Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 286: Triệu Khôn tính toán nhỏ nhặt

Chương 286: Triệu Khôn tính toán nhỏ nhặt
Thấy Triệu Bình nhìn Triệu Cần, Triệu Khôn lại quay đầu hỏi Triệu Cần, "A Cần, là ngươi hái? Cho ta hai bình tặng người."
Triệu Cần nhớ tới lúc trước đào sâu bọ, Triệu Hải Đông đòi sâu bọ, quả nhiên là cha con. Hắn thu hồi vẻ mặt chán ghét, lại cười nói: "Khôn ca, đây là ta cùng A Hòa hái, nói thật với ngươi, chỉ trông vào cái này bán ít tiền để đổ xăng thôi. Khôn ca, ngươi bây giờ cũng là ông chủ lớn rồi, tay ngươi hở ra một chút là đủ ta thêm hai năm tiền xăng. Ta cũng biết người như ngươi hào phóng, khẳng định sẽ chiếu cố đàn em. Nếu không thì thế này, ta để giá rẻ cho ngươi hai bình được không?"
"Được thôi, vậy thì tính tiền hai bình bao nhiêu?"
"Không đắt đâu, một bình 500 tệ, hai bình ngươi cho 1000 là được, Khôn ca, ta thật sự cảm ơn ngươi chiếu cố chuyện làm ăn của ta, trước kia chỉ nghe nói ngươi là người rộng rãi."
Thấy Triệu Khôn biến sắc mặt, Triệu Cần nói tiếp: "Yên tâm, tiền này đủ ta đổ thêm mấy thùng xăng, ngươi không cần cho nhiều."
"A Cần, ngươi đang đùa ta đấy à, hai bình mật này giá hai trăm tệ là cùng thôi."
"Khôn ca, không thể tính như vậy, mật mùa đông vốn khó hái, ngươi xem ta vất vả như này, đều là tiền công cả, chẳng phải nghĩ tới để phục vụ các ông chủ lớn như các ngươi. Ngươi một năm nhẹ nhàng mười mấy vạn tệ, chắc không tiếc mấy ngàn tệ này chứ, không thể nào, không thể nào, ngươi là Khôn ca mà."
Mặt Triệu Khôn lúc đỏ lúc trắng, một khắc sau, hừ khẽ một tiếng, trực tiếp lấy từ trong túi ra một xấp, đếm trước mặt Triệu Cần. Đặt một nghìn tệ lên bàn, "Có chút này ta không quan tâm, mật tốt là được." Cầm hai bình mật, hắn quay người đi.
Nhìn theo bóng lưng của hắn, Triệu Cần cũng học bộ dạng của Triệu Khôn hừ khẽ một tiếng, ném tiền cho A Hòa, "Ngươi cầm lấy, đừng có tiêu hoang."
A Hòa cười ha hả nhận lấy. Triệu Bình thầm cười, đây là kết quả của việc sĩ diện hão đấy mà.
"Chắc thím Đường của các ngươi sắp tới rồi." Triệu An Quốc ở sau vườn nghe hết, lúc này mang rắn và thỏ đã làm xong đi vào sảnh nói.
"Tới thì tới, đến lúc đó các ngươi đừng lên tiếng là được." Quả nhiên không bao lâu sau, thím Đường hằm hằm đi tới. Người đàn bà này rất ghê gớm, Triệu Cần tận mắt thấy nàng ta đánh chồng, đây chính là thật sự ra tay đấy. Triệu Khôn vì sĩ diện nên chịu thiệt thòi nhỏ, hắn về nhất định sẽ kể chuyện này với mẹ hắn, thậm chí có ý đồ để mẹ mình đòi lại tiền, bản thân vừa có hai bình mật.
"A Cần, đúng là người một nhà mà, sao có thể lừa bịp người nhà chứ, mau trả tiền đây, hai bình mật bán cho chú ngươi 1000 tệ, ngươi nói ra được hay, tâm địa ngươi... "
"Con không có bán mật cho anh họ mà."
Mẹ Triệu Khôn nghe lời này, giọng đang định mắng im bặt, sững sờ một lúc nói: "Không thể nào, chính miệng anh họ ngươi nói do ngươi bán, chẳng lẽ còn có giả?"
"Vậy bà gọi anh họ đến đây, chúng ta đối chất xem sao. Thím, con là cháu bà, bà cũng không thể nói xấu con được."
"Nói bậy, rõ ràng là mày lấy, cái đồ thất đức..."
"Thím, con nể bà là người lớn, nhưng nếu miệng bà không sạch sẽ thì con không chỉ biết chửi mà còn biết đánh người đấy."
"Mày... Được, mày chờ đấy, tao gọi con trai tao tới đối chất với mày."
"Đi ra sân phơi thóc, tôi chờ một lát ở đằng kia." Nhìn thím Đường hằm hằm đi, Triệu Cần lại lần nữa cười, hắn không để ý 1000 tệ đó, sở dĩ ghê tởm Triệu Khôn là bởi vì lần đầu tiên hắn tới nhà, giọng điệu đã làm Triệu Cần khó chịu. Lão tử mình thế nào cũng là người lớn của Triệu Khôn, mời người ta ăn cơm lại dùng chữ "thông báo", ra vẻ cao cao tại thượng với ai vậy?
"Nếu A Khôn mà đến thật..." Triệu Bình còn chưa nói hết, Triệu Cần đã ngắt lời, "Sẽ không tới đâu, tới thì làm sao giữ được lòng tự trọng của ông chủ lớn, nhưng thím Đường chắc chắn sẽ đến một chuyến nữa."
Ở nhà Triệu Hải Đông, mẹ của anh ta Cung Đức Linh vừa về nhà đã muốn kéo con trai đi đối chất, Triệu Khôn kéo mãi mới tránh được.
"Đi thôi, đi đối chất với tên tinh trùng lên não kia đi."
"Con không đi, chuyện này mà truyền ra ngoài, còn mặt mũi nào ở trong thôn nữa, mẹ cứ nghĩ ta thật sự quan tâm đến 1000 tệ đấy à."
"Mày không quan tâm! Mày không quan tâm thì sao mày mượn Nhị Bằng 20 nghìn tệ để mua thuyền mà không mượn ta? Mày không quan tâm thì vì sao về lại cho lão nương 500 tệ?"
"Mẹ, tiền của con còn có việc lớn, giải thích với mẹ thì mẹ không hiểu đâu, tóm lại là con không đi."
Cung Đức Linh thấy không làm gì được con trai thì lập tức trút giận lên Triệu Hải Đông, "Cái đồ bỏ đi này, con trai ông chịu thiệt, ông không nói một câu nào, cả nhà họ Triệu các người mất hết phúc đức rồi, không có một ai tốt. Còn cháu nội gì chứ, chỉ toàn người lừa dối, ông đi mà đòi tiền về."
Triệu Hải Đông không nhúc nhích, trong lòng ông ta cũng hơi sợ Triệu Cần, lúc đó mình thật sự đến, nhất định sẽ khó xử.
"Thôi được rồi, chẳng phải 1000 tệ thôi à, A Khôn kiếm được nhiều, chẳng lẽ không có sao?"
"Ông không quan tâm, hóa ra tiền đó không phải do ông kiếm được thì ông không quan tâm làm gì giật dây Lại Bao đi trộm cua của người ta, chia được 1000 tệ phải không? Để cả nhà thêm một ngàn, lúc ấy không nghĩ đến thể diện, bây giờ lại muốn thể diện à."
"Bố, còn có chuyện này nữa ạ?" Triệu Khôn tò mò hỏi.
Triệu Hải Đông bị nói trúng tim đen nên xấu hổ giận dữ, "Cái bà điên này nói vớ vẩn gì đấy, thật sự là ba ngày không đánh là lên nhà."
"Tốt, ông còn muốn đánh bà à, đến đây, đánh đi, nếu ông không đánh thì hôm nay không phải là đàn ông, đến, đến, đến." Vừa nói Cung Đức Linh đã lao vào xé rách áo Triệu Hải Đông.
Triệu Khôn thấy bố mẹ đánh nhau thật, liền cầm cặp công văn chạy ra ngoài, "Bố, mẹ, con lên trấn có chút việc, tối không về nhà ăn cơm."
Ra khỏi nhà, hắn gọi điện thoại, không bao lâu có một chiếc xe lôi đến đón hắn. Ngồi trên xe, hắn biết Triệu Cần cố tình đối đầu với mình nên tính xem làm thế nào để trả thù. Tìm mấy tên côn đồ đánh Triệu Cần một trận? Không vội, chờ ông chủ đến rồi tính tiếp, không thể làm hỏng chuyện lớn của ông chủ được.
Đến thị trấn hắn không dừng lại mà trực tiếp đi xe đến huyện, ông chủ của hắn mở một bệnh viện ở đây, chuyên chữa bệnh lây qua đường tình dục và phá thai không đau, mới mở mấy ngày trước, nhưng việc làm ăn rất ế ẩm, nhưng không vội, người làm ra thì chắc chắn sẽ có làm ăn tốt.
Vừa đến văn phòng đã thấy người phụ trách ở đây, tên là Lý Hạo.
"A Khôn, sao cậu đến muộn vậy?"
"Hạo ca, báo cáo với anh, việc ở trấn trên chúng ta em đã sắp xếp thỏa đáng hết cả rồi, ba người, hai người vào nhà tắm, một người vào tiệm bán gỗ, tin là không lâu sẽ có tin tốt thôi."
"Ừ, cậu đến vừa kịp lúc, bao cao su miễn phí cũng đã chuẩn bị xong, mấy ngày nay cậu mang người theo, xem có thể ở hai trường đại học, còn có mấy trường trung cấp bên cạnh đó, nói chuyện với mấy chủ tiệm gần đó xem sao, cho một ít tiền rồi đặt thùng nhỏ trước cửa, phát miễn phí."
"Em hiểu rồi Hạo ca, đúng rồi, ông chủ của chúng ta bao giờ thì tới ạ?"
"Chắc là hai ngày này thôi, lần này là ông chủ trong thôn gọi điện, bảo ông ấy làm phúc cho thôn một chút, ông chủ không tiện từ chối, nên định về thôn xem thử, vứt ít tiền ra đó thôi."
"Ông chủ đúng là người quá tốt."
Triệu Khôn cùng Lý Hạo trò chuyện một lúc, đi ra ngoài kiếm chút đồ ăn rồi lại quay về bệnh viện tìm một phòng nghỉ ngơi, không biết chiến tranh trong nhà đã hạ hỏa chưa, dù sao hôm nay hắn cũng không có ý định về nhà....
PS: Hai ngày nay không phải viết lan man đâu, cũng là để chuẩn bị cho những câu chuyện tiếp theo thôi. Mặc dù đọc truyện online thì không cần mang não nhưng ta vẫn muốn cố gắng diễn đạt sao cho có logic và thuận một chút.
Đoán xem Triệu Khôn làm gì nhé haha!
Bạn cần đăng nhập để bình luận