Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 287: Bận bịu không thắng a

Chương 287: Bận túi bụi Triệu Bình quay người định về chỗ lái, ai ngờ vừa chớp mắt đã nghe thấy tiếng Triệu Cần kinh hô: "Ngọa tào."
Hắn quay đầu, đang định hỏi thì thấy trên lưới treo lủng lẳng một cái đuôi, không đúng, phải nói là nửa cái đuôi cá, đầu cá cùng nửa thân trên, còn nửa phần dưới thì bị thứ gì đó cắn nát bét.
Nhớ đến cái lưới vừa nãy bị xé rách, Triệu Cần chửi ầm lên: "Mẹ nó, chắc chắn lại là cái con cá khô to xác kia làm rách lưới của tao rồi."
Triệu Bình cũng bực mình không chịu nổi, làm một ngư dân, đây là lần đầu tiên bị cá trêu đùa. Cũng may hai tấm lưới trước đã thu hoạch xong, tuy không dày đặc cá đế giày và cá xương sụn như lần trước, nhưng toàn hàng ngon, cũng kiếm được chút tiền, coi như an ủi được phần nào.
Ai dè tấm thứ ba vừa kéo lên, lại xuất hiện cảnh tượng nửa con cá, mà lưới lại bị thủng một lỗ lớn. Lần này đến cả A Hòa cũng không nhịn được chửi thề, còn Triệu Cần thì ngóng về phía biển khơi, lúc này đây hắn mong ngóng Hổ Tử đến biết bao, để cho con cá to xác dưới đáy kia một bài học.
Đột nhiên, cần cẩu lại tăng tải, Triệu Cần cũng cảm thấy tay mình như đang run rẩy. Lần này khác với lúc nãy, vừa rồi cần cẩu đột ngột nặng trịch, rồi lại nhanh chóng thả lỏng, lần này thì lại cứ nặng mãi không thôi, Triệu Cần mừng rỡ, xem ra con cá cụt đuôi lại mắc lưới rồi.
Lại kéo thêm một đoạn lưới nữa, lưới đã rách tả tơi, chỗ lưới bị rách ở đáy bị xé toạc không còn gì, chỉ còn lại một hàng dây thừng ni lông lớn ở phía trên.
"A Hòa, xem mặt nước kìa."
Mớ lưới này vì bị phá quá lợi hại, A Hòa cũng không gỡ cá mà chỉ đứng ngây người đó, nghe Triệu Cần nói liền vội đứng cạnh đầu thuyền chỗ cần cẩu, nhìn xuống mặt biển.
Một khắc sau, A Hòa kinh hô: "Anh, cái con hàng to xác đó mắc lưới rồi, nó bị cuốn vào trong lưới."
Triệu Cần kích động, hai tay run rẩy, ra sức kéo lưới, chỉ mong mau chóng kéo nó lên.
Triệu Bình nghe không rõ A Hòa đang nói gì, nhưng thấy A Hòa ở mũi thuyền giật nảy mình đầy kích động, không kìm được cũng đến mũi thuyền, vừa lúc thấy con cá từ từ nổi lên mặt nước.
"A Thần qua đây phụ, A Cần, dừng lại, cần cẩu bị kẹt rồi dùng sức người mà kéo."
Triệu Cần bỏ đoạn vừa móc lưới từ cần cẩu xuống, móc cố định vào mép thuyền, rồi cũng chạy ra mũi thuyền phụ giúp, nhưng hắn chẳng chen vào đâu được, chỉ có thể đứng một bên mà nhìn.
Con cá vẫn đang giãy dụa, ai nấy mặt mày đều nghiêm trọng, sợ lúc này con hàng này lại tung một lực mạnh, làm rách lưới mà tẩu thoát. Dần dần lộ diện trên mặt nước, Triệu Cần vội vàng xoay người lấy cái móc, sau đó đưa cho đại ca, trước hết móc vào hàm cá lớn, như vậy có thể giảm bớt áp lực cho lưới.
Dù cho con mồi có hung mãnh thế nào cũng không thoát khỏi tay thợ săn, cuối cùng với sự đồng tâm hiệp lực của ba người, bọn họ đã lôi được con cá lên boong tàu.
"Trời ơi, y như một con heo mập, A Thần, đã bao giờ mày thấy con cá nào lớn như thế này chưa?" A Hòa khoa trương vỗ nhẹ lên lưng con cá hai cái, cười ha hả.
A Thần cũng đang cười toe toét, vừa cười vừa lắc đầu.
Triệu Cần tiến đến gần, nhìn con cá thỉnh thoảng há cái miệng lớn, há rộng đến nỗi có thể nhét cả đầu của mình vào trong đó.
Triệu Bình vừa mừng vừa tiếc, sở dĩ bắt được con cá lớn này là vì con hàng này không ở yên một chỗ mà cứ quậy phá, liên tục đụng vào hai tấm lưới, sau đó do giãy dụa khiến lưới bị cuốn vào ngày càng nhiều. Có thể nói giờ đây nó bị ba lớp lưới bao bọc bên trong, nếu không thì căn bản không thể nào kéo nó lên được.
Bắt được cá lớn thì đương nhiên là vui, nhưng vì cái con cá cụt đuôi này mà mất đi gần ba cái lưới!
"Đại ca, đoán chừng nặng bao nhiêu, 150 cân có không?"
"Cũng xêm xêm thôi."
"Mẹ nó, ỷ vào thân hình to lớn, dám ăn cả mẻ cá của mình, phen này để mày biết mùi dao thớt là thế nào." Triệu Cần cười ha hả, làm như bắt được thì không có cách nào nữa hay sao.
"Anh, con này chắc phải được một mớ tiền đấy nhỉ?" A Hòa cũng ghé đầu vào hỏi.
"Chắc cũng tàm tạm thôi, nhưng đừng mong bán được giá như hoàng thần ngư, tao đoán chắc cũng phải được hơn một vạn là cùng."
Bốn người vây quanh con cá lớn bàn tán một hồi, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự hưng phấn, dù có đáng tiền hay không, cứ bắt được một con lớn như vậy là đã có cảm giác thành công lắm rồi.
Một lúc sau Triệu Cần mới nói: "Được rồi, làm việc tiếp thôi, bán được bao nhiêu thì lên bờ rồi biết, trước hết cứ gỡ cá trong lưới cho vào khoang tàu đã."
Gỡ lưới cũng thật phiền, chủ yếu là con cá quá lớn, Triệu Bình lại phải từ từ tháo gỡ từng lớp một, Triệu Cần lắc đầu: "Đại ca, không gỡ được thì dùng dao cắt luôn đi."
Triệu Bình nhìn lưới bị cuốn rối như tơ vò, quay người tìm cái kéo từ trong hộp dụng cụ ra, trực tiếp cắt lưới.
Chờ gỡ xong lưới, Triệu Cần lại lấy vải bạt chống thấm trải lên boong tàu, chuyển con cá sang đặt lên trên, dưới sự phối hợp của A Thần và A Hòa, ba người mỗi người cầm một góc vải bạt, chuyển con cá xuống khoang.
"Đi thôi, thu cần câu diên vĩ."
Năm tấm lưới mà đến giờ mới thu được một cái, lúc này đã hơn bốn giờ rồi, xem ra ngày mai không thể ra biển được rồi, nên hôm nay chậm một chút cũng được.
Đến gần động đá vôi, xa xa đã thấy có thuyền đánh cá ở gần đó, cả ba đều liếc nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên vẻ lo lắng.
May mắn, thuyền đánh cá kia dường như chỉ đang kéo lưới làm việc, với lại họ thấy bọn Triệu Cần đang thả cần câu diên vĩ, nên không có đến quá gần đảo, rất nhanh đã chuyển sang khu vực khác.
Triệu Cần bọn họ lúc này mới đến gần, bắt đầu thu cần câu diên vĩ, dù có hệ thống tăng chỉ số may mắn, nhưng các hiện tượng tự nhiên vẫn khó mà thay đổi,
Thời tiết càng ngày càng lạnh, thu hoạch cần câu diên vĩ ngày càng giảm, hôm nay bốn giỏ câu, tổ 200 móc cộng lại, cũng chỉ thu được 19 con cá, may mắn là thu được hai con cá hường dạ, cả hai đều tầm hai cân, cũng giúp nâng cao giá trị một chút.
Cộng thêm thời gian đi đường và thu móc, bây giờ đã là sáu rưỡi, còn nửa tiếng nữa là trời tối hẳn, với lại trận gió này có vẻ đã mạnh lên, cả bốn đều có chút sốt ruột.
"Đại ca, bất kể có thu hoạch được gì hay không, tao thu lưới xong rồi về, ra đến bến rồi từ từ gỡ."
"Chỉ có thể như thế, gió to như thế này nhìn thấy lại sấm chớp không an toàn."
Hai anh em thống nhất ý kiến, đợi đến hướng đảo Tôm Hùm, Triệu Cần bắt đầu thu lưới, ai ngờ ngay ở đầu lưới, ở giữa, giống hệt như lần trước cá đế giày, lít nha lít nhít, đầy mắt lưới. Khác biệt duy nhất là, lần trước cá đế giày màu nâu, còn lần này thì lại có màu đỏ.
"Đại ca, hình như toàn là cá đầu rồng." Ánh sáng đã yếu dần, Triệu Cần nhìn không rõ, nhưng nhìn qua hình dáng dài dài, dẹt dẹt cũng khá giống với thân hình cá đầu rồng.
"Đừng quản là cá gì, cứ thu hết lên đi đã."
Cá đầu rồng rất rẻ, ba bốn đồng một cân, nhưng hôm nay đã có một con long độn lớn, coi như có vốn, Triệu Bình cũng không quá thất vọng.
"Đại ca, không phải cá đầu rồng, a, đây là cá gì vậy? Chưa thấy bao giờ."
Triệu Bình nghe hắn nói vậy liền nhảy xuống khỏi chỗ lái, liếc nhìn, một khắc sau đã hưng phấn nói: "Cá đai đỏ, con này đáng tiền hơn cá đầu rồng nhiều."
"Cá hố cũng có màu đỏ à?" Triệu Cần có chút ngơ ngác, đây là lần đầu tiên hắn nghe đến.
"Anh, nó giống cá đao, đầu thì tròn chứ không nhọn." A Hòa cũng chọn một con mình mẩy lên xem, cá quá nhiều nên không cách nào gỡ, anh và A Thần giờ chỉ cần cất lưới cho kỹ, đừng để nó xoắn vào nhau là được.
"Đại ca, cá này bao nhiêu tiền một cân?"
Triệu Cần cảm thấy con cá này màu đỏ chắc chắn sẽ không rẻ, nhưng hỏi hai lần mà đại ca chẳng nghe thấy, đành phải ngậm miệng.
Cá đai đỏ, bây giờ loại chất lượng tốt chắc cũng tầm 80 đồng một cân nhỉ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận