Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 870: Vì sao kêu thiên tuyển chi tử

Chương 870: Vì sao gọi là thiên tuyển chi tử
Đừng coi thường một mẻ lưới, một mẻ lưới vừa kéo lên đã đáng giá hơn mười vạn, một mẻ bình thường thì cũng chỉ có hơn một vạn. Hơn nữa, tính thêm chi phí thuyền bè, thì chỉ còn gần hai vạn. Chiếc thuyền này mỗi giờ ngốn gần 60 lít dầu, hôm nay cứ cho là chạy mười tiếng thì tốn khoảng 600 lít, tức là chưa đến 2000 tệ tiền dầu. Bốn người công nhân tính mỗi người 400 tệ thì một ngày có thể lời hơn một vạn. Nếu như lúc trước Phan Nguyên chỉ hy vọng hôm nay làm cho có rồi cho mấy cậu công tử trải nghiệm chút là được, thì hiện tại hắn đã khôi phục lại nhịp điệu làm việc bình thường. Dù sao thì kiếm được nhiều hay ít cũng là cùng lợi ích với mình.
Triệu Cần nhắc kéo lưới, hắn không khoán tay cho người khác mà ba chân bốn cẳng đi theo Triệu Cần ra đuôi thuyền. Chờ đến khi mẻ lưới xuống nước, hắn lại quay lên boong, dặn dò mọi người thao tác cho nhanh rồi chạy trở về phòng lái. Tiếp theo hắn muốn nghiên cứu một chút rồi quyết định sẽ kéo lưới theo hướng nào.
Kết quả hắn còn đang do dự trong phòng lái thì Triệu Cần đã đi vào, “Anh Phan, mẻ lưới tiếp theo mình kéo về hướng Bắc.”
“A Cần, như vậy mình sẽ đi càng lúc càng xa bờ biển đó.”
“Chắc không sao đâu, tối qua em xem dự báo thời tiết rồi, hôm nay trời đẹp, lại không có gió. Mình kéo tới khoảng một giờ chiều thì cất lưới, rồi xem tình hình lúc đó rồi tính tiếp, xem có nên kéo lại không.”
“Ừ, nghe lời cậu.”
Phan Nguyên vốn định đi ngư trường của mình, tức là khu vực quen thuộc để đánh bắt, nhưng Triệu Cần đã khăng khăng như vậy, hắn cũng không cãi nữa. Sau khi thống nhất với lão Phan, Triệu Cần trở lại boong thuyền, cùng ba người kia phân loại cá.
Lý Cương cũng ở đó, nhưng mà hắn hoàn toàn chỉ đứng chơi, chỉ lựa mấy con lớn thôi, “A Cần, tôi chọn mấy con to một chút, tối nay mình ăn thêm.”
“Được thôi, vậy nhờ cả vào cậu đó, mình có được ăn ngon hay không là phải xem cậu đó.”
Trần Tuyết cũng muốn giúp một tay, nhưng Triệu Hiên ngăn lại, “Tôm đâm sắc lắm, coi chừng bị đâm vào tay đó, em cứ đứng xem thôi là được rồi.”
Lựa xong một đợt, người chèo thuyền sẽ cầm xẻng xúc chỗ đã lựa vào giỏ, xúc xong rồi lại lựa tiếp. Lặp lại như vậy nhiều lần. Tạp cá thì không có nhiều lắm, cũng chỉ có mấy con lặc nhỏ, thỉnh thoảng lại có một hai con cá hố. Ngược lại thì rác khá nhiều, thấy đám người chèo thuyền quen tay định vứt trả xuống biển thì Triệu Cần vội vàng ngăn lại, “Để đó đi, đến bờ còn có thể bán được ít tiền.”
Ba người chèo thuyền liếc mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn Triệu Cần ăn mặc, cùng với chiếc đồng hồ lấp lánh khi phân loại cá, trong lòng thầm oán, đúng là càng giàu thì càng keo kiệt. Triệu Cần cho dù biết bọn họ đang nghĩ gì cũng không muốn tranh cãi. Nếu là người nhà mình thì chắc chắn hắn sẽ giải thích vài câu.
Thật là rắc rối, kéo mẻ lưới kia lên cũng không sớm lắm, gần mười giờ, giờ đã mười hai giờ rồi mà mọi người mới dọn xong hết đồ trên boong.
“A Cần, hay là mình qua đó nhập bọn với thuyền câu đi, tôi chuẩn bị đồ ăn, tất cả đều ở trên thuyền câu.”
Triệu Cần chỉ vào số tôm hắn vừa lựa ra, “Trên thuyền mình có lưới rồi, còn sợ không có đồ ăn sao?”
Lý Cương thừa lúc không ai để ý, nhắc nhở người chèo thuyền đang chuẩn bị nấu cơm, thấy cách làm có hơi cẩu thả, không được chú trọng vệ sinh lắm. Triệu Cần nhìn, cũng không phải hắn có tiền sĩ diện hão, dù là lúc nghèo khó, đám người này nấu cơm kiểu đó hắn cũng không muốn ăn.
Nấu canh thì nấu canh, anh thử xem vị cũng không có gì đáng trách, nhưng anh thử một miếng, rồi lại dùng chính cái muỗng đó múc canh bỏ lại nồi, như vậy là quá đáng. Nếu là người trên thuyền của mình, A Thần mà dám như vậy chắc chắn đã bị đánh rồi, còn phải bắt tên đó tự mình uống hết nồi canh.
“Bọn họ ăn của bọn họ, mình ăn của mình.”
Triệu Cần quyết định tự mình ra tay.
Khi cơm của bọn họ làm xong, Phan Nguyên còn nhiệt tình mời bọn họ cùng ăn cho vui, cả ba đều lắc đầu từ chối. Triệu Cần thì mượn một cái chảo, lấy một ít tôm mà Lý Cương đã chọn, rồi từ chỗ để nguyên liệu nấu ăn lấy một ít gừng. Rửa sạch nồi xong, không cần nước, trực tiếp bỏ tôm vào, thái thêm mấy lát gừng rồi bắt đầu nấu. Chỉ khoảng mười phút sau, tắt bếp mở nắp nồi, “Bữa trưa của ba người mình là có rồi.”
Nói xong, hắn cầm con tôm đầu tiên bắt đầu bóc vỏ. Quả thực, con tôm nhìn thì không lớn, nhưng thịt lại rất đầy, nếm thử một miếng, mắt hắn liền sáng lên. Vị không kém tôm chín đoạn là bao, độ dai cũng có hơi kém, nhưng lại mềm và tươi hơn. Vị ngọt đậm, đặc biệt là phần gạch tôm rất ngon.
“Ngon thật đó.” Trần Tuyết cũng ăn thử một miếng, cũng ngạc nhiên không kém.
Lý Cương thì trước đó đã ăn kha khá, giờ phút này vừa bực bội bóc vỏ tôm, vừa lẩm bẩm nói: “Hương vị thì cũng được, chỉ có điều hơi nhỏ, vẫn là ăn tôm hùm mới đã nghiền hơn.”
Nấu chưa đầy hai cân tôm, ba người gặm như gặm hạt dưa, trong nồi không còn một chút nào. Nói thật thì ngoại trừ Trần Tuyết, hai thằng con trai cũng chỉ lót dạ chút thôi. Trần Tuyết khẽ động lòng, mở túi xách nhỏ của mình ra, lấy hai thanh lương khô, “Cái này là em chuẩn bị cho anh đó, anh với anh Vừa mỗi người một thanh đi.”
Trong lòng Triệu Cần rất vui vẻ, có người vợ thế này, chồng còn mong muốn gì nữa chứ! Triệu Cần hài lòng nhận lấy, đưa cho Lý Cương một thanh, người kia nhìn thanh lương khô, gãi đầu nghĩ thầm, xem ra mình cũng nên tìm bạn gái.
Phan Nguyên thấy bọn họ ăn xong liền vội vàng đi tới, “A Cần, giờ mình kéo lưới lên nha?”
Lúc này hắn cũng thấy rõ ai mới là người quyết định, tuy rằng thuyền này là của Lý Cương, mà Lý Cương cũng là người địa phương, nhưng từ sau khi lên thuyền, người quyết định hình như vẫn luôn là cái cậu tên Triệu Cần này.
Triệu Cần liếc qua nhắc nhở của hệ thống, “Kéo thôi anh Phan, sau mẻ lưới này mình kéo theo hướng đông rồi vòng lại, nhập bọn với thuyền câu cá, chắc cũng gần đến lúc về rồi.” Tuy rằng vừa lên thuyền Triệu Cần đã nhập tâm vào vai một ngư dân, nhưng hắn dù sao vẫn không quên mục đích chính của mình hôm nay là để trải nghiệm. Không cần phải kéo đến tận tối mịt mới về, hắn thì không sao, chỉ sợ nhà anh Trương có người bị say sóng thì cũng mệt.
“Nghe theo cậu.” Phan Nguyên đáp một tiếng, rồi hét với người chèo thuyền: “Kéo lưới lên.” Đám người chèo thuyền rất nhanh hành động, không một hồi sau đã có âm thanh “xèo xèo” kéo lưới, nghe một lát, Triệu Cần gật gật đầu, xem ra mẻ lưới này cũng không kém gì mẻ vừa rồi.
Phan Nguyên đương nhiên cũng nghe ra, mặt không giấu nổi sự kích động, thuyền của hắn bình thường một chuyến ra khơi đều phải làm việc 3-4 ngày, có khi đừng nói ra khơi một chuyến, mà ngay cả một tháng cũng khó mà bạo lưới một lần. Kết quả hôm nay lại có dấu hiệu sắp bạo hai mẻ lưới rồi…
Triệu Cần đỡ A Tuyết, bắt đầu dọn dẹp đồ ăn thừa, “A Cần, mấy cái vỏ tôm này làm sao bây giờ?”
“Vứt xuống biển là được, mấy thứ này có thể cho cá ăn.”
Dọn dẹp sạch sẽ xong, để cái nồi sang một bên, xé thanh lương khô ra ăn hai ba miếng. Hắn cũng đứng ở đuôi thuyền, muốn xem mẻ lưới này có gì hay.
“Bạo lưới rồi, lại bạo lưới rồi!” Người chèo thuyền đang kéo lưới nhìn thấy túi lưới, nhịn không được mà kinh hô.
“Mau lên, lấy dây thừng cột đầu lưới lại, treo lên tay cẩu đi.” Phan Nguyên thúc giục mọi người nhanh tay hơn. Túi lưới mà còn trôi nổi trên nước, thì số cá trong lưới vẫn chưa được tính là của mình, chỉ khi treo được lên boong tàu thì mới có thể chắc chắn là không còn sơ hở.
Triệu Cần liếc mắt nhìn toàn bộ túi lưới, khẽ gật đầu. Xem ra nó nhiều hơn mẻ lưới vừa nãy một chút, xấp xỉ ba tấn, không biết là cá gì. Hôm nay điểm may mắn ban đầu là 82 điểm, tiêu hao 17 điểm cho chiêu Ưng Trảo Tôm. Sau khi mẻ lưới này lên thì hệ thống lại trừ 21 điểm, có nghĩa là giờ chỉ còn lại 44 điểm, cho thấy có thể là mẻ lưới này có hàng tốt.
“Để tôi làm?” Lý Cương xoa tay.
“Cậu chính là thiên tuyển chi tử mà, mẻ lưới vừa rồi cậu gỡ trúng đồ tốt rồi, vậy để mẻ lưới này cậu cũng làm luôn.” Triệu Cần cười trêu.
“Ha ha ha, tôi là thiên tuyển chi tử, cho tôi bắt được mớ cá tốt đi.”
Khi âm thanh vừa dứt thì túi lưới cũng được kéo lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận