Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 346: Triệu Khôn lão bản đến thôn

Trên ghế, Trần Đông lại kéo Triệu Cần nói cho hắn, tiền đã vào tài khoản rồi để hắn bớt thời gian đi ngân hàng xem thử.
“Có cái gì mà đẹp mắt chứ, ngươi với ta còn không yên tâm sao.” “Đừng, anh em ruột thịt vẫn phải rõ ràng sổ sách, ngươi vẫn nên kiểm tra thêm đi, đừng có qua một thời gian ngắn lại nói với ta thiếu, ta không chịu đâu.” Trần Đông nói xong, lại nâng chén nhìn về phía Triệu Bình đang cười ngây ngô ở một bên, “A Bình, tuổi còn trẻ làm sao lại bắt đầu nuôi cá thế này, huynh đệ ta đi trước một bước.” “Đông ca, em kính anh.” Triệu Bình vội vàng nâng chén, hai người cụng ly.
Hạ Vinh thì đang nói chuyện thì thầm với mẹ Trần và vợ Trần Đông, trên mặt đều mang theo nụ cười, xem ra trò chuyện cũng rất tốt.
Bữa cơm cũng coi như chủ và khách đều vui vẻ, sau bữa ăn, lại đến nhà Trần ngồi một hồi, lúc này mới trở về nhà.
Ngày thứ hai, đầu tiên là trong thôn lại bầu cử một lần, dù sao sắp đến tết nguyên đán, một năm mới cũng không thể không có người đứng đầu thôn được.
Đương nhiên đây chỉ là làm hình thức, khoảng thời gian này người thực tế có tiếng nói trong thôn đã biến thành Triệu An Quốc.
Trấn cùng thôn cũng mở một cuộc họp kín, Triệu Cần được mời làm thư ký hội nghị, thuần túy chỉ là cho hắn một thân phận để hắn cũng tham gia vào trong đó.
Lần này hội nghị chủ yếu là bàn mấy điểm, một là xác định người dẫn đầu, tập thể làm chủ đạo phục vụ công ty, công ty phục vụ hạng mục bao gồm ở, ăn uống, vui chơi giải trí các mặt.
Triệu Cần cũng nhắc tới việc cấp bách, một là bến tàu của thôn cần được tu sửa lại, hiện tại bến tàu một là sức chứa nhỏ, hai là quá tồi tàn; Hai là liên quan đến các công trình xây dựng và quản lý cơ sở hạ tầng của thôn như bộ mặt, vệ sinh, nhà vệ sinh.
“Ta có một đề nghị, theo lẽ thường người dẫn đầu chuyện này hẳn là cán bộ thôn ủy, nhưng mấy cán bộ thường ngày bận quá, ta cũng không phải là không có tình người mà lại thêm gánh nặng lớn cho mọi người.
Cho nên ta đề nghị, giám đốc công ty này sẽ do đồng chí Triệu Cần đảm nhiệm.
Đồng chí Triệu Cần là đảng viên, lại có học thức, dáng dấp cũng đẹp trai, đại diện cho hình ảnh của thôn là vô cùng phù hợp, mọi người thấy sao?” Trưởng trấn Tôn đề nghị.
Lãnh đạo đã điểm danh thì ai còn ý kiến gì, khoan hãy nói, thật sự là có, Triệu Cần liền có ý kiến.
“Lãnh đạo, ta chỉ là một ngư dân thôi, còn phải ra biển đánh cá nữa chứ, hay là để Triệu An Quốc…” “Ta nhiều việc lắm, bận không nổi.” Lão Triệu khoát tay cười nói.
Trưởng trấn Tôn mặt xị xuống dạy bảo: “Đồng chí Triệu Cần, ngươi là đảng viên, phải có giác ngộ cống hiến cho sự phát triển của thôn, hơn nữa ta cảm thấy việc này chỉ có ngươi ra tay thì mới có thể nhanh chóng đạt được thành quả.” “Trưởng trấn, hắn là con trai ta, ta có thể đại diện hắn quyết định, việc này ta kiên quyết ủng hộ quyết định của lãnh đạo trấn.” Được rồi, thế là liền bị đại diện rồi sao?
Triệu Cần có chút cạn lời, cũng không phải hắn cãi cùn, mà là hắn thật sự không muốn đứng đầu, quá phiền phức.
Việc này coi như định rồi, Triệu Cần cứ như vậy mơ mơ màng màng trở thành người có tiếng nói trong việc xử lý xí nghiệp của thôn.
“Về chuyện phân chia cổ phần, đồng chí Triệu Cần nhanh chóng đưa ra phương án, vì đây là hành vi của thị trường, trong thôn không yêu cầu khống chế cổ phần, nhưng cũng không thể ngăn cản ý muốn đầu tư của người trong thôn.
Nói không chừng, trong tương lai không xa, công ty của ta còn có thể lên sàn chứng khoán đấy.” Trưởng trấn Tôn nói lên sàn chứng khoán, ở đây trừ Triệu Cần, kỳ thực không có bao nhiêu người hiểu, năm 2005, mọi người đối với hình thức đầu tư cổ phần, mong đợi, thị trường chứng khoán, các loại hình khái niệm công ty trách nhiệm hữu hạn gần như là không có.
“Cha, sao việc này lại rơi xuống đầu con vậy?” “Nói nhảm, không rơi vào đầu ngươi thì rơi vào đầu ai, phương án là do ngươi đưa ra mà, hơn nữa nhà ta muốn chiếm cái phần lớn rồi lại đưa tiền cho người khác xài, đầu óc bị cửa kẹp chắc rồi.” Sau đó, hai cha con vừa đi vừa trò chuyện.
“Cha, nếu ai cũng có suy nghĩ như cha, thì con đến một xu tiền riêng cũng chẳng có đâu.” “Bọn họ là bọn họ, nhà ta là nhà ta.” Kỳ thực Triệu Cần cũng hiểu, giám đốc mà thật sự đổi thành lão cha hắn thì cuối cùng người lao tâm khổ tứ cũng vẫn là hắn, nhưng hắn không muốn mang cái danh người phụ trách đầu tiên, là vì có vài việc nếu hắn không phải là người đứng đầu sẽ dễ mở miệng hơn.
Được rồi, treo thì treo đi, cũng sẽ không thiếu miếng thịt nào.
“Trên trấn có nói là sẽ rót xuống bao nhiêu tiền không?” “Tu bến tàu lại tu công trình cơ sở, trên trấn chuẩn bị 6 triệu đấy.” “Ối chao, chịu chơi vậy sao?” Triệu Cần thật đúng là giật mình, hắn vốn cho rằng chỉ có tầm một hai triệu là hết mức rồi, trên trấn lần này đúng là quá chịu chi.
“Trên trấn chắc chắn không thể nào mà có nhiều tiền như thế đâu, ta nghe trưởng trấn Tôn nói, cái phương án mà con viết, hiện tại đã được huyện ủy mang ra thảo luận hai ba lần ở huyện, lúc này mới quyết định như thế đấy.” Triệu Cần hiểu ra, một đất nước có đặc khu kinh tế, thì một cái huyện có kinh tế không mạnh cũng chắc là muốn làm một cái thôn thí điểm.
Vừa khéo hai ngày này không ra được biển, Triệu Cần cũng không có việc gì, liền ở nhà lên kế hoạch về khung cổ phần, cái đồ chơi này hắn cũng không hiểu, rất nhiều thứ đều cần hỏi Baidu, Còn nhờ Trần Đông gửi cho số điện thoại của luật sư, ngẫu nhiên gọi điện cho người ta tư vấn.
Chớp mắt đã lại một ngày, nhìn năm 2005 sắp kết thúc, buổi sáng hắn đang ở nhà bận rộn, đã thấy A Hòa hùng hổ chạy tới, “Anh, người nhà đường thúc đến rồi.” “Đến thì đến chứ sao.” “Không phải, là lão bản Triệu Khôn đến, nghe nói là đến xem núi, hình như nói đến hai mảnh đất ở phía sau núi bên cạnh thôn mình.” Triệu Cần đang viết đồ đạc bỗng khựng lại, lập tức cây bút trong tay vô ý thức xoay một hồi lâu, rồi đứng dậy, “Đi, chúng ta đi xem một chút.” “Xem cái dáng vẻ nghênh ngang khoe mẽ của hắn, chẳng qua là quen được một lão bản thôi, làm như nhà hắn phát tài làm lão bản ấy.” “Đúng đấy, cả nhà không có một ai tốt cả.” Triệu Cần đang đi trên đường, đụng phải hai người phụ nữ đang nói chuyện phiếm ở trong thôn, trong miệng vẫn không ngừng than phiền, cả hai đều là người quen, lão Chu và vợ Bành lão Lục.
Hai người thấy hắn thì vội vàng dừng bước cười nói: “A Cần, ta nghe lão Chu nói, ngươi quen biết nhiều lão bản lắm đúng không, hôm nào mời hai người đến đi, để cho Triệu Khôn mở mang tầm mắt.” “Ngươi hồ đồ à, A Cần lần trước chẳng phải đã dẫn đại lão bản đến rồi sao, còn là từ Kinh thành đến đấy, ngay cả lãnh đạo trấn cũng đến dùng cơm mà có thấy A Cần nghênh mặt lên trời coi thường ai đâu.” Cơ mặt Triệu Cần giật giật, “Mấy thím, cái kiểu nghênh mặt lên trời đó là heo chứ, bên kia tình hình sao rồi?” “Còn có thể tình hình gì, Triệu Khôn mời lão bản ăn cơm ở nhà, còn lái cả xe Mẹc tới nữa, ai da, khói thuốc toàn là Tr·u·ng Hoa.” Thấy hai người cũng không nói được đầu cua tai nheo gì, Triệu Cần liền cáo từ rồi đi về phía nhà Triệu Hải Đông, hắn không có áp sát quá gần, cách khá xa đã dừng lại rồi.
Nơi xa thật sự có không ít người dân trong thôn đến xem náo nhiệt, đặc biệt là bên cạnh xe, vây không ít người.
Triệu Cần đã lâu không gặp Nhị Bằng, lúc này hắn đang cầm một cái ghế ngồi bên cạnh chiếc xe, giống như là ngăn cản bọn trẻ con tiến lên, không để cho chúng đụng vào xe.
Đối phương ngẩng đầu một cái nhìn thấy Triệu Cần, nghĩ nghĩ rồi vẫy tay với Triệu Cần, Triệu Cần đi đến gần, Nhị Bằng vuốt vuốt cái xe nói:
“A Cần, trông xe cẩn thận, cái này trị giá mấy trăm vạn đó, ta vào ăn cơm trước, chờ sau bữa cơm ra sẽ đổi ca với cậu, đến lúc đó lão bản vui, không chừng cho cậu điếu thuốc mà hút.” Triệu Cần tê liệt luôn rồi, hắn không ngờ Nhị Bằng có thể nói ra những lời này.
“Cẩn thận một chút đi, đừng cao hứng quá hóa ngốc luôn đấy?” Nhị Bằng thấy hắn ngẩn người thì xì một tiếng nói.
“Nhị Bằng, cậu nên về đi, tiện đường uống thuốc luôn, tôi sợ cậu lại phát điên.” Triệu Cần nói xong, xoay người rời đi, hắn đến đây chủ yếu là muốn xác nhận một chút, xem lão bản của Triệu Khôn có phải là cái người mà mình nhìn thấy lần trước không.
“Cái tên này, đáng đời cả đời nghèo.” Triệu Cần không thèm để ý đến lời Nhị Bằng nói, mà quay về phía những người trong thôn nói: “Không có chuyện gì làm hết à? Giải tán đi, nếu không không cẩn thận trên trời rớt xuống cục đá đè hư xe thì lại bắt các người bồi thường đấy.” Đám người thấy hắn nói đến buồn cười thì cười ầm lên, thấy hắn đi thì cũng lần lượt tản đi theo.
“Như vậy vừa so sánh, A Cần tốt hơn nhiều.” “Nói thừa, A Cần trước giờ luôn rất tốt, chậc chậc, nhà Triệu Hải Đông có hai cái thứ gì đâu.” “Bản thân Triệu Hải Đông cũng không phải là người tốt lành gì, cây lệch thì làm sao mà có quả tốt được chứ.” “A Cần có nghịch ngợm chút, nhưng cũng không coi thường người ta.” “Còn muốn để A Cần giúp trông xe, tên này đi làm ăn ở ngoài đúng là bị đần đầu rồi, A Cần chính là người có bản lĩnh nhất trong đám thanh niên của thôn đấy.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận