Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 858: Khen ngợi tình huống

Sáng sớm hôm sau, mới hơn năm giờ, Triệu Cần đã bị Trần Tuyết lôi dậy."Mau mặc quần áo vào, mặc bộ đồ này ta lấy ra cho ngươi này.""Lão bà à... ta lênh đênh trên thuyền lâu như vậy, cho ta ngủ nướng chút đi, dậy sớm thế này, ngươi muốn sáng sớm luyện tập à?"Trần Tuyết nhanh nhẹn nhảy xuống giường, không để cho gã này ôm, nếu không lại phải dây dưa không dứt."Mau lên đi, hôm nay không phải ngươi muốn đi dặm sao, tiện cả đôi đường hai ta đi sớm chút, qua thăm chị dâu trước đã.""Được được được."Triệu Cần vốn rất buồn ngủ, bị Trần Tuyết làm ầm lên thì tỉnh cả người, rời giường rửa mặt thay quần áo.Liếc nhìn đồng hồ, cũng chưa tới sáu giờ, lập tức rên rỉ một tiếng, muốn kháng nghị, nhân quyền sắp không còn.Đang định nói gì, thì Trần Tuyết tiến tới ngọt ngào cười với hắn, còn chủ động hôn chụt một cái, được rồi, ý định kháng nghị lập tức tan thành mây khói.Sở dĩ dậy sớm như vậy, Trần Tuyết vẫn không muốn quá nhiều người trong thôn thấy, nàng tối qua đã ngủ lại ở đây.Hiển nhiên nàng suy nghĩ nhiều rồi, xe Cayenne của Triệu Cần vừa ra khỏi nhà, người đi đường ai nấy đều muốn dừng lại chào hỏi, không phải là vì hắn quá lễ phép.Mà là người ta đã bắt đầu vẫy tay từ xa rồi, đến gần thì dĩ nhiên phải dừng lại chút thôi.Hai người đến nhà anh trai cả, khi xuống xe, đúng lúc tiệm bánh ngọt mở cửa, hắn còn đặc biệt mua một cái bánh ngọt nhỏ, Miểu Miểu thích ăn.Lên lầu, Miểu Miểu mở cửa, thấy là hắn thì oa oa kêu, nhìn thấy bánh ngọt nhỏ trên tay hắn, mắt cười thành trăng lưỡi liềm,ôm lấy chân hắn, "Chú út, con nhớ chú."“A, nhớ ở đâu vậy?”“Bụng bụng nhớ.”“Ha ha ha, con ngược lại thành thật, cầm lấy đi.”Miểu Miểu nhận bánh ngọt nhỏ định mở ra, ai dè Hạ Vinh cất tiếng ngay, "để đó đã, ăn xong điểm tâm rồi ăn."Miểu Miểu cũng không sợ, con bé liếc mắt một cái, rồi mới đặt bánh ngọt xuống.Bụng chị dâu càng ngày càng lớn, tính tình cũng nóng nảy hơn, vừa la Miểu Miểu xong lại quay sang nói Triệu Cần, bảo hắn đừng có mua mấy thứ này, Triệu Cần chỉ ừ hữ cho qua.Thím Hạ thấy người đến thì lại chạy xuống lầu mua thêm mấy cái bánh bao với quẩy.“Anh cả đâu?”“Còn đang ngủ đó, hôm nay không ra biển, để cho hắn ngủ thêm chút.”Triệu Cần giật mình quay đầu trợn mắt nhìn Trần Tuyết, nghe xem người ta vợ quan tâm chồng chưa này."Còn không dậy, A Cần tới rồi, ngươi định dính trên giường à." Hạ Vinh hét vào phòng ngủ, Trần Tuyết nghe thế thì không nhịn được cười phì ra tiếng,Rồi quay sang le lưỡi với Triệu Cần, ý là sau này mình cũng sẽ đối xử với ngươi như thế.Triệu Cần tổn thương sâu sắc, bế cục bột nhỏ lên đùi, đúng là không được ăn đồ ngọt nữa rồi, con bé đã thành một cục mỡ rồi, nặng ghê."Chú út, con muốn ăn đầu mỡ lợn.""Vậy thì nên ăn thêm bánh bao rau đi, quẩy nhiều dầu mỡ, sau này ăn ít thôi.""Bánh bao rau không có vị, con không thích.""Vậy không được, ăn nhiều quẩy, mặt sẽ nổi mụn đấy, xấu lắm, con muốn lớn lên xinh hay là xấu?"Nhìn bánh quẩy rồi lại nhìn bánh bao rau nhan sắc không mấy đẹp, mặt Miểu Miểu nhăn nhúm cả lại, cuối cùng là muốn ăn ngon, hay là muốn đẹp?Thật khó lựa chọn!Triệu Bình rời giường rửa mặt xong thì cả nhà bắt đầu ăn điểm tâm, ăn xong, Triệu Bình muốn cùng Hạ Vinh xuống dưới đi dạo."Ngày dự sinh của chị dâu còn tầm bao nhiêu ngày nữa?" Triệu Cần hỏi thăm, Triệu Cần đi sau cùng, lôi kéo Miểu Miểu, con bé không thật thà chút nào, thấy gì cũng muốn đá một phát.Cảm giác như một thằng con trai vậy."Khoảng mùng 5 tháng 12.""Cũng còn 40 ngày nữa, phòng bệnh các thứ đặt xong chưa?" Trần Tuyết hỏi."Chuẩn bị xong rồi, chuyện này không cần ngươi quan tâm." Hạ Vinh cười đáp, sau đó kéo tay nàng lại, bắt đầu nói nhỏ với nhau,Triệu Bình tự giác chậm bước chân, đi song song với Triệu Cần.“Hôm nay còn có chuyện gì khác à? Trưa ăn cơm ở đây luôn đi.”"Ừ, lãnh đạo bảo ta về phải lên thị ủy một chuyến, tối qua ta đã liên hệ rồi, hẹn 10 giờ sáng, nếu kịp thì ta ghé ăn cơm,Còn chiều thì ta muốn đi một chuyến chợ đồ cổ, tính xem cái đống đá kia xử lý thế nào.""Chiều nay ta muốn về một chuyến, nhà mới cũng sắp lên nóc rồi, ta về bàn với ba chút."Nhà mới của Triệu Bình nằm cạnh nhà Triệu Cần, chỉ bằng chừng một phần năm sân nhà Triệu Cần, coi như là rộng rồi, cũng là do Đồ Quần làm.“Nếu ngươi không về được thì ta về giúp lo liệu.”"Không cần, chị dâu ngươi giờ cũng không có gì, ngươi bận rộn hơn ta nhiều.”Triệu Cần nhìn Miểu Miểu đang chơi đùa trên bãi cỏ với đám trẻ con khác, hạ giọng nói: “Anh cả, bà ngoại qua chăm chị dâu, việc nhà một chút cũng không để ý,Bà lão thì chắc không có tâm tư gì, nhưng khó tránh được anh em chị dâu nói ra nói vào, theo em thấy, thà cho nhiều chút cũng đừng để thiếu.""Cái này em yên tâm, một tháng 2000 tệ, không bớt một xu nào, thỉnh thoảng còn tiết kiệm được chút tiền mua thức ăn nữa,Chuyện này anh tính rồi, sẽ sang tên căn nhà dưới lầu cho em trai vợ anh, miễn phí thì không tiện, căn 101 mét vuông kia, tính giá 20 vạn cũng được,Không có tiền thì cũng không sao, viết giấy nợ cho anh, khi nào có tiền thì trả.Bên A Mai anh cũng nghĩ như vậy, xử sự cho công bằng.”“Ừm, anh nghĩ chu toàn hơn em đấy.”Nói chuyện với anh cả tầm nửa tiếng, Triệu Cần mới cùng Trần Tuyết cáo từ.Trước tiên đưa A Tuyết đến tiệm cơm, hắn mới lên xe đi đến thị ủy.Đến nhiều lần nên đến cả lính gác cũng quen hắn, đăng ký qua loa chút là cho xe vào.Lên lầu, gõ cửa văn phòng Phó Tô, nghe được tiếng mời thì hắn liền mở cửa đi vào,Phó Tô đang viết gì đó, ngẩng đầu thấy hắn, rồi lại cúi xuống viết tiếp, “Trà ở đâu ngươi biết đấy, tự làm đi.”Triệu Cần cũng không khách khí, bình trà có mấy cái, hắn lần lượt mở ra xem, chọn một cái mà hắn cho là tốt nhất, tự rót cho mình một chén.Rồi ngồi xuống ghế salon ở bàn trà, đợi Phó Tô xong việc."Xem cái này đi." Phó Tô đứng dậy ngồi qua, còn đổ xấp giấy tờ trên tay lên trước mặt hắn.Triệu Cần nhận lấy, thấy dụng cụ canh lề viết, 'về Triệu Cần đồng chí, tài liệu bình chọn thanh niên ưu tú toàn quốc.'Mới nhìn phần mở đầu thì hắn đã không muốn đọc nữa rồi, nhất định là đang khoa trương mình, đến lúc đó mình nên khiêm tốn đây, hay là nên khiêm tốn đây, dứt khoát không thèm đọc, tránh cho phải khiêm tốn.Phó Tô cười chọc hắn một cái, “Vì chuyện của ngươi, ta bận mấy ngày liền đó.”“Lãnh đạo, ngài nói sai rồi, có phải là do con tự đến nhờ cậy các ngài đâu, là các ngài nhất quyết đưa tên con lên chứ.”“Ơ, hóa ra là ta nhiệt tình dán mông vào đá lạnh hả.”“Hắc hắc, nói đùa thôi mà, lãnh đạo gọi con đến đây có chỉ thị gì?”“Chuyện lần này trên biển làm rất tốt, Từ tổng nghe xong thì cười lớn hai tiếng, trời giúp ta vậy…”“Có phần thưởng không?”“Ngươi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy thứ đó thôi à?”“Ngài nói vậy không đúng, một đám người đang chờ con nuôi sống đây này, không quản việc nhà thì sao biết củi gạo đắt đỏ.”Phó Tô bó tay rồi, ngươi là tỉ phú bạc triệu mà lại ở đây than nghèo trước mặt ta, có ý tứ không?"Thưởng thì chắc chắn là có, nhưng không phải bên ta, đợi bên kia nghiên cứu xong thì nhất định sẽ có một phần gửi đến thị lý, đến lúc đó sẽ nói với ngươi.Lần này tới, một là để ngươi biết, trước cuối năm ngươi có khả năng phải phối hợp làm vài việc cho thị ủy, còn mấy buổi họp chắc chắn ngươi phải tham gia,À mà, ngoài những thứ này ra, bên đại biểu nhân dân thành phố, đoán chừng lần này cũng sẽ có tên ngươi đó…"
Bạn cần đăng nhập để bình luận