Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 513: Tiếp lấy chơi đùa

Chương 513: Tiếp tục chơi đùa
Triệu Bình vào khoang nghỉ ngơi, Lão Miêu lái thuyền kéo lưới, Triệu Cần nhàm chán cũng bắt đầu câu cá. Ba người ba cần câu, toàn bộ đứng ở đuôi thuyền hai bên. Trên thuyền không có mồi nhử, dù sao từ ra biển đến giờ còn chưa thu lưới lần nào, nhưng điều này không ngăn được ba gã nghiện câu lên cơn, mang theo thịt gà, A Thần giơ tay chặt xuống, liền chặt mấy miếng thịt vụn. Triệu Cần treo một miếng thịt lườn gà, Trụ Tử nhìn bên cạnh miếng gà bị chặt lung tung, trên mặt lộ ra một tia tiếc nuối.
“Trụ Tử ca, tùy tiện một con cá cũng đáng tiền hơn thứ này.” A Thần thản nhiên nói.
“Vậy ngươi tùy tiện thử xem.”
“Ừm, ta nhất định sẽ trúng.” Miệng của thằng nhóc A Thần hôm nay như được khai quang, vừa dứt lời, đầu cần câu đột nhiên trầm xuống. Hắn vừa kéo cá, vừa quay đầu liếc Trụ Tử.
Trụ Tử bị cái liếc mắt đó của hắn làm cho im lặng, luôn hiền lành như cậu ta, lần đầu tiên có cảm giác hơi nhột. Triệu Cần ở bên cạnh, không chú ý đến những hành động nhỏ giữa hai người, thấy A Thần câu được cá, hắn còn giơ ngón tay cái lên. A Thần kéo rất vất vả, vừa thu vào một chút dây thì cá lại gắng sức giật ra, lặp đi lặp lại hai ba lần, khi cá vẫn còn sức mà cậu ta thì không đủ sức, Trụ Tử tự nhiên không còn vì A Thần khiêu khích trước đó mà khoanh tay đứng nhìn, cậu ta buộc chặt dây vào tay mình, dứt khoát đổi tay.
Bản thân cậu ta vốn khỏe hơn A Thần, cho nên tiếp lấy cần câu liền điên cuồng xoay cần, A Thần lắc lắc cánh tay, cầm lấy vợt sẵn sàng. Cuối cùng cá cũng bị kéo lên, “A Cần ca, là cá Chương Hồng.” A Thần hưng phấn hô to.
“Cá ngon tới rồi, làm tốt lắm.” Triệu Cần lớn tiếng đáp lại.
Triệu Cần trước đây từng theo thuyền câu cá biển sâu câu được một con, lúc ấy đã tự tay mời cả thuyền ăn, đúng là loại cá thân gai cao cấp, bây giờ giá cả khoảng hơn 50 tệ một cân, con A Thần câu được này chắc cũng khoảng 30 cân, trị giá hơn một ngàn tệ. Cá Chương Hồng không phải loài đặc hữu của biển sâu, phạm vi sinh sống của nó rất lớn, vùng nước sâu nhất có thể tới hơn 300 mét, còn vùng nước nông đôi khi nó cũng có thể bơi đến vùng biển có độ sâu khoảng 20 mét để hoạt động.
Hơn nữa loài cá này bình thường cứ ba năm sẽ kết đàn thành bầy cá con, lẽ ra có một con sẽ có con thứ hai. Quả nhiên, ngay lúc A Thần lấy máu cá xong bỏ vào kho lạnh, thì Triệu Cần và Trụ Tử lần lượt trúng cá, sức kéo cũng không nhỏ. Chỉ kéo được một lúc, Triệu Cần đã bắt đầu đổ mồ hôi, sức cá vẫn rất lớn.
“A Cần ca, hay là để ta kéo một lát?”
“Không cần, ta chơi được.” Triệu Cần thở dốc nói.
Tuy nói sức cá kéo rất mạnh, nhưng hắn có thể cảm nhận được cá vẫn trong tầm kiểm soát của mình, không giống như lần trước kéo con cá cờ, cứ như đang kéo một ngọn núi vậy, căn bản không thể thu lại dù chỉ một hai centimet dây. Trải qua gần 20 phút vật lộn, Triệu Cần đã đuối sức, trong khi cá của Trụ Tử đã lên bờ thì cá của hắn mới dần mất sức phản kháng.
Hai người đều câu được cá Chương Hồng, con của Trụ Tử lớn nhỏ không khác gì con của A Thần, con của Triệu Cần thì lớn hơn chút, ước chừng phải 40 cân. Không thể câu thêm được nữa, câu nữa tay sẽ phế mất, huống chi thu nhập thế này quá chậm, cũng không thể lẫn lộn đầu đuôi.
“A Thần, chọn một con làm bữa tối đi.”
“A Cần ca, để lại bán lấy tiền đi, một con hơn một ngàn đó.”
“Ta tham gia thi không giả, nhưng không chỉ trông chờ vào một hai con cá này mà thắng được, cá này ta cũng ăn qua một lần rồi, mùi vị coi như không tệ.” Thấy Triệu Cần kiên quyết, A Thần tự nhiên không tiện nói gì nữa.
Khoảng ba giờ chiều thả lưới, giờ đã hơn năm giờ, A Thần và Trụ Tử bắt đầu làm cơm tối, Triệu Cần thì đứng một bên chỉ đạo. “Thịt cá của ngươi cắt mỏng quá, không ăn ra vị thơm béo.” A Thần đang cắt thịt cá, còn Trụ Tử thì đang dùng xương cá nấu canh, không đủ đồ dùng nhà bếp, nếu không Triệu Cần còn định cắt một ít ra để ăn sống. Cơm tối chuẩn bị xong, liền gọi mọi người lên ăn cơm.
“Đây là cá Chương Hồng hả, lấy ở đâu ra vậy?” Triệu Bình vừa nói vừa gắp một miếng thịt cá chấm một chút nước tương rồi cho vào miệng, hơi lim dim mắt từ từ thưởng thức.
“Bọn con chiều nay câu, vừa đúng một người một con, con của A Cần câu được lớn nhất.” Trụ Tử cười đáp.
Đối với người trên thuyền, ăn sống đã trở nên quá quen thuộc, kể cả A Kiệt lúc mới đầu không chấp nhận, giờ đã vung đũa nhanh không kém gì người khác.
“Mọi người ăn nhanh lên, ăn xong tôi sẽ thu mẻ lưới thứ nhất.” Lão Miêu ăn thô lỗ nhất, trực tiếp gắp mười mấy miếng thịt cá thả vào bát, lại rưới thêm một ít nước tương, rồi cứ thế mà xúc ăn như ăn cơm. Nghe lời hắn, mọi người cũng đều ăn nhanh hơn.
Triệu Cần sớm đã ăn xong bữa, giờ phút này đang cầm lái, không tới 20 phút, mọi người đã ăn hết sạch, Triệu Bình lên thay ca, để hắn xuống giúp thu lưới. Trong quá trình thu lưới, đuôi thuyền chỉ có thể đứng hai người, những người còn lại lúc này đều đợi trên boong thuyền, yên lặng chờ đợi mẻ lưới thứ nhất được kéo lên. Người đi biển rất coi trọng sự khởi đầu tốt đẹp, cho nên mỗi khi ra biển thì mẻ lưới đầu tiên mọi người vẫn luôn rất để ý, Triệu Cần cũng không ngoại lệ. Vừa thấy túi lưới, mọi người cũng không có hò reo, nhưng đều ngầm thở phào nhẹ nhõm, không tốt lắm cũng không tệ, có chừng một tấn thu hoạch. Không có bội thu, nhưng cũng không đến mức giống lần trước không có lưới nào.
“Cũng không tệ lắm, nhanh lên giải ra, rồi thả lưới xuống tiếp đi.” Lão Miêu thúc giục.
Triệu Cần tiến lên tháo dây thừng của túi lưới, theo cánh tay run run, cá trong túi lưới toàn bộ rơi ra. Ở một bên, Lão Miêu động tay buộc lại dây thừng của tấm lưới, gọi Thượng A cùng hỗ trợ, hai người cùng nhau thả lưới xuống biển, đang là lúc thi đấu mà, nên tranh thủ từng giây một.
Tuy nói mẻ lưới này thu hoạch rất khá, bắt đầu có thể dẫn trước, nhưng với khoảng 80 chiếc thuyền tham gia thi, chuyện trên biển khó nói trước, biết đâu chiếc thuyền nào nhân phẩm bạo phát, kéo lên một mẻ toàn cá đỏ dạ, mấy phút có thể cho bọn họ ngửi khói. Cho nên có thể tiết kiệm thời gian thì nhất định phải tiết kiệm, tranh thủ lúc còn có hạn kéo thêm được một mẻ lưới.
Triệu Cần nhìn kỹ thu hoạch, tạp nham không ít, nhưng phần lớn vẫn là một loại cá, cá lớn nhỏ đều khoảng hai cân, bề ngoài giống với loại cá đá bắt được lần trước, chắc là loài cá Địch Điêu. Loài cá này trước đây cũng bắt rồi, rất dễ phân biệt, bởi vì trên lưng gần đuôi có một đốm đen, cho nên người bản địa gọi là cá đốm lửa. Tên khoa học là kim diễm Địch Điêu, là loài cá ở tầng nước ấm, thường thấy ở biển cạn, thỉnh thoảng cũng sẽ chạy đến những nơi giao nhau giữa nước mặn và nước ngọt để kiếm ăn, ở địa phương coi như là loài cá phổ biến. Năm ngoái bán rồi, hình như giá cả cũng giống cá đen điêu, 18 tệ một cân, năm nay cá đen điêu tăng lên hai tệ, không biết giá của loài cá này có tăng không?
“Cá đốm lửa, cũng không tệ lắm.” Lão Miêu thả xong lưới quay lại vừa cười vừa nói.
Kỳ thực, mẻ lưới này bất kể là giá cá hay trọng lượng đều hơi phổ thông, coi như cũng chỉ đáng giá khoảng hai vạn, trước đây họ kéo lưới thường xuyên là mười mấy hoặc mấy chục vạn, lần này thật sự là không đáng nhắc tới. Nhưng Lão Miêu có thể nói gì, nói mẻ lưới này rất tệ ư? Nói đùa, thuyền đánh cá khác mà có thu hoạch này thì nên reo hò lên rồi, huống chi nếu nói thế thật, thì cũng quá đả kích tinh thần.
“Trò chơi tiếp tục, còn 35 giờ làm việc, chúng ta tranh thủ mỗi người giải một mẻ lưới, ta trước đó đã giải một mẻ rồi, tiếp theo đăng ký xếp hàng. Ai giải được ít nhất, sẽ phải mời khách. Nếu như mỗi mẻ lưới tiếp theo, thu hoạch đều nhiều hơn mẻ này của ta, ngoài việc mời khách, ta còn hứa lần nghỉ lễ tới sẽ mang mọi người đi kinh thành chơi một chuyến, có thể mang theo gia đình các kiểu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận