Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 743: Tiếp khách

Chương 743: Tiếp khách
Với tư cách chủ nhà cùng người tổ chức vừa rồi, lẽ ra phải nghênh đón khách khứa. Thực ra vừa mới bắt đầu, ý tưởng của Dư Phạt Kha là đem buổi đấu giá lần này ủy thác cho các "ông lớn", ví dụ như Bảo Lệ, Gia Đức, nhưng thời gian thì không kịp, những "ông lớn" này, động một chút là mất một hai tháng chuẩn bị, vật đấu giá lần này của bọn hắn tuy là đồ tươi sống nhưng không chịu nổi thời gian hao tổn dài như vậy, đến lúc đó triệt để biến thành đồ ăn trong tủ lạnh, không còn dính dáng gì đến chữ "tươi sống" nữa, cho nên Dư Phạt Kha vẫn là phải thuê một đấu giá sư chuyên nghiệp, nếu tốt thì nhờ luôn Lão tử của mình, lúc này mới trong thời gian ngắn liên hệ được người đến.
Bọn họ vừa đến chưa được bao lâu, liền có người được mời tới.
"Cảm ơn Kim tổng đã đến." Dư Phạt Kha bắt tay người đến, sau đó giới thiệu Triệu Cần đứng cạnh, "Vị này là Triệu Cần, Triệu tổng của Thiên Cần, cổ đông lớn, đối tác hợp tác của ta."
Tự nhiên còn phải giới thiệu cả Lưu Trung Ngọc ở bên cạnh, tổng giám đốc của Thiên Cần, hiện tại thì chưa có gì nhưng năm năm nữa nghĩ đến sẽ khác à.
Vốn dĩ không để vào mắt Kim tổng, lập tức thay đổi sắc mặt tươi cười, chủ động đưa tay, "Thật sự là tuổi trẻ tài cao... đứng cạnh Dư tổng và các cậu, ta cảm thấy mình nên vào thùng rác mới phải."
"Vì còn trẻ nên mới phải học hỏi ở tiền bối nhiều hơn." Triệu Cần ăn nói rất chừng mực.
Nhận lấy tờ quảng cáo màu từ tay cô gái mặc sườn xám, Kim tổng liếc mắt nhìn, "Tham gia đấu giá không ít, đồ hải sản thì vẫn là lần đầu, Triệu tổng, cậu là người trong nghề, nói xem hướng chính của chúng ta là gì?"
Triệu Cần cũng cầm lấy một tờ quảng cáo màu, chỉ vào cá đối và bào ngư, nói: "Sau khi bắt được, tìm một người có tay nghề tốt lấy phần da để chế biến thì nghĩ là các chị em sẽ thích."
"Phụ nữ ăn thì tốt à?"
"Dưỡng nhan làm đẹp, đương nhiên nếu trong nhà có người đang mang thai cũng có thể dùng một chút, rất tốt cho việc giảm các chứng đau bụng trong quá trình sinh và sau sinh."
Kim tổng là người Kinh thành, nhìn họ có thể đoán ra một chút, chắc là một nhánh nhỏ trong những người còn sót lại từ trăm năm trước, rất nhiều người đổi họ Đan thành Kim. Cho nên ông ta không hiểu về hải sản, bây giờ nghe Triệu Cần giải thích, cũng không quá để tâm.
Kim tổng vào bàn xong, Triệu Cần nghe Dư Phạt Kha giới thiệu mới biết mình đoán không sai.
"Giờ vẫn còn thích làm ra vẻ?" Triệu Cần cười hỏi.
"Dám bày! Bày cho ai xem, còn có người chơi với hắn à... bất quá Lão Kim cũng không tệ, có quan hệ tốt với ba ta, hay trao đổi đồ cổ, cũng là khách quen."
Không nói chuyện phiếm nữa, bởi vì lại có người đến, lần này là người trẻ tuổi, rõ ràng là ăn mặc một thân đồ ngụy trang.
"Kha tử, cậu càng ngày càng tệ, có mỗi đồ hải sản mà cũng phải làm ầm lên thế này, gọi điện thoại, mấy anh em mỗi người một phần chẳng phải được à, sao, sợ bọn này đến ăn chực à?"
"Đúng, sợ các người ăn chực, cái nết các người ấy mà, ăn không no chắc."
Người mặc đồ ngụy trang đang vui vẻ, nghe Dư Phạt Kha nói đểu, mặt lập tức lộ vẻ nịnh nọt, "Kha ca, Dư ca của em, mấy anh em bọn em cùng nhau chơi, ai trả tiền mà chả là mua."
"Lý là cái lý đó, nhưng sao lần nào cũng là ta trả tiền thế, ta là con lừa à, dễ bắt nạt thế hả. Thôi, đừng nói nhảm nữa, giới thiệu với ông anh chút, đây là Triệu Cần, Lưu Trung Ngọc, người nhà cả, phải che chở cho ta đấy nhé."
"Được, bốn chín thành có việc bạn thân mở miệng, ta mà ngập ngừng câu nào thì cứ vả thẳng mặt ta này." Người mặc đồ ngụy trang nói xong, còn muốn đưa mặt ra trước Triệu Cần, giơ tay vỗ vỗ vào mặt.
"Tống Nghiêu, hai người cứ gọi hắn Nghiêu tử là được." Dư Phạt Kha cười giới thiệu.
"Vậy Nghiêu tử ta không khách sáo rồi." Tống Nghiêu cười ha hả, dường như không để ý đến cách gọi này.
"Vào thôi, có thời gian ta sẽ đưa cậu đến nhà A Cần chơi, cậu chẳng phải cứ kêu muốn đi biển đấy sao, hắn có vài chiếc thuyền, từ thuyền câu cá cho đến thuyền lớn đều có."
"Ơ, đây đúng là anh ruột của tôi rồi, Cần tử, cậu nhớ mặt tôi đấy."
Với tính cách không khách sáo này, Triệu Cần cũng rất thích, hai người nói chuyện vài câu rồi, Tống Nghiêu mới chịu vào bàn.
"Lão đầu nhà hắn là ở trong sân, người cũng không tệ, có thể kết giao."
"Cái sân nào?" Đại Ngọc hạ giọng hỏi.
"Nhà lớn nhất ở Bốn Chín Thành."
"Ngọa Tào A Kha, sao cậu quen biết được, giỏi đấy..."
"Giỏi cái rắm, cũng là bị tên kia moi tiền không ít, đồ ranh ma."
Không bao lâu, lần lượt có mấy người tới, đều là người trẻ tuổi, khác với Tống Nghiêu là họ lại cực kỳ chú ý lễ tiết.
"Đây đều là nhị thế tổ cả." Dư Phạt Kha nói thẳng mặt, nói với Triệu Cần.
Một người trong số họ cười khổ nói: "Kha tử, cậu đừng nói như vậy, cả đám biết rõ chỗ yếu của nhau."
Đợi bọn họ vào bàn, Đại Ngọc vuốt cằm không có râu: "Thật là nhị thế tổ sao? Nhìn bọn họ không giống lắm."
"Nhị thế tổ chính hiệu, không có mấy ai là hay làm loạn đâu, những người dám công khai làm càn, thật ra không thể lên được mặt bàn đâu."
Triệu Cần cũng đồng tình, dù sao cũng là người nối nghiệp gia tộc sau này, không thể nuôi dưỡng tất cả giống như đám côn đồ được.
"Dư thúc, bác đến rồi." Triệu Cần mắt sắc, Dư phụ vừa ra khỏi thang máy, cậu liền thấy được, vội bước hai bước đến đón, "Chuyện nhỏ thôi mà, làm phiền bác rồi."
"Ta không thích nghe câu này đâu, sau này đừng nói nữa, không phiền đến ta, chẳng lẽ muốn phiền đến người khác à?"
"Vâng vâng, sau này con không nói nữa."
"Hỏi con chuyện này, có phải con đã hứa với cha nuôi của Tiểu Kha là sẽ ngâm một bình rượu, thế nào lại không ngâm luôn cho ta một bình vậy?"
"Rượu của bác ngâm cũng gần xong rồi, khoảng một hai tháng nữa là dùng được, đến lúc đó con sẽ chuẩn bị đưa cho bác."
"Có lòng là tốt rồi, ta vào chào hỏi trước, các con cứ bận việc đi."
Dư phụ vừa đi, mặt Triệu Cần lập tức xụ xuống, Dư Phạt Kha hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Hứa với Hàn thúc ngâm rượu, con vẫn chưa nhúc nhích."
"Ha ha ha, vậy thì nhanh chân lên đi, ngươi mà lên chức cha nuôi, ta chưa chắc đã về nhưng mà đám cưới của ngươi hắn nói nhất định sẽ về tham dự náo nhiệt đấy, đến lúc đó mà không thấy rượu thì liệu hồn mà chờ bị hắn mắng đi."
Triệu Cần thở dài, cũng chỉ tự trách cái miệng tiện của mình khi đó, "Để con đi gọi điện thoại."
Cậu ra một bên nghe điện thoại xong, quay lại nói nhỏ với Dư Phạt Kha: "Giúp một chuyện, cậu bảo Tiểu Tằng giúp ta đặt vé máy bay."
Hai người vừa nói chuyện xong, Lý Tuyết từ trong hội trường đi ra, nói với Triệu Cần: "Bạn của tôi đến rồi, tôi xuống dưới đón một lát."
"Có cần tôi đi cùng không?"
"Không cần phiền phức thế đâu, tôi dẫn lên là được."
Mấy chiếc thang máy lúc này hoạt động không ngừng, thỉnh thoảng có người vào bàn, có vài người ngay cả Dư Phạt Kha cũng không quen, may mà có Tiểu Tằng ở bên cạnh nhắc nhở.
Mấy người mà Lý Tuyết gọi thật sự hơi nhiều, có đến hơn chục người, Lý Bân nhã nhặn không xuống lầu, dù sao cũng là người của công chúng, sợ bị vây lại nên đứng bên cạnh Triệu Cần chờ bọn họ đi lên.
"Đây là Hoàng tổng, đây là Hoa tỷ..." Lý Tuyết từng người giới thiệu với ba người Dư Triệu, Dư Phạt Kha mỉm cười, bắt tay với từng người, không quá hờ hững mà cũng không quá nhiệt tình, giữ khoảng cách cực kỳ đúng mực.
Triệu Cần cũng làm theo, tuy nói có vài gương mặt quen thuộc, nhưng cậu vốn không phải người cuồng sao, nên tâm trạng rất bình thường, ngược lại Đại Ngọc bên cạnh có hơi kích động.
"Dư tổng, ngưỡng mộ đã lâu, vẫn luôn muốn làm quen với anh, hôm nay thật may mắn được gặp..."
"Hoàng tổng khách sáo quá, là tôi phải cảm ơn anh đã đến mới đúng."
Triệu Cần không hề để ý đến người có tầm ảnh hưởng rất lớn trong giới giải trí này, một tay tạo nên nhân vật nổi tiếng trong showbiz, ngược lại ánh mắt lại nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh. Cô nàng đang ở độ tuổi xuân sắc, thật là đẹp. Vẻ đẹp của cô ấy rực rỡ mà không dung tục, quyến rũ mà không chán ghét, khiến người khác rất khó rời mắt, đáng tiếc à, sau này đi sai đường, theo Phạm gia thành Phạm Cửu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận