Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 467: Ổn thỏa biện pháp?

Chương 467: Giải pháp ổn thỏa?
Hải sâm chế biến theo nhiều cách thông thường đều rất tốn thời gian, trên thuyền căn bản không có nhiều điều kiện như vậy để cầu kỳ. Triệu Cần trực tiếp mổ bụng làm sạch, cho vào nồi áp suất nấu mấy phút, sau đó vớt ra rưới thêm chút dầu mè cùng nước tương là được.
Ăn cơm xong, Triệu Cần gọi tất cả mọi người vào khoang thuyền. Khoang thuyền không lớn, nên bốn người vào thì hơi chật, A Hòa dứt khoát ngồi ở cửa lên xuống.
"Đồ vớt được lên rồi, mọi người nói xem phân chia thế nào đi." Triệu Cần nói xong, nhìn lướt qua mặt ba người, ai nấy đều rất khó xử.
Một lúc lâu, Triệu Bình mở lời trước, "A Cần, cậu nói ý của cậu đi."
"Anh, em nghe anh, anh nói xử lý sao thì làm vậy." A Hòa cũng tiếp lời.
Triệu Cần lại nhìn về phía Lão Miêu.
"Đừng nhìn ta, ta chỉ là người làm công thôi, ông chủ thấy kiếm được nhiều thì thưởng cho ta nhiều chút là được, ha ha."
Triệu Cần không cười, do dự một lúc rồi mới phân tích: "Đồ vật không thể chia, một là nhiều người xuất hàng, chắc chắn sẽ rắc rối, nếu để các anh giữ đồ trong tay mà không đổi được thành tiền, thực tế cũng không dễ."
Ba người đồng loạt gật đầu, cho dù có chia đồ cho họ, họ cũng không có cách nào biến thành tiền mặt, chẳng lẽ lại cầm đến tiệm vàng sao, nguy hiểm quá.
"Dù là mình ta ôm hết thì đây cũng là một quá trình dài dằng dặc, không nói tám năm mười năm, nhưng đoán chừng không ba năm năm cũng không thể hoàn toàn đổi thành tiền. Muốn ta bây giờ đưa tiền mặt cho các anh thì vốn liếng làm ăn của ta hơi lớn, trong tay cũng không có nhiều tiền mặt đến thế."
"A Cần, cậu cứ nói thẳng đi, ở đây đâu phải người ngoài." Triệu Bình giục.
"Có hai phương án, một là ta mua đứt, cho các anh bao nhiêu tiền, sau này ta tự lo; hai là mọi người thương lượng tỷ lệ phân chia, ta bán được một phần thì chia một phần."
Thực ra Triệu Cần cũng rất khó xử, món hàng này thật sự không biết lúc nào có thể bán được, lý do ổn thỏa nhất, chắc chắn là từ từ bán ra thì tốt nhất, nhưng đây đâu phải việc của riêng mình.
"A Cần, bên ta cậu cứ xem cho ba năm ngàn là được, dù sao cũng chỉ một hai ngày, còn nói về tỷ lệ thì thôi." Lão Miêu đương nhiên cũng thèm muốn, nhưng anh hiểu, xét cho cùng mình giúp được có hạn, Triệu Cần làm việc này có thể mang theo mình, đã thể hiện sự tin tưởng của đối phương, vậy mình không thể không biết điều.
"Anh, bên em anh cũng cho một hai vạn là được, đây đều là do anh phát hiện." Triệu Bình do dự một chút, anh khó mở lời nhất, vì anh và Triệu Cần là anh em ruột, nói không muốn một chút nào thì để hai người kia nghĩ sao?
"A Cần, mỗi người cho một ít cũng được, chia theo tỷ lệ thì không cần đâu, dù sao thì ba lần này chúng ta cũng là được anh thuê để ra biển mà."
Triệu Cần nghĩ một lát, nghĩ ra một cách, nhìn về phía Lão Miêu, "Anh Miêu, anh có dự định mua nhà không?"
Lão Miêu giật mình, lập tức gật đầu, "Trong nhà có hai đứa con trai, nhà cửa chắc chắn phải có, tôi đang định..."
"Vậy cứ quyết như thế, tiền ta sẽ không chia, đến lúc đó ở thành phố ta sẽ mua nhà cho tất cả mọi người, còn mỗi người bao nhiêu căn, chờ ta bán được một phần sẽ quyết định."
Đưa tiền không phải là cách hay, chia đồ lại càng không được, anh nghĩ, đến lúc đó mình sẽ mua cho mỗi người vài căn nhà nhỏ, về sau thuyền lớn cũng có thể chia cho mỗi người hai ba điểm cổ phần.
Mọi chuyện được quyết định xong, Triệu Cần cũng yên tâm, Triệu Bình tiếp tục lái thuyền, ba người thì lên boong tàu trò chuyện.
Triệu Cần nhớ ra một chuyện hỏi: "Anh Miêu, trên thuyền dùng dao lấy máu hình như không giống nhau, thuyền đánh cá của chúng ta hình như ngắn hơn một chút?"
"Cũng là do trước đây một hai năm, mọi người cho rằng dao dài một chút thì tiện hơn, nên hồi đó dao lấy máu đều dài ngoằng, hơn nữa là vì trên biển có việc gì thì có thể lấy ra phòng thân, còn có một số thuyền là cố tình làm như thế. Mà bây giờ cảm thấy quá dài cũng vô dụng, nên làm ngắn đi một chút."
Triệu Cần vẽ hình rồi đưa cho Lão Miêu xem, đối phương cười nói: "Thuyền đánh cá đa số dùng dao lấy máu loại này, trên thuyền ông Lão Thái cậu chưa từng thấy à?"
Triệu Cần lắc đầu, "Thật sự không để ý lắm. Anh Miêu, chỗ này mình, thuyền đánh cá xa bờ chuyên nghiệp nhiều không?"
"Cũng không ít, ta biết cũng có bảy tám chiếc, nhưng kiểu chuyên cho thuê người mang khách ra biển như ông Lão Thái chỉ có hai chiếc, một chiếc là do hai ông chủ góp vốn. Sao tự dưng cậu lại thấy hứng thú với cái này vậy?"
A Hòa cũng liếc nhìn Triệu Cần, vẻ mặt suy tư.
"Không có gì, tự dưng tôi nghĩ đến nên hỏi một chút thôi."
Triệu Cần không nói gì thêm, ngược lại A Hòa lại hỏi tiếp: "Anh Miêu, trước đây anh đi thuyền có gặp trường hợp bỏ trốn cùng thuyền bao giờ không?"
"Trước đây thì nhiều, phạm tội thì bỏ trốn cùng thuyền, còn có người ở trên đảo gần đó làm người rừng nữa, nhưng bây giờ nhà nước quản lý càng ngày càng nghiêm, nên cũng ít đi nhiều."
Nói chuyện một lát thì cả hai im lặng, chẳng bao lâu đã ngủ gà ngủ gật.
Triệu Cần thì không ngủ, còn một chuyện phiền toái lớn nữa, đó là cất chỗ nào đây? Để ở nhà chắc chắn là không an toàn nhưng không để ở nhà thì anh lại không có chỗ nào để cất, cuối cùng cũng chỉ có thể nghĩ đến việc tạm thời để ở nhà, rồi sau đó lại mua thêm nhà nhỏ, dời hết đồ sang đó....
Khoảng bốn giờ chiều thì quay về nhà, đến bến tàu của thôn thì khoảng hơn một giờ khuya, đúng như dự liệu, toàn bộ bến tàu đều im ắng, chỉ có ánh đèn hải đăng ở xa, chiếu tới đây cũng đã không thấy gì nữa.
Xe xích lô dừng ở trên trấn, Triệu Bình đành phải chạy về nhà kéo xe ba gác đi, dùng xe ba gác chở đồ về nhà.
Triệu An Quốc tự nhiên bị đánh thức dậy, hơi kinh ngạc nói: "Sao giờ này mới về rồi? Đây là cái gì?"
"Ba, ai cũng đừng nói, chuyện này lát nữa con sẽ giải thích cho ba nghe."
Thấy bốn người đều có vẻ mặt lén lút như đi ăn trộm, Triệu An Quốc gật nhẹ đầu rồi lại trở về nhà, nghĩ đợi lát nữa bọn họ nghỉ ngơi rồi sẽ nói chuyện.
Ba người giúp đỡ, dời hết đồ đạc của Triệu Cần trên giường ra, nhét sáu cái rương vào trong, sau đó lại dùng quần áo, chăn đệm các loại đắp lên.
"Không ai thấy chứ?"
"Không ai thấy đâu, yên tâm đi."
Bốn người làm xong, đều thở phào nhẹ nhõm.
Triệu Cần lật cái rương gạch vàng ra, lấy sáu viên gạch vàng, mỗi người đưa hai viên, "Tự cất đi, cái này không có ký hiệu gì đâu, để ở nhà cũng không sao, trong nhà nếu không có chuyện gì gấp thì cứ để đó, có việc gấp có thể lấy ra đổi tiền, không có chỗ tiêu thì tìm tôi."
Bận rộn một hồi, nhìn thấy nhiều vàng như vậy, mỗi người không chia hai viên cũng thực sự không nói nổi, không để ba người từ chối, anh lại nói: "Cầm đi, nhanh về đi. Đúng rồi, anh cả, sáng mai anh mang hải sản trên thuyền đi bán, tiền thì ba anh em chia nhau nhé."
Đợi đến khi ba người rời đi, Triệu Cần không vội vàng đi tắm mà đốt một điếu thuốc rồi ngồi ở đầu giường suy nghĩ chuyện.
"Vật gì vậy?" Triệu An Quốc lại một lần nữa đi vào, thấp giọng nói.
Đối với Lão tử thì không có gì phải giấu giếm, Triệu Cần cũng không biết nên giải thích thế nào, dứt khoát lại dời đồ vật bên trên ra, mở rương cho Triệu An Quốc xem.
Triệu An Quốc hít vào một hơi, ngây người hồi lâu, một lúc sau tự mình động tay đậy nắp rương lại, tiếp đó lại lấy quần áo chăn đệm đắp lên, hình như cảm thấy không ổn, lại trở về phòng mình mang tấm ván giường trúc qua ép lên trên, "Cái này thì làm thế nào bây giờ, cái này về sau trong nhà còn ở được không vậy."
"Ba, không sao đâu, không ai thấy, ba ngồi xuống, hút điếu thuốc đi."
"A Hòa, A Bình thì ba yên tâm, cái thằng A Mậu..."
"Ba, nó cũng là người thật thà, chắc là không sao đâu, với lại con cũng cho nó hai viên gạch vàng, nặng những bốn cân đó, chờ khi nào mấy cái này bán được con lại mua cho nó hai ba căn nhà nhỏ."
Triệu An Quốc đầu tiên là lắc đầu, tiếp theo lại gật đầu, trong lòng cảm xúc kinh ngạc, vui mừng, bối rối lẫn lộn.
"Vớt được ngoài biển?"
"Ừ, còn nhiều lắm, con cũng không dám vớt nữa, con định báo lại cho nhà nước, nhưng nhất thời con cũng chưa nghĩ ra nên báo cáo thế nào?"
PS: Một năm mới, Sơn Phong cầu một lượt ủng hộ, món quà nhỏ miễn phí, thúc chương đến nhé, cảm ơn mọi người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận