Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 244: Che là không bưng bít được

"Hóa ra chỉ là cá mòi, ôi, ta còn tưởng là loại cá quý hiếm gì cơ đấy."
"Năm sáu đồng một cân, tiện nghi muốn c·h·ết, bắt cả một hai nghìn cân cũng chẳng làm ai hoảng sợ."
"Cái thứ này, tàu viễn dương thấy còn chả thèm bắt, không bõ công với tiền dầu."
"Vậy mà cũng phải thuê mấy người làm công, Trần Tổng đúng là chiều thuyền trưởng nhà mình quá, có tiền làm ăn là khác."
Thấy người làm công bắt đầu chuyển cá ra ngoài, đám người trước đó đỏ mắt cuối cùng trong lòng cũng tạm cân bằng lại.
Trần Đông không xuống thuyền, cứ đứng trên bờ, nên mấy lời này anh cũng nghe thấy, nhưng người khôn khéo thì hành động giống nhau, chọn cách bỏ ngoài tai, coi như không nghe thấy.
Bởi vì thực chất việc bọn họ nói vậy, vẫn là vì ghen tị nên tìm lý do an ủi bản thân thôi, vậy nên cãi nhau làm gì.
Nhưng khi bốc được khoảng mười phút, người vừa nói chuyện kia dần im lặng, vì quá rõ ràng là trên boong đã bốc xong thì giờ phút này đang bốc trong khoang thuyền. Một bộ phận người từ đầu tới giờ không mở miệng, vì bọn họ đã nghĩ ra, có thể đem cá bày ra boong tàu thì tức là khoang tàu hẳn là đã đầy. Nếu không mấy người trên thuyền đầu óc có vấn đề hoặc lười tới mức nào mới không thả cá xuống khoang, mà để ngoài boong hứng chịu nguy cơ bị đổ hết.
Xe ba gác chạy tới chạy lui đã được ba chuyến, bộ phận người lúc nãy chua ngoa đã im bặt, ngược lại những người trước đó không lên tiếng bắt đầu bàn tán.
"Một xe hai ngàn cân là không sai."
"Ừ, đã kéo ba xe, cũng được sáu nghìn cân rồi."
"Tàu 12 mét, nếu nhồi chặt thì có thể chứa năm sáu tấn chứ nhỉ, cộng thêm ở boong nữa, chắc cũng được một vạn ba bốn nghìn cân."
"Ôi chao, coi như giá mua bốn đồng một cân thì cũng được hơn năm vạn đồng."
"Ừm, thuyền này gặp may không tệ."
"Sao không bảo thuyền nhà ngươi đi theo, biết đâu lại vớ được vận may."
"Thôi đi, thuyền nhà ta là thuyền đèn, còn thuyền này ngày nào cũng đi sớm về muộn, cách làm khác nhau."
Cũng có người hỏi mấy người làm công đã dỡ được bao nhiêu, họ bảo là gần một nửa, đám người tặc lưỡi không nói gì.
Năm người làm công, mất gần bốn mươi phút mới dỡ xong cá mòi, cũng là do Triệu Cần bọn họ phụ trách sắp xếp trong khoang, nếu không có khi còn chậm hơn.
Đám đông ban đầu đến xem náo nhiệt không những không tản, mà còn kéo tới càng đông, vừa trầm trồ khen tàu nhỏ mà chở được nhiều, vừa ghen tị với vận may của Triệu Cần.
"A Cần, tính sao giờ?" Chờ mấy phút thấy người ở bến vẫn chưa tan, Triệu Bình hơi khó chịu.
Xe ba gác của Trần Đông lại tới, thấy bọn họ thế này thì hiểu còn có hàng ngon, định giấu đi đây mà, nhưng anh cũng không có cách gì tốt.
Triệu An Quốc nhìn hai anh em nói: "Còn cá à, sao không dỡ nốt đi?"
"Cha, nhiều cá mòi vậy cũng đủ nổi danh rồi, giờ lại đem cá kiếm xuống nữa..."
Triệu Bình chưa nói hết câu, đã bị lão t·ử cắt ngang bằng một nụ cười: "Sao sợ người ta cùng hả, ta nói cho ngươi biết, trên biển chuyện này tránh không được, trừ phi nhà mình xây một cái bến riêng. Thật có thuyền theo thì cùng lắm kéo bọn họ ra biển chạy hai ngày, ta cứ không ngừng tàu, không làm việc xem chúng nó theo thế nào."
Triệu Cần ngẫm nghĩ cũng phải, quân tới thì có tướng chặn, nước lên thì có đất ngăn, lão t·ử quang minh chính đại bắt cá, có phạm pháp đâu, việc gì phải lén lút tránh né, Đang định mở miệng thì Trần Đông nhảy lên thuyền, "Còn hàng gì nữa không, không thì ta cho mấy người thợ đến nhà ta đợi nhé."
"Có, kêu bọn họ xuống đi, còn ba ông lớn."
Trần Đông định hỏi là cái gì thì Triệu Cần đã mở miệng: "Hoàng Kỳ, mau gọi người xuống dỡ đi."
"Hoàng Kỳ?" Trần Đông khựng lại một chút, sau đó vui vẻ nói: "Cá kiếm? Ngươi nói ông lớn, là cỡ nào?"
"Đông ca, mau gọi người đi, tranh thủ làm xong còn về mời Trần thúc ăn cơm tối."
Trần Đông vẫy gọi, cho mấy người làm công xuống, khi con cá kiếm đầu tiên được đặt lên bờ thì những người đang định bỏ đi lại lần nữa ồ lên kinh ngạc.
"Ngọa tào, to kinh khủng thế này là sao?"
"Cá kiếm, Lam Kỳ hay Hoàng Kỳ?"
"Thứ chẳng đáng tiền gì, là Hoàng Kỳ." Một người nói một câu, rồi bị người xung quanh lườm tới, ánh mắt rõ là đang nói không thích thể hiện à.
"Hơn trăm cân đấy, đáng cả nghìn bạc, ôi, giờ một nghìn bạc cũng không phải là tiền."
"Trời ơi, lại còn nữa, con này còn lớn hơn."
"Chắc là săn mồi cá mòi đây mà, đúng là đụng đúng bọn nó, vận may này đúng là tốt thật."
Khi con lớn nhất từ khoang thuyền được mang ra, cả bến bỗng im bặt, mẹ nó chứ vận may gì vậy, bình thường một con cũng khó bắt, vậy mà vèo cái bắt được ba con, mà con nào con nấy đều không nhỏ.
Đợi đến khi mang hết ba con cá kiếm lớn lên bờ, Triệu Cần bọn họ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, kệ mẹ nó đi, ai sao cũng được.
Trong khoang còn vài con cá khác, là cá câu của A Hòa đã được vớt vào thùng, rồi trực tiếp xách lên bờ.
"Cha, cha với A Cần lên trước đi, con dọn dẹp qua loa trên thuyền đã."
Triệu An Quốc lại rất thích cảm giác được vạn người chú ý thế này, khẽ hừ một tiếng, cầm cốc của mình, chắp tay sau lưng rồi xuống thuyền.
"Hôm nay phát tài rồi."
Vừa bước lên bờ đã có người chào hỏi, Triệu An Quốc cẩn trọng cười đáp, "Cũng trùng hợp là hôm nay vận may còn được, có lẽ lâu rồi ta không ra biển nên thế, mọi người phát tài."
"Cha, chú Trần đang chờ cha." Triệu Cần nhắc một câu, nếu để ba mình đứng lại có khi phải buôn dưa lê hơn cả canh giờ ở đây mất.
Trần phụ đã đứng ngay ngoài cổng, thấy Triệu An Quốc từ xa đi tới thì tiến lên đón vài bước, "Đại Quốc à, ông với thằng nhỏ nhà ông cứ chịu ở yên không được à, xem ta ở nhà mỗi ngày cũng có sao đâu."
"Anh Trần, hai năm không gặp, anh đúng là chẳng thay đổi chút nào."
"Cái khỉ gì mà anh, vẫn cứ gọi ta lão Cần đi, anh Đại Quốc nghe cứ khách sáo."
Triệu Cần đi vòng qua hai người, ở cạnh hai ông lão thì có nhiều chuyện khó mà nói ra.
Vào trạm thu mua, Triệu Cần thật sự tò mò, sao cổng trạm thu mua hôm nay chỉ có mấy người vậy, đi vào mới phát hiện, thì ra cá đã được chuyển thẳng ra sau sân.
"A Cần, cái này ta cứ bỏ vào giỏ cân luôn rồi xe chở đi thôi, bên cạnh công ty lương thực có cân bàn, vẫn cứ lên xe cân tại đó đi."
"Anh Đông, cứ theo lời anh nói đi."
"Vậy thì được, mang cá kiếm lên cân trước."
Trước hết cân đám cá tạp, Hải Lang vậy mà cũng được 510 cân, cá Quỷ Đầu 435 cân, còn ba con cá kiếm lần lượt nặng 142 cân, 257 cân, 389 cân.
Cân xong, Trần Đông giờ cũng chẳng nể mặt Triệu Cần, gọi điện thoại ngay trước mặt cậu, gọi liền bốn năm cuộc, sau khi cúp máy liền báo giá, "Cá Quỷ Đầu với Hải Lang thì chung giá, 9 đồng một cân, ba con cá kiếm, lần lượt là 32 đồng, 35 đồng, 40 đồng, ta trừ hết chi phí thì cũng còn lãi một thành."
"Nửa câu sau của anh thừa rồi, dù sao tôi cũng không cần nể tình anh đâu."
Trần Đông toe toét cười, Triệu Cần lại tò mò hỏi: "Anh Đông, cá kiếm này không phải xem màu thịt hay hàm lượng dầu gì à?"
Anh không phải hỏi vu vơ đâu, trước kia có nhìn thấy người ta bắt giết cá kiếm đem bán, họ toàn cắt thử một miếng thịt ở đuôi xem độ béo, rồi dùng dao khoét thịt cắm vào bụng cá, lấy mẫu miếng thịt dày nhất, xem màu thịt ra sao...
PS: Muội đăng nhầm một chương, thôi, sáng mai bù ba chương vậy, cảm tạ mọi người đã ủng hộ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận