Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 597: Một ngày thu hoạch

Chương 597: Một ngày thu hoạch
Lên thuyền, A Viễn hưng phấn từ đuôi thuyền chạy đến đầu thuyền, Miểu Miểu cũng học theo.
"Không cho phép chạy loạn trên thuyền." Hạ Vinh nhướng mày quát.
Câu nói này nếu là Triệu Bình nói, hai đứa trẻ ngoài miệng đáp ứng cho có lệ rồi lại làm gì thì làm, nếu là Triệu Cần nói, Miểu Miểu sẽ ôm chân hắn làm nũng, sau đó để Triệu Cần cùng mình chạy nhảy lung tung.
Nhưng đây là Hạ Vinh nói, hai đứa trẻ như bị người điểm huyệt từ xa, thân hình đang chạy lập tức đứng im.
Trần Tuyết cười cười, kéo Miểu Miểu sang một bên, làm ảo thuật, từ tủ lạnh trên xe trước đó lấy ra một cây kem que, sau đó bẻ đôi, chỉ để lại gần một nửa đưa cho bé.
Thấy là kem que, hai mắt Miểu Miểu lập tức cong thành hình trăng lưỡi liềm, "Thím nhỏ tốt nhất."
A Viễn nhìn kem que trên tay em gái, nuốt nước miếng một cái, nhưng cũng không dám mở miệng xin, Trần Tuyết cầm nửa còn lại đưa cho hắn.
Hai tiểu gia hỏa ăn đồ, mắt vẫn nhìn chằm chằm mặt biển rộng lớn, mặt mày hớn hở.
Tuy nói đều là người ven biển, hai người tuổi còn nhỏ nhưng đối với biển cả không hề xa lạ, nhưng ngồi trên thuyền lại khác.
Vừa lúc lúc này, có một con cá nghịch ngợm nhảy khỏi mặt nước, hai người vừa vặn đều nhìn thấy, kích động reo hò ầm ĩ, Hạ Vinh sợ hai đứa nhỏ lại chạy loạn, dứt khoát chuyển ghế ngồi xuống bên cạnh hai đứa.
Triệu Bình ngậm điếu thuốc lái thuyền, thỉnh thoảng liếc nhìn vợ con đang ngồi cùng nhau, nụ cười trên khóe miệng không hề biến mất.
Không cần lo nghĩ về thu hoạch, thuần túy đi biển bắt hải sản, hắn cũng rất thích thú.
Trần Tuyết cũng ngồi xuống bên cạnh Hạ Vinh, hai người nhỏ giọng thì thầm trò chuyện, Triệu Cần thì cùng A Hòa đứng ở mũi thuyền.
A Hòa nhìn mặt nước, phun ra một làn khói, thở dài một tiếng, "Anh à, cảm giác thời gian trôi nhanh thật, năm ngoái giờ này anh, tôi với Bình ca, cứ như vậy mỗi ngày ra biển."
"Ngươi còn cảm thán này nọ, qua năm mươi năm nữa ngươi lại nói câu này."
Triệu Cần không vui nói một câu, đúng là cái tính, còn thích nhớ lại chuyện cũ.
Trò chuyện kiểu này thật sự làm người ta chán, A Hòa cũng không muốn lên tiếng nữa.
Theo lẽ thường, đi biển bắt hải sản, cua đảo là địa điểm phù hợp nhất, có đá ngầm ba mặt vây quanh bãi bùn, dễ ẩn nấp.
Nhưng hiện giờ cua đảo đã biến thành căn cứ nuôi trồng.
Còn tôm hùm đảo lại nhô lên khỏi mặt nước quá cao, nhiều chỗ mực nước chênh lệch lớn, đừng nói có hay không hải sản, mang theo con trẻ căn bản không dám đi qua, quá không an toàn.
Tối hôm qua trong lúc ăn cơm đã bàn kế với Triệu Bình, chính là đi một hòn đảo nhỏ trên đường đến công viên nước, cũng không tệ, tuy nói xa bờ hơn một chút, nhưng có lẽ sẽ yên tĩnh hơn.
Thường ngày để mọi người chạy thuyền ra đảo đi biển bắt hải sản, chỉ để moi một chút ốc biển loại ốc xoắn, mọi người chắc chắn không muốn làm, nhưng hôm nay là ngày triều cường.
Chắc chắn có người cùng ý nghĩ giống bọn họ, có điều bình thường sẽ không chạy quá xa.
A Hòa nghỉ ngơi một chút liền đi đổi Triệu Bình lái thuyền, sau hai tiếng hơn, 8 giờ sáng bọn họ cuối cùng cũng tới gần đảo.
Thời tiết tốt, hôm nay thế mà lại là ngày nhiều mây, tuy hơi oi bức nhưng không hề nắng gắt.
Hai đứa trẻ sớm đã mất kiên nhẫn đợi trên thuyền, nghe nói được lên đảo thì lại hưng phấn reo hò.
Thuyền nhỏ đi quanh đảo một vòng, phát hiện đều rất bằng phẳng, cũng không có vị trí tốt để neo đậu, cuối cùng đành chịu, chỉ có thể tùy tiện tìm một chỗ bằng phẳng dừng lại.
"Đại ca, máy bơm tạm thời không chuyển đi, trước cứ mang dụng cụ bắt hải sản là được."
Triệu Bình và A Hòa đang ở phía sau gỡ bè, nghe vậy liền đáp ứng.
Gỡ xong bè, Triệu Cần đưa điện thoại di động, thuốc lá các thứ cho Trần Tuyết cầm, trực tiếp nhảy xuống làn nước biển bằng phẳng.
"Cẩn thận một chút, đừng lo lắng, ta vịn bè sẽ không lật." Triệu Cần hai tay khống chế bè, cố gắng đảm bảo sự ổn định.
Bên trên, Triệu Bình trước đỡ Hạ Vinh lên bè, tiếp theo là hai đứa trẻ, Trần Tuyết ngồi ở đuôi bè.
Đợi khi đã đưa mọi người lên bè, Triệu Bình không nói gì liền nhảy xuống nước, hai anh em mỗi người một bên kéo bè về phía bờ.
Đưa người sang bờ, Triệu Cần không quay lại, chỉ có Triệu Bình mang bè về thuyền, không bao lâu thì hai anh em bơi vào bờ, bắt đầu chính thức đi biển bắt hải sản.
Đến một vùng đá ngầm, Triệu Cần cùng Miểu Miểu một tổ.
Miểu Miểu mang theo cái xô nhỏ và xẻng nhựa mà Triệu Cần đã mua cho cô bé chiều hôm qua, rất hiển nhiên, tổ này sẽ thiên về chơi đùa.
"Chú nhỏ, cua lớn."
Theo hướng tay Miểu Miểu chỉ, Triệu Cần nhìn sang, phát hiện dưới một tảng đá không lớn lộ ra chân của một con cua xanh, mắt của cô nhóc quả nhiên là quá tốt.
Lật tảng đá lên, thấy rõ con cua, ồ, thật sự không nhỏ, khoảng một cân cua gạch.
Nhẹ nhàng dùng chân đạp lên, Triệu Cần từ trong xô của mình lấy dây thừng ra cột, Miểu Miểu ngồi xổm bên cạnh nhìn hắn làm, biết thứ này rất lợi hại nên không đòi sờ vào.
Đợi đến khi cột xong con cua, cô bé rất tự nhiên đưa xô đến, "Chú nhỏ, con."
Triệu Cần cười, bỏ con cua vào xô nhỏ của cô, vừa đủ chứa.
"Con cua này không tệ, đủ béo." Triệu Bình vừa lúc đến gần, liếc mắt cười nói.
"Con, con nhìn thấy mà."
"Được được ngươi thấy, buổi tối để mẹ ngươi hầm cho ngươi ăn."
A Hòa đi sang bên cạnh nhặt ốc xoắn, thực tế thì anh rất có kiên nhẫn, gõ một hai tiếng đồng hồ chỉ để tìm ốc biển cũng không hề phiền nhưng chỗ này hầu như không thấy ốc biển, ngược lại là có không ít ốc xoắn, khác với ốc biển.
"Mẹ ơi, sao nhiều thế này?" A Hòa đi đến bên một tảng đá ngầm vừa nhô lên, thấy trên đó đầy ốc xoắn.
Hơn nữa con nào con nấy đều rất lớn, hình dáng giống hệt ốc biển.
Triệu Bình cũng rất mừng, vẫy chiếc túi da rắn mang theo nói: "Đừng lề mề, mau đựng đi."
Không cần mượn đến bất kỳ công cụ nào, chỉ cần dùng tay bắt là được, dù sao mỗi lần bắt được một nắm lớn, có cảm giác thành tựu vô cùng, kích cỡ thì không khác nhau là mấy, nên bỏ qua luôn khâu chọn lựa.
Không bao lâu, Trần Tuyết, Hạ Vinh, A Viễn cũng gia nhập đội quân nhặt ốc xoắn.
Triệu Cần không tham gia, chỉ ở cùng Miểu Miểu đào cát, cô nhóc vừa nhìn thấy một con cua nhỏ chui vào vỏ sò Charix, nhất định phải moi nó ra.
Không đào được cua mà lại đào được một con ốc mắt mèo rất lớn, cô bé hưng phấn reo lên, nhưng lại không dám dùng tay bắt.
"Không sao, nó không cắn người."
Dưới sự cổ vũ của Triệu Cần, Miểu Miểu mới nhặt lên rồi nhanh chóng bỏ vào trong xô của mình.
Ốc mắt mèo này Triệu Cần không thích lắm, hắn cảm thấy vẫn không ngon bằng ốc xoắn.
Lát nữa Triệu Cần lại bắt từ trong cát mấy con ghẹ mai hình thoi, kích thước cũng khá.
Hắn và cô nhóc không làm việc đàng hoàng nên rất nhanh đã đi trước mọi người, không lâu sau đó, hắn lại thấy trên đá ngầm đầy nhím biển, hay còn gọi là di bối.
Không khỏi bật cười, hôm nay thật là có việc để làm, mang ốc xoắn lên thuyền rồi, còn phải làm sạch cả đống này nữa, quả là một công trình lớn.
Hắn nhìn mấy con hàu khá lớn, tiện tay dùng dụng cụ cạy xuống.
Lại gần tảng đá ngầm, thế mà còn thấy không ít con ốc nón, có nhiều nơi gọi là mũ bối, hình dáng rất giống bào ngư, nhưng lại nhỏ hơn rất nhiều, khả năng hút bám còn mạnh hơn bào ngư.
Không dùng xẻng nạy ra thì có muốn cạy cũng không móc xuống được.
Ốc nón thì
Bạn cần đăng nhập để bình luận