Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 1242 Tề Lỗ, có chút không chịu nổi

Chương 1242 Tề Lỗ, có chút không chịu nổi
Trước đó, Triệu Cần và Vương Gia Thanh theo lệ thường tìm một khoảng đất trống đánh quyền, luyện công buổi sáng xong, tại khách sạn ăn sáng, ước chừng cũng gần xong.
Hai người đang định đến nhà Lý Cương, kết quả đối phương lại chạy đến trước.
“A Cần này, ngươi làm hại ta rồi.”
Triệu Cần cười hắc hắc, “Sao hả, tối qua bị tam đường hội thẩm à?”
“Biến đi, ngươi có phải huynh đệ không hả, đến cả ta cũng gài bẫy.”
“Thôi đi, chuyện của người khác ta còn lười quan tâm, thấy ngươi ăn mặc bảnh bao thế này, hôm nay đi luôn à?”
“Qua chào ngươi một tiếng, ta ngồi máy bay, lần này đi chắc chắn không lâu đâu, ta dự định ngày mai về luôn.”
Triệu Cần khẽ ừ, suy nghĩ một lát, “Giúp ta gửi lời hỏi thăm Phùng Thúc và Đồng hội trưởng, lễ vật ngươi chuẩn bị giúp ta một phần, à đúng rồi, nói với Phùng Nhược Nam, đầu tháng sau đến chỗ ta một chuyến, có chút việc cần thương lượng.”
Lý Cương sao còn không rõ chuyện gì, mặt lộ vẻ khổ sở, “A Cần, ta không nói cho cha mẹ là vì sợ họ thất vọng, ngươi lại làm thế này...”
“Có áp lực thì ngươi mới có động lực, mau biến đi, ta bận lắm.”
Lý Cương thuần túy là đến nói nhảm cho đỡ ngứa miệng, kiểu như vừa mừng thầm lại vừa hơi bối rối, muốn tìm bạn bè nói chuyện phiếm linh tinh, thực ra nói gì cũng không quan trọng.
Đuổi Lý Cương đi, à mà nói đuổi đi cũng không hợp lắm, dù sao đây là địa bàn của người ta.
Đi vào nhà Lý Cương, kết quả phát hiện ở đây đã rất náo nhiệt. Nói đúng ra thì việc Triệu Cần đến, lẽ ra phải được sắp xếp ở khách sạn, vì chuyện này hiện tại không liên quan gì đến lợi ích của Lý Minh Huy cả.
Nhưng hắn biết, nhà họ Lý sẽ không đồng ý để hắn đãi khách ở khách sạn.
“Ngô Thúc, chú đến sớm thế.” Triệu Cần chào Ngô Giáo sư trước.
Lão Ngô đứng dậy, “A Cần, ngươi là ông chủ, ta đến chúc Tết ngươi thì đương nhiên phải đến sớm rồi.”
“Chú nói vậy, có phải cháu còn phải phát lì xì cho chú không.”
Lão Ngô cười lớn như trẻ con, chìa tay ra, “Chúc mừng phát tài, hồng bao đâu.”
Lý Minh Huy cười nói với Triệu Cần, “Ngô Thúc nhà ngươi đang vui đấy, năm ngoái con trai chú ấy tìm được thận phù hợp, cấy ghép rất thành công, cũng không có hiện tượng thải ghép.”
“Ngô Thúc, thế này là chú không phải rồi, chuyện lớn như vậy mà chú không nói một tiếng.”
Lão Ngô xua tay, “Biết ngươi bận, nói cho ngươi lại khiến ngươi phải đi một chuyến mất công, dù sao thì giờ cũng đến rồi, nói trước nhé, ngày mai đến nhà ta.”
“Trưa mai ở nhà Lão Ngô, tối ở nhà ta.” Lão Chu cũng chen vào.
“Chu Thúc, nhà mình còn xúc xích không ạ, ở Dục Không nghe chú kể, cháu cứ nhớ mãi muốn nếm thử đây.”
Nghe hắn nói không khách khí, Lão Chu lại càng vui, “Có có có, không chỉ có ăn mà còn có mang về nữa, ta làm nhiều lắm, mang về vài chục cân cũng được.”
Tiếp đến là cả nhà Giang Binh, có trẻ con ở đây, Triệu Cần liền lấy túi, móc ra một cái hồng bao từ bên trong.
Đứa bé không dám cầm, nhìn về phía cha mình.
Giang Binh vỗ nhẹ lên đầu con gái, “Triệu Thúc cho thì con cứ cầm đi.”
Triệu Cần lại nhìn sang vợ Giang Binh, “Chị dâu, bệnh cũ trên người còn tái phát không?”
“Khỏi hẳn rồi, ngươi không biết đâu, nửa năm nay ta chưa bao giờ thấy dễ chịu như vậy, A Cần, ta với Binh ca nhà ngươi bàn rồi, mấy hôm nữa lại lên núi một chuyến.” Nửa câu sau, giọng nàng hạ thấp xuống.
Hơi lo người khác nghe thấy hỏi theo, đến lúc đó mọi người đều đòi đi thì Triệu Cần khó xử.
“Vậy thì tốt quá, lần này về nhà cùng ta luôn đi, mùng chín ta đi lên núi cùng.”
“Triệu Lão Bản, ngày kia đến nhà tôi nhé, ngài nhất định phải nể mặt đấy, cha tôi đã hạ tử mệnh lệnh trước rồi.” Tiểu Ngũ nói, hắn và Triệu Cần không thân thiết đến mức đó, nên cách xưng hô cũng không được tùy tiện như Lão Chu và Giang Binh.
Triệu Cần biết, gia cảnh Tiểu Ngũ cũng khá, cha mẹ đều trồng rau trong nhà kính lớn.
Hắn không muốn nhận lời lắm, nhưng thời gian quả thực có hạn, “Được, vậy trưa ngày kia đến nhà Tiểu Ngũ nhé, nói trước là lần này thời gian của ta thực sự có hạn, thật không thể đi chúc Tết từng nhà được.”
“Vậy tối ngày kia đến nhà ta.” Người kế tiếp nói xong, còn gãi đầu bổ sung một câu, “Nhà ta đơn giản lắm, chỉ có ta với cha ta thôi, Tết nhất cũng hiếm khi được náo nhiệt một chút, mọi người đều đến, cha ta chắc chắn sẽ vui lắm.”
Nghe hắn nói vậy, Triệu Cần càng khó từ chối hơn.
Vốn định nhận lời trưa ngày kia, rồi chiều khởi hành luôn, xem ra phải kéo dài đến mùng tám rồi.
Với những người ở hơi xa, Lý Minh Huy phải giúp từ chối bớt, nếu không thì Triệu Cần có ăn cỗ đến rằm tháng Giêng cũng chưa chắc về được.
Mọi người ngồi xuống nói chuyện phiếm, Lão Ngô nói về dự định năm nay, “Ta với Giang Binh đã bàn trước Tết rồi, tháng sau sẽ qua đó trước, hắn đến sửa sang máy móc, ta đi khảo sát trước một chút.
Năm ngoái mạch kia đào cũng gần xong rồi, xem năm nay bắt đầu từ chỗ nào.”
“Ngô Thúc, không cần đi sớm thế đâu, nhà chú... à mà thôi, chú xác định xong phương hướng khởi công rồi về là được, không cần phải lúc nào cũng ở đó đâu.”
“Giữa chừng chắc chắn sẽ về, nhưng phần lớn thời gian ta vẫn phải ở hiện trường, chuyện này ngươi đừng bận tâm.
Có điều hộ chiếu của mọi người, ngươi lại phải phiền phức một chút rồi, đợt đó đều là visa ngắn hạn, không ít cái đã hết hạn.”
“Vâng, đợi qua rằm tháng Giêng ta sẽ tìm người làm, hay là cứ để bên đó gửi thư mời về đi, thủ tục sẽ đơn giản hơn chút.”
Lão Chu cũng lại gần, “A Cần, sao thằng Tinh không đi cùng thế?” Nhắc đến Nhị sư huynh Lưu Tinh, cũng coi như là đệ tử của Lão Chu, không thấy hắn đến, ông ấy dù sao cũng hơi thất vọng.
“Chu Thúc, năm nay nó chắc chắn còn phải đến Dục Không, dạo này ở nhà cũng nhiều việc nên không đi cùng được.”
Đến bữa cơm trưa, Triệu Cần mới lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng thế nào là Tề Lỗ hán tử đích thực.
Trời ạ, không chỉ biết uống mà còn biết nói nữa chứ, “Tề Lỗ đại hán không chịu thua, chén rượu nâng lên tình nghĩa đậm đà”, “Ngàn chén không say là chân ngôn, hào tình vạn trượng ngập trong tim”.
Từng câu từng câu tuôn ra, khiến Triệu Cần chỉ biết cười khổ mà liên tục nâng chén.
Vương Gia Thanh vốn không định uống, nhưng sao chịu nổi người mời rượu chứ, hơn chục người cùng nâng chén với ngươi, thử hỏi ngươi có nỡ từ chối không uống không.
“Thanh con, A Cần đến chỗ ta rồi thì an toàn cứ để bọn ta lo, không cần ngươi phải bận tâm nữa đâu.” Lão Chu phả ra hơi rượu, đoán chừng đã uống nửa cân.
Nhưng xem ra, đó dường như mới chỉ là khởi động.
Ở đây, kiểu nhấp môi nhâm nhi chắc đến cơ hội đặt chén xuống bàn cũng chẳng có, cứ nâng lên là cạn một chén, đây là mọi người đã chiếu cố hắn là khách từ xa tới rồi đó.
“Ngô Thúc, cháu hơi không chịu nổi rồi.” Triệu Cần nghĩ, Ngô Thúc là người tốt, muốn nhờ ông ấy nói giúp một câu.
Kết quả Lão Ngô lại nói một câu, “Thế này đã thấm vào đâu, A Cần, hai ta làm bốn cái nào.”
Tròng mắt Triệu Cần trợn lên muốn lồi ra ngoài, bốn cái một lượt sao?
Bốn chén này uống hết, chẳng phải là sáu lạng rưỡi rượu (*lưu ý: 1 lạng TQ = 50ml) sao.
Từ khi xuyên không đến nay, nam bắc cũng đã đi nhiều nơi, nhưng chưa từng uống kiểu này bao giờ.
Nhìn Lão Ngô xem, đeo kính, ăn mặc trông như một trí thức, không ngờ tửu lượng lại kinh khủng đến vậy.
Lý Minh Huy biết Triệu Cần uống được một ít, nên hoàn toàn không có ý định ngăn cản, lần trước đến, tiểu tử này không hề say đến mức chui xuống gầm bàn, lần này cũng không thể để hắn dễ dàng thoát được...
Tái bút: Nơi nào cũng có người uống được và không uống được, nhưng nói về khoản uống hào sảng thì Sơn Đông phải xếp hàng đầu.
Lão Sơn tôi từng uống rượu với ba vị huynh đệ Sơn Đông, ở đó có loại rượu đóng chai tên là “Miệng Chén”, ý là một hơi cạn một chén, trời ạ, một chén đúng bằng ba lạng ba (*lưu ý: ~165ml).
Lúc đó tôi cũng uống được một ít, hồi ở bộ đội uống vụng, lấy đâu ra đồ nhắm.
Ba vị huynh đệ Sơn Đông người rất tốt, mua cho tôi một túi lạc rang, còn bọn họ thì đơn giản hơn, mỗi người trộm hai củ hành tây từ nhà ăn.
Trời ạ, nói chung là ký ức của tôi dừng lại ở chén thứ năm, sau đó thì thật sự không nhớ gì nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận