Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 498: Mua mới lưới

Triệu Cần cùng đại ca không nói được mấy lời, đã thật sự có việc chờ hắn đi làm. Để lại hai hạt châu vào trong xe, còn lại bốn hạt để đại ca giữ trước, chờ lão cha trở về thì để ông mang về nhà cũ bỏ vào tủ bảo hiểm là được.
"Ngươi đi đâu, chờ một chút rồi ăn sáng."
"Buổi sáng không ăn ở nhà, ta ra ngoài làm ít chuyện. Đại ca, hôm nay anh đi nhà chị cả sao?"
"Tối hôm qua gần như thức trắng đêm, hôm nay chắc chắn không lái xe được, thôi để ngày mai anh đi vậy."
"Vậy cũng được, đến lúc đó anh chọn một cái vòng tròn có một điểm hạt châu mang cho chị cả, nhớ kỹ nói cho chị ấy là rất đáng tiền, muốn bán thì tốt nhất gọi điện thoại cho em hỏi một chút."
Đối với em gái ruột, Triệu Bình đương nhiên không có ý kiến.
Lái xe đi thẳng ra ngoài, đến địa chỉ nhà hàng, nơi này trong hội vẫn chưa xây xong, nên cũng không có người, đi vào bên trong kiến trúc chính, xác định xung quanh không có ai, hắn từ trong hệ thống mua hai tấm lưới kéo.
Trên đường hắn đã gọi điện thoại cho Đồ Mẫn, cho nên chờ cũng chỉ chừng nửa tiếng thì Đồ Mẫn đến.
"Anh mua lưới mà cũng phải ra tận ngoài này mua?"
"Nhà trên trấn kia gian thương lắm, một tấm lưới đắt hơn ba trăm tệ."
Đồ Mẫn ngơ ngác nhìn hắn, "A Cần, gia sản của anh bao nhiêu tôi không rõ, nhưng mấy trăm đồng với anh bây giờ tính là gì?"
"Mấy trăm không phải là tiền à, mua thuốc lá đủ tôi hút nửa năm, mua gạo, tôi ăn cả năm cũng không hết."
Đồ Mẫn: ...Quả nhiên càng có tiền càng keo, ai, vẫn là A Cần lúc trước đáng yêu hơn.
"Tôi thấy mấy ông chủ lớn toàn hút Hoa Tử, sao anh vẫn hút Tháp Sơn?" Vừa nhận điếu thuốc Triệu Cần đưa, Đồ Mẫn lại không nhịn được cằn nhằn.
"Không hút thì trả lại cho tôi."
Lão Đồ ngậm miệng, mình thật là mồm miệng hại thân, quên mất thằng này còn có tiền án huy hoàng.
"Lão Đồ, tôi thấy dạo này anh gầy đi." Lúc hai người đổi sang xe trên mạng, Triệu Cần phát hiện thằng này không thở hồng hộc, nhanh nhẹn hơn trước kia nhiều.
"Có thể không gầy à, dạo này cả thôn mình như một đại công trường, xe tôi 16 tiếng không ngừng nghỉ, anh tưởng tôi rảnh hả, có khi lu bu quá cơm cũng không có thời gian ăn."
"Rất tốt, tiền cũng kiếm được, mập cũng giảm, nhất cử lưỡng tiện."
Đồ Mẫn cười hắc hắc, cũng cảm thấy câu này rất đúng, mình vẫn là gầy chút thì tốt hơn, ít nhất không giống như trước cứ hay buồn ngủ.
Hai người mỗi người lái xe đi đến trên trấn, Lão Đồ lại giúp đem lưới xuống thuyền.
Triệu Cần móc ra 100 tệ đưa cho hắn, hắn lại khoát tay không nhận, "Tôi biết sự thay đổi trong làng đều do anh mang lại, dạo này tôi cũng kiếm được không ít, coi như là tôi mời anh chuyến này."
"Nói nhảm, tôi thiếu anh chút đó hả, đừng có nói nhiều, cầm lấy đi."
Đồ Mẫn gãi đầu, cuối cùng không cố chấp lại được vẫn là cầm tiền rồi lái xe đi.
Triệu Cần thật là hết lời để nói, lẽ ra cho thêm mấy chục tệ thôi, vốn dĩ chạy chuyến này 60 tệ là đủ rồi, giờ cho hẳn 100, biết đi đâu mà nói cho rõ lý lẽ đây.
Gọi điện thoại cho Lão Miêu, nói cho hắn biết lưới đã ở trên thuyền, lúc này mới lái xe đến trạm thu mua.
"Vừa thấy anh đi từ phía đó tới, làm gì đấy?" Trần Đông hỏi.
"Đông ca, sáng giờ vẫn chưa ăn sáng, có gì ăn lót dạ không?"
Trần Đông cũng không vòng vo, để hắn giúp mở cửa hàng, mình thì lên lầu hai, lát sau ra nói: "A Tuyết đang nấu sủi cảo cho cậu, nhịn một chút, không đói thì đừng có bưng trà ra mà uống chết, hại dạ dày."
Triệu Cần nghe khuyên liền để ly xuống, ngồi chờ sủi cảo.
Không lâu sau, Trần Tuyết bưng một bát sủi cảo xuống, bên trong còn có một ít tôm với cơm cuộn rong biển trang trí, Triệu Cần vội vàng nhận lấy, không ăn ngay, mà là đặt bát xuống bàn trà, thò tay vào túi móc ra một hạt châu, "Hôm qua mở, coi thử thích không?"
"Oa, đẹp quá, đây là trân châu à?"
Trần Đông ghé mắt nhìn, lập tức hoảng sợ nói: "Ngọc trai đẹp quá, thật hay giả vậy?"
Rồi không nói không rằng giật luôn vào tay mình xem xét, "Hình như là thật. A Cần, thật là từ ốc biển lấy ra à?"
Rõ ràng là hắn chỉ nghe nói chứ chưa từng gặp đồ thật bao giờ.
Trần Tuyết trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó lại giật về tay mình, nâng lên trước mặt nhìn, trong lòng đầy vui sướng.
"Ừ, là từ ốc biển lấy ra."
"A Tuyết, cẩn thận giữ gìn, cái này so với trân châu từ con hào lúc trước quý hơn nhiều." Trần Đông sợ em gái không biết nặng nhẹ, nhắc nhở một câu.
"Mắc mớ gì tới anh." Trần Tuyết không vui đáp một câu, sau đó liền cầm hạt châu lên lầu, chắc là muốn cùng mẹ mình và chị dâu khoe khoang một chút.
"Còn nữa không, tôi mua một viên, không thì tối nay tôi phải nằm dài ở đấy."
Triệu Cần nhịn không được cười, quay người vào trong xe đem một viên khác cũng lấy ra cho Trần Đông, "Tiền thì thôi, cậu đưa cho chị tôi chơi đi."
Không phải là hắn ra vẻ hào phóng, mà là hắn thấy, đến thế giới này kết bạn được người tốt đầu tiên, khả năng là Trần Đông, giúp đỡ mình quá nhiều.
Trần Đông cũng không khách sáo, nhận lấy nghịch.
Triệu Cần ngồi xuống bắt đầu ăn sủi cảo, sau khi ăn xong hắn đứng dậy cáo từ.
Sau khi về nhà, mở két sắt, hạt châu đã ở bên trong, hắn lại chọn một viên có phẩm tướng không tệ đi đến nhà A Hòa.
"Cái này cho A Hòa sau này khi nó muốn kết hôn, có thể để lại làm đồ trang sức."
"Anh hai, đây là hạt châu gì?"
Lão thái thái ngược lại là nhận biết, hai tay xoa xoa lên quần áo mới dám nhận lấy, "Nghe nói trong ốc biển mới có cái này, hồi trẻ ta cũng đã từng thấy một lần, nghe nói giờ cái này đáng tiền lắm, A Cần, con giữ đi."
"A Nãi, con giữ rồi, cái này bà cứ giữ là được."
"Trưa ở lại đây ăn cơm không? Con cũng lâu rồi không đến ăn."
"Dạ được, trưa con ở lại đây ăn." Sau khi đồng ý, Triệu Cần liền đi đến xem ngôi nhà mới của mình,
Nhà mình thì cơ bản là đã xây xong, bên cạnh nhà của anh cả và nhà Lão La cũng bắt đầu xây rồi.
Triệu Cần dạo một vòng, vừa đúng lúc Đồ Quần lái xe tới nhìn thấy hắn.
"A Cần, xem như có thể tìm người nghiệm thu được rồi đó."
"Bầy ca, cái chỗ cửa sổ anh tiện giúp em làm luôn, còn cái bể cá này nữa, em thực sự không có thời gian, hết bao nhiêu tiền anh cứ nói giá là được. Về phần tiền xây nhà còn lại, chiều em sẽ lên trấn gọi cho anh."
Đồ Quần đương nhiên không có lý do gì từ chối.
Trưa Triệu Cần ở nhà A Hòa ăn cơm, ngồi uống với lão thái thái hai chén, buổi chiều không có việc gì liền tranh thủ ngủ bù, đến bữa cơm tối, Triệu Bình nói chiều đã thu xếp xong lưới.
"A Cần, tối nay là có thể ra khơi."
"Đại ca, lần này em có lẽ không đi cùng thuyền được, em còn có việc bận."
Triệu Bình gật đầu, "Cơ ngơi của em càng ngày càng lớn, sau này thời gian ra biển chắc chắn sẽ ít đi, không sao, chúng ta còn có 7 người đủ lo liệu."
"Đừng có làm quá sức đó, nên nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi."
"Được rồi, anh biết rồi, em đừng lo."
Sáng sớm, Triệu Cần sau khi rời giường thì đến nhà anh cả, biết được hơn bốn giờ sáng đã đi. Lần này hắn sở dĩ không đi cùng, là vì hắn muốn đi thuyền câu cá, lái xe đến trên trấn, trước ăn sáng sau thì đến nhà Tiền Khôn.
"Tiền Tổng, tôi đến bây giờ được chưa?"
"Ngồi xuống uống ly trà, chuyện này không thể gấp, đám người này đều là cáo già, chắc chắn hẹn mấy nhóm người, cho nên họ thông báo 9 giờ rưỡi, tốt nhất là 10 giờ ta mới đến."
Tiền Khôn không vội chút nào, hai người lại không bị ép buộc, không có tàu cá thì cũng không có tiền, nên ai nấy đều có thể bình tĩnh.
Triệu Cần ngồi xuống hỏi: "Tiền Tổng, anh có nghe ngóng được tình hình chiếc thuyền kia không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận