Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 293: Vô tâm trồng liễu

Môi trường sống của ong mật rất tạp, bọn chúng vào mỗi mùa hè hàng năm đều có không ít người đi lấy mật, lúc đó mùa xuân vừa qua, sức sống của ong mật lại dồi dào nên tương đối dễ tìm hơn một chút. Nhưng người thực sự đi lấy mật ong vào mùa đông thì cực ít, tuy rằng ở đây không lạnh, mùa đông cũng có hoa như hoa cúc, hoa tử kinh,... nhưng sức sống của ong mật vào mùa đông vẫn ít hơn đáng kể so với mùa hè, tình trạng không có quân ong xảy ra tương đối nhiều, trừ khi có tổ ong cố định thì bình thường sẽ không ai đi khắp núi đồi để tìm. Triệu Cần sở dĩ động tâm, một là do người không biết nên không sợ, hai là hệ thống đã cho hắn lòng tin, dù sao hôm nay giá trị may mắn có 55 điểm, nói không chừng sẽ kiếm được bội thu mật ong thì sao, trước đó hắn đã xem không ít video ngắn của mấy chủ kênh móc mật ong, cũng coi như từng thấy "heo chạy" rồi. Hai người đến trước quả đồi lớn của đại ca, kết quả không thu hoạch được gì.
"Anh, em nghe nói là phải dụ ong, kiểu mình cứ đi tìm khắp nơi thế này thì khó lắm."
Triệu Cần cũng có chút bực bội, vốn tưởng có hệ thống cộng thêm giá trị may mắn thì cứ đi lên tìm chắc chắn sẽ có thu hoạch, nhưng lúc này rõ ràng không phải là như vậy. Thống tử quá vô dụng rồi! Cũng may hắn đã quen với việc mỗi lần ra biển thu hoạch lớn, cũng đều có thêm cả yếu tố ngẫu nhiên lẫn may mắn, nghĩ việc đi săn bắn cũng giống như thế.
"Tìm tiếp đi."
Cũng không thể đi một vòng rồi về, hai người lại lật sang phía sau núi, đứng ở chỗ hơi cao để nhìn xung quanh. Núi ở bên chỗ bọn hắn hoàn toàn khác với bên nhà tỷ phu, núi bên kia thì cao lại nhiều cây cối, còn bên nhà mình thì chủ yếu là các loại cây bụi thấp bé, núi nhiều đá ít đất, mà độ cao của núi cũng không được cao cho lắm. Cho nên ngoài cây ăn quả ra, không thích hợp trồng các loại cây nông nghiệp khác. Hai người đành phải đi xuống chân núi, hướng phía bên cạnh núi để tìm. Đi ở trên đường núi, A Hòa đi ở phía trước, đang muốn nói gì đó, kết quả vừa thốt lên hai chữ "Ngọa Tào", nguyên nhân là từ bên chân hắn, đột nhiên có một bóng đen vọt ra chạy như điên.
"Ngọa tào, thỏ rừng."
Triệu Cần cũng nhìn thấy, phản ứng của hắn còn nhanh hơn, trong tay cầm xẻng cát chẳng thèm nhìn cũng ném ra ngoài. Đừng nói là khá chuẩn, chỉ lệch hơn hai mươi mét là trúng rồi. Nhìn bóng con thỏ đang chạy như điên, A Hòa vỗ đùi nói: "Anh, biết thế lúc nãy không chôn cái súng đất, ban đêm em có thể lên núi săn thỏ rừng rồi."
"Thôi đi, đừng có chưa săn được thỏ rừng đã tự bắn mình thì có."
Hai người tuy nói chuyện nhưng ánh mắt vẫn đi theo hướng con thỏ chạy trốn, giây tiếp theo, hai người đều ngơ ngác nhìn nhau, sau đó lập tức lao theo hướng con thỏ chạy trốn. Vì hai người đều thấy rất rõ, con thỏ đã va vào tảng đá rồi nằm im bất động.
"Anh, con thỏ đúng là ngốc mà, em nhớ là em đã học một câu thành ngữ rồi, hình như là 'thủ cây đợi thỏ' thì phải."
"A Hòa, với cái việc mà em vẫn còn nhớ được cái thành ngữ này thì em đi học tiểu học cũng không phí cơm." Triệu Cần lười chỉnh sửa sai lầm của cái tên này, sai thì sai thôi, dù sao việc đi biển cũng không dùng đến thành ngữ. Trên đường, Triệu Cần còn tiện tay nhặt cái xẻng cát mình đã ném đi, đến nơi phát hiện, con thỏ đúng là tự mình đâm đầu vào đá chết. Mắt của thỏ mọc ở hai bên đầu, vốn là để thuận tiện cho việc nó mở rộng tầm nhìn, quan sát nguy hiểm nhưng chính vì khoảng cách giữa hai mắt hơi xa nhau một chút, nên chúng cần phải không ngừng quay đầu mới có thể thấy rõ vật xung quanh, mà thỏ trời sinh lại nhát gan, chỉ cần có gió thổi cỏ lay liền sẽ chạy như điên, trong lúc chạy hết tốc lực thì có lúc chúng không kịp quay đầu nên mới va phải chướng ngại vật. Đương nhiên, bản thân việc này đã là vấn đề xác suất rồi, mà Triệu Cần lại đụng phải, đúng là may mắn.
"Anh, màu xám mà còn to ghê."
A Hòa càng nhanh hơn, lúc này đã xách con thỏ lên bằng tai. Triệu Cần nhận lấy cân thử, cười gật đầu, "Ước chừng phải bốn, năm cân gì đó, có bữa ăn ngon rồi."
Hai người đang có tâm trạng tốt, ít nhất cũng có thu hoạch, chiều nay đi một chuyến coi như không uổng công.
"Anh, hay là em về trước, tối hầm thịt thỏ ăn."
"Nhìn cái bộ dạng tầm thường của em xem, hai anh em mình đi một chuyến chỉ được con thỏ thì khác gì lão già đội trưởng đâu."
"Lão già đội trưởng là ai?"
"Ở dưới lòng đất... không ai cả, đi tìm mật ong tiếp."
Triệu Cần cũng không nhớ rõ, hiện tại cái đài phát thanh dưới lòng đất có truyền hay không, dù sao cứ mỗi lần hồi tưởng đến cái bộ phim đó, trong đầu hắn hình như chỉ còn lại hình tượng của lão già đội trưởng. Muốn nói đến việc diễn vai "quỷ con" tốt nhất thì chính là lão già đội trưởng, một người khác là cái người bị cà lăm trong lúc giơ tay lên. Hắn không khỏi mỉm cười, đầu óc có chút bay bổng.
"Anh, chỉ có con thỏ thôi mà, không cần thiết phải vui vẻ như vậy đâu."
"Cút."
Triệu Cần ném con thỏ cho A Hòa mang theo, đột nhiên trong lòng khẽ động mở bảng hệ thống, hắn muốn xem điểm cống hiến của con thỏ là bao nhiêu, cũng không tệ, lại có 120 điểm cống hiến. Có ăn lại còn có điểm cống hiến, biết đi tìm ai để mà giải thích đây, thống tử, ngươi là con cưng của ta. Một đoạn đường này đều là đi xuống, hai người cũng rất nhẹ nhàng, đến một chỗ có một con suối nhỏ, con suối này rất dài, thông một mạch đến bãi bùn ở bờ biển, cũng nhờ con suối này mà hai thôn mới phân chia ranh giới, đi qua chỗ này thì không còn là đất của thôn mình nữa. Đương nhiên, ở địa phận của các thôn khác, chỉ cần ngươi không ăn trộm đồ của người ta, bắt con thỏ, móc chút mật ong thì sẽ không có ai quản, nếu thực sự có người quản thì Triệu Cần cũng chẳng thèm để ý.
Hay là nhân lúc có thời gian này, vừa hay đi xem xét hai khu vực núi của thôn bên trong?
"Mẹ ơi."
Triệu Cần đang suy nghĩ gì đó, đột nhiên nghe thấy A Hòa thốt lên một tiếng, ngẩng đầu phát hiện A Hòa lúc này, cứ như bị giẫm phải dây điện cao thế, con thỏ trên tay cũng bị ném sang một bên mà giật nảy cả mình.
"Ngươi làm sao vậy?"
"Anh, có rắn, rắn to lắm."
"Ngọa tào, có bị cắn không?"
"Em may mắn đấy, lúc nhảy qua thì vừa hay giẫm lên đầu nó, không bị cắn, dọa Lão Tử hết hồn."
Trước đây Triệu Cần câu cá sợ nhất hai thứ, một là rắn, hai là cóc, nhìn thấy là toàn thân nổi da gà, giờ phút này nghe thấy có rắn, hắn lập tức bước nhanh vài bước lúc này mới vượt qua con suối nhỏ.
"Ngơ ngẩn cái gì, đi nhanh lên."
Hắn phát hiện A Hòa lại đi tìm một cái cành cây, dường như còn có ý định tiến lên xem xét, hắn sợ cái tên nhãi này không biết nặng nhẹ, lập tức lên tiếng nhắc nhở.
"Anh, hình như là rắn ráo trâu."
Cái gọi là rắn ráo trâu Triệu Cần cũng chưa từng nghe qua, giây tiếp theo đã nghe thấy A Hòa giọng mang ý mừng nói: "Anh, đúng là rắn ráo trâu thật, còn to nữa chứ, phát tài rồi."
"Sao, ngươi muốn bắt à?"
"Anh, loại rắn này không có độc, em bắt về tối nấu canh rắn cho Miểu Miểu ăn, mùa hè không bị rôm." Vừa nói A Hòa liền ra tay.
Con rắn bị hoảng sợ, đã cuộn tròn thành một đống, chỉ có đầu giơ cao lên, phun lưỡi, phát ra âm thanh xoẹt xoẹt, bày ra tư thế tấn công.
"A Hòa, ngươi làm được không đấy, không được thì đừng bắt nữa."
Nhìn thấy cái đồ chơi này, Triệu Cần xoa cánh tay, lúc này da gà đã nổi lên rồi. A Hòa lại tiếp tục tìm một cái cành cây khác, vừa hay có một đầu xòe ra, trông như một cái xiên nướng thịt. Tay trái cầm cành cây trêu đùa con rắn, tay phải nhanh chóng dùng cái xiên đè lên đầu rắn, sau đó khi thân rắn bắt đầu vặn vẹo thì lại đưa chân đạp lên vị trí giữa thân rắn.
"Anh, tay em không quen, anh giúp em giữ cái cành cây này đi, đừng để nó động."
Triệu Cần cũng không tiện biểu hiện ra vẻ quá sợ hãi, tiến lên cầm lấy cành cây liền cố hết sức ấn xuống đất.
"Anh, đừng mạnh quá, đè chết con rắn bây giờ."
A Hòa vừa nói đã ngồi xổm người xuống, tay phải nắm đầu rắn, miệng cười nói: "Xong rồi, anh, túi đựng rắn."
Triệu Cần buông cành cây ra, mở miệng túi da, hai tay giơ ra xa, "A Hòa, nếu ngươi mà quăng con rắn lên tay ta, xem ta có đánh ngươi không."
A Hòa thấy bộ dạng của hắn thì cười hắc hắc, ừm, xem ra mình cũng có chỗ hơn anh trai. Sau khi bỏ rắn vào túi, nhanh chóng buộc miệng túi lại, không thì rắn có thể bò ra, Triệu Cần ngay cả cái túi cũng đưa cho A Hòa, hắn cảm thấy có cách một lớp túi da mà vẫn không an toàn.
Rắn hổ trâu, hiện tại thuộc loại động vật cần bảo tồn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận