Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 105: Vải nhỏ một ván

Chương 105: Một ván cờ nhỏ
Một phòng bốn người đàn ông, cảnh tượng này cũng cực kỳ hiếm có, nếu bị mấy bà trong thôn nhìn thấy, chắc lại có chuyện để vui một hồi lâu. Rượu đế Triệu Cần và A Hòa không uống, Lão Hình với Lão Lưu thì lại rất thích.
"A Cần, muộn thế này còn gọi bọn ta đến uống rượu, có chuyện gì à?" Lão Lưu nhấp chén rượu, gắp một miếng mề gà cho vào miệng nhai qua vị rượu, mập mờ hỏi.
"Ta dạo này bị anh trai ta sai như trâu, vất vả lắm hôm nay mới rảnh chút, nhớ lâu rồi không uống nên gọi các ngươi, tiện thể hỏi thăm xem dạo này trong thôn có chuyện gì không, mấy ngày nay bận quá chả có thời gian mà để ý."
"Có gì đâu, chẳng phải người ta đang nói mày số hưởng, dạo này kiếm được bộn tiền, giờ chả còn ai gọi mày là hai máng nữa. À đúng, ngoài cái đó ra thì chỉ có chuyện nhà chú mày với nhà Lại Bao thôi, hai nhà cứ chuyện bé xé ra to ấy."
Lão Lưu hờ hững nói, Lão Hình thì vẫn đang gắp thức ăn, trong lòng lại đang thầm nghĩ, lẽ ra trong thôn có chuyện gì, A Cần dù bận đến đâu chắc cũng phải biết, giờ tự dưng hỏi làm gì?
Hắn mỗi ngày ở ủy ban thôn tiếp xúc đủ loại người, tâm tư không thể so sánh với Lão Lưu chỉ biết ăn uống, thêm nữa A Cần lại mời uống rượu muộn như này, bảo không có gì mới lạ.
"Thế nào, vẫn còn làm ầm lên à?" Triệu Cần biết rõ còn cố hỏi.
"Thì ba hôm trước hai nhà lại ầm ĩ một trận, cũng chẳng có gì hay ho, hai nhà đều nhát chết." Lão Lưu rất khinh thường cách hành xử của hai nhà, ầm ĩ mà chẳng đánh nhau, chả có gì vui.
Triệu Cần nâng chén, bốn người chạm cốc, uống hết rượu trong chén, hắn mới khẽ nói: "Hai nhà đều là đồ bỏ, thiên hạ này, làm gì có tường nào gió không lọt, nếu là ta, ta sẽ bỏ ra ít tiền treo thưởng, ta không tin trong thôn này không ai biết ai đã mách lẻo hai nhà này. Tìm ra đứa đó, đánh cho mẹ nó cũng không nhận ra."
"Hai nhà đều là đồ đầu heo, sao mà so được với mày, nào, nói tới nói lui, uống thôi." Lão Hình lại nâng chén.
A Hòa uống xong rượu, đại khái hiểu đến lúc mình ra tay, hắn đột nhiên đứng dậy nhìn ra cửa, sau đó cẩn thận đóng cửa lại.
"Đóng cửa làm gì, nóng chết đi được." Triệu Cần vẻ mặt khó chịu trách một câu.
"Anh, chuyện này em không nói với ai, chính là vào ngày rằm tháng trước, đúng, chính là hôm anh bị người ta đánh ở miếu Mụ Tổ, em bái Mụ Tổ xong liền đi nhà dì, em thấy Lâm lão nhị cũng đi ra thị trấn, ban đầu em không để ý, đến nhà dượng em đợi gần trưa, định bụng ăn cơm ở nhà dì thì nghe nói anh bị đánh nên vội vàng chạy tới chỗ anh. Vừa đúng lúc thấy Lâm lão nhị vào đồn công an, lúc đấy em vội đi xem anh nên cũng không nghĩ nhiều, kết quả đến chiều, Lại Bao với chú mày bị bắt, các anh bảo có phải là..."
"A Hòa, mày nói thế thì chắc chắn là Lâm lão nhị rồi, Lại Bao với nhà hắn là hàng xóm, chắc chắn là hắn phát hiện ra gì rồi." Lão Lưu cũng cố gắng hạ giọng.
"Nếu chuyện này để Lại Bao với Triệu Hải Đông biết là Lâm lão nhị mách thì vui à nha." Lão Hình vừa nói vừa kín đáo nhìn Triệu Cần.
Triệu Cần mặt không đổi sắc, gắp từng hạt lạc bỏ vào miệng ăn, hoàn toàn tỏ thái độ không liên quan.
"Anh, hay là mình..."
"Yên chút đi, liên quan gì đến chúng ta, có nói cho Lại Bao thì ta cũng có được lợi lộc gì đâu, không có lợi thì ai mà làm."
Vừa nói ra câu này, Lão Hình và Lão Lưu đồng loạt nâng chén cười nói: "Sâu sắc."
A Hòa định tiếp lời theo ý Triệu Cần sắp xếp, Lão Hình lại giành nói: "Thực ra chuyện này vẫn có thể khai thác đấy chứ."
Nói xong, hắn nhìn Lão Lưu, người kia cũng cười khan một tiếng.
Đến đây thì chủ đề chấm dứt, Triệu Cần đón ánh mắt của A Hòa ném tới, khẽ lắc đầu, ý bảo hắn không nên nói nữa, không thể coi người khác là kẻ ngốc được.
Ăn uống đến tận mười giờ, tàn cuộc rượu, hai bình rượu đế cũng đã hết sạch, mỗi người một bình, đương nhiên là chưa uống hết, Triệu Cần liền cho bọn họ mang về, cả chút đồ ăn thừa cũng chia cho Lão Hình và Lão Lưu mang.
"Đi thôi, Lão Hình." Lão Lưu kẹp chai rượu dưới nách, tay cầm đồ ăn, miệng ngậm điếu thuốc, mặt mày hớn hở nói.
"Mày đi trước đi, A Cần cho tao chút giấy nháp, tao muốn đi xả."
"Mẹ mày, người thẳng như ruột ngựa thế à, vừa ăn xong đã muốn đi xả, thôi tao đi trước đây." Lão Lưu chửi một câu rồi lảo đảo ra cửa.
Bọn họ vừa đi, Lão Hình đã nhìn Triệu Cần cười nói: "A Cần, thằng lấy thuyền của mày từ tay Lão Tiết, chính là Lâm lão nhị phải không?"
Triệu Cần hút một hơi thuốc, lắc đầu nói: "Tao không biết, ai mà biết được là ai, nhắc đến lại bực, tối về cảm thấy ngủ không ngon giấc."
"A Cần, ván cờ này mày tính sâu đấy, Lão Lưu đúng là đồ đầu heo, đến khi hắn kịp phản ứng thì hoa cúc vàng đã tàn rồi. Thôi tao cũng đi đây, uống có chút chóng mặt rồi."
"Có cần A Hòa đưa về không?" Triệu Cần ngoài miệng thì nói thế, từ trên giường cầm bao thuốc lá, đổ ra hai bao đưa cho Lão Hình nói: "Cầm hút tối, mấy chuyện khác mặc kệ mẹ nó đi, tao chả buồn quan tâm."
"Phải đấy, giờ mày là người tử tế rồi." Lão Hình cười ha hả, nhận lấy thuốc rồi đi.
Hai người vừa đi, Triệu Cần và A Hòa bắt đầu dọn dẹp, "Anh, sao chuyện này lại phải để Lão Lưu nói?"
"Ngoài việc quen tao, trong thôn nó còn thân thiết với ai nữa?"
A Hòa theo bản năng lắc đầu, lập tức nhớ ra cái gì đó, cười mờ ám: "Đương nhiên là Bàng Ngọc Tú rồi, hai người chăn lớn cùng nhau múa đấy."
"Bàng Ngọc Tú nói, nhà cô ta có người quen, đội trưởng đội chỉ đạo trong đồn chính là anh họ cô ta, nên việc cô ta biết chút tin tức nội bộ cũng là bình thường, đúng không? Mà Bàng Ngọc Tú thì lại thuộc loại thích làm chuyện hại người mà không có lợi cho mình, nhưng nếu Lại Bao hứa hẹn cho cô ta lợi ích thì chắc chắn cô ta sẽ động lòng vì tính tham rẻ của mình thôi."
A Hòa không nhịn được giơ ngón tay cái lên: "Anh, sao anh nghĩ ra hết được thế?"
"A Hòa, mày đi nói với bà nội, ngày mai bắt đầu, bảo bà giúp tuyên truyền chuyện Lâm lão nhị không phải người, lấy trộm thuyền của tao. Tao cũng sẽ nói với chị dâu, bảo chị ấy tuyên truyền nhiều vào."
"Như thế có ích gì?"
"Mày đừng quản cứ đi ngủ sớm đi, gió to rồi, có lẽ ngày mai tao lại muốn đi biển bắt hải sản."
Đuổi A Hòa đi xong, Triệu Cần phóng ra một dòng nước tiểu dài, tối nay thế mà cũng uống hết bốn năm chai bia.
Sáng sớm, hắn nhìn giá trị may mắn hệ thống chỉ còn 8 điểm, hôm nay có đi thì cũng chẳng chắc đã được đồ tốt. Tất nhiên, cũng có xác suất nhất định bắt được đồ ngon, dù sao chỉ cần mở khóa chủng loại, không dựa vào giá trị may mắn trong thời gian thực thì vẫn có thể bắt được. Nhưng tỉ lệ thấp quá, đặc biệt là ở bờ biển. Nếu có thuyền thì có thể ra đảo xa để thử vận may.
Xuống giường đi sang nhà anh trai ăn điểm tâm.
"Hôm nay không đi biển bắt hải sản à?"
"Vậy vừa hay, sáng tao lên núi xem qua cây trái, ngoài vườn nhà cỏ cũng nhiều, chiều tao ra nhổ."
Dạo này Triệu Bình gần như không ra bến tàu làm công, chủ yếu là không có thời gian, không đi biển bắt hải sản với Triệu Cần thì cũng đủ việc nhà bận tối mắt.
"Chị dâu, ngày mai chị giúp em tuyên truyền với, chuyện Lâm lão nhị trộm thuyền của em, cứ bảo là hắn thất đức cũng được."
"Thế nào, là do Lâm lão nhị làm à?" Triệu Bình cũng suýt chút đứng bật dậy.
"Anh trai, chuyện này anh đừng xen vào, em đâu thể chạy đến cửa nhà người ta mắng được, khác gì với Lại Bao với đám kia đâu?"
"Mắng á? Anh đánh cho nó chết mẹ."
"A Cần, nếu đúng là Lâm lão nhị làm, vậy thì đúng là hắn thiếu đạo đức quá, chuyện này không thể qua loa được đâu." Hạ Vinh hiếm khi không khuyên bọn họ bình tĩnh mà ngược lại còn như đang đổ thêm dầu vào lửa.
"Không sao đâu, em nhờ người tìm giúp em thuyền rồi, có khi còn ngon hơn thuyền của Lão Tiết ấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận