Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 112: Triệu Cần không phải người tốt

Chương 112: Triệu Cần không phải người tốt
Cẩu tử xoắn ốc tổng cộng 17 cân 6 lượng, một cân 320 khối, xương ống 3 cân hơn một chút, một cân 100 khối, lông đen tính theo 140 khối, hai đuôi 2 cân 1, cuối cùng cá mùi Triệu Cần không có tính, coi như tặng cho Diệp Tổng, tổng cộng hết 6240 khối.
Giá cả toàn bộ là Triệu Cần báo, so với giá bán lẻ Trần Đông đưa còn thấp hơn, giá thu mua cao hơn, coi như lấy giá giữa, Diệp Tổng không hề trả giá, lúc này thoải mái trả tiền.
"A Cần, hải sản lát nữa chuyển, tối nay ta ăn cơm ở kia, lát nữa ngươi giúp ta đưa qua."
"Được rồi, Diệp Tổng."
Diệp Tổng vừa dứt lời cũng định đi, Quang Đầu Nam đi đến trước mặt Triệu Cần, "Cậu em, phản ứng nhanh đấy."
"Ông chủ, đôi giày này thật sự là do xưởng tặng, hiện tại còn chưa bán ra thị trường."
Quang Đầu Nam cười ha hả, quay người liền lên xe.
Hắn nói vậy là muốn nói với A Cần rằng, hắn không có ngu như vậy, sở dĩ không tính toán nữa là vì Triệu Cần vừa rồi xử lý khá tốt.
Đưa xe rời đi, Tiền Khôn vỗ vai Triệu Cần nói: "Nói thật, chỉ cái năng lực phản ứng này của cậu mà không làm bên bán hàng thì thật là lãng phí nhân tài, tôi đoán chắc chắn Lão Diệp sẽ gọi điện cho cậu cho xem."
"Vừa rồi cũng do bị ép thôi, đôi giày này là lần trước đưa cua cho Diệp Tổng, hắn tặng lại. Nếu mà do tôi mặc đi biển bắt hải sản làm hỏng việc của Diệp Tổng, thì tôi cũng áy náy."
"Đấy cũng là do cậu lanh lợi thôi, các cậu còn muốn bán cá, tôi cũng không giữ khách, các cậu cứ bận việc đi."
Lại một lần nữa nói cám ơn Tiền Khôn, hắn tự mình lái xe xích lô, dự định trước tiên đưa hàng của Diệp Tổng đến khách sạn, để đại ca cùng A Hòa đi trạm thu mua trước.
Đến nhà hàng, hắn gọi điện cho Diệp Tổng, bảo đối phương nói trước với người phụ trách, sau đó bảo nhà hàng cân và viết biên lai. Đồ đạc đắt như vậy, hắn cũng sợ nhà hàng tự ý bớt xén. Đến lúc đồ ăn lên, nói với Diệp Tổng rằng hắn đưa có bấy nhiêu, thì toàn thân mồm miệng cũng không nói rõ được. Có biên lai rồi thì tin tưởng nhà hàng cũng không dám làm bậy, có làm bậy cũng có thể đối chất.
Sau khi chuẩn bị xong, hắn mới đi đến nhà Trần Đông.
"Hàng ngon bán hết thì lại chừa phế liệu cho ta à?" Từ lúc quen nhau, Triệu Cần phát hiện Lão Trần không những bẩn tính, mà còn rất thối mồm. Sớm muộn gì ta cũng lôi ngươi vào bẫy.
"Đông ca, tôm hùm ta không bán, mang về nhà ăn."
Trần Đông nghe xong câu này, tròng mắt muốn lồi cả ra ngoài. "Ta cân xong rồi, hơn nữa còn gọi điện cho khách, tối nay phải chuyển đi rồi, ngươi đừng có đùa."
Triệu Cần thấy dáng vẻ đó của hắn thì bật cười, đem các loại hải sản còn lại cân hết một lượt. Riêng cái đuôi cá mú kia đã có 26 cân, tôm hùm tổng cộng 9 con, 7 cân 7 lượng, các loại cá khác cũng có tầm ba mươi cân.
Trần Đông đang định tính tiền, Triệu Cần bảo hắn chờ một chút, chọn hai con tôm hùm bỏ lên cân điện tử.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Món này ta cũng thích, giữ hai con về ăn."
"Ngươi... Ngươi ăn cái khác, chín con này chủ đặt hết rồi." Trần Đông cũng không khách khí, nói rồi đem tôm hùm cân điện tử bỏ vào lại hồ.
"Đông ca, cái này là do ta tự chọn đó." Triệu Cần tương đối phiền muộn, lúc bắt hắn đã nghĩ tới món tôm hùm nấu mì nghe nói không tồi, muốn thử xem sao.
Đúng lúc này, Trần Tuyết từ trên lầu đi xuống, "Hai người làm gì mà ầm ĩ lên vậy?"
"Muội tử, ta nói cho muội biết, hôm đó ta với anh trai muội đi tắm, nửa đường..."
Trần Đông tay mắt lanh lẹ, trực tiếp từ trên bàn trà cầm một miếng dưa hấu, nhét vào miệng hắn, "Được rồi, không phải thích ăn dưa hấu sao, cho ngươi."
Nhìn bộ dáng hai người, Trần Tuyết che miệng cười, quay sang Triệu Cần nói: "Lần trước anh mang dưa hấu không hạt về ngon lắm, em còn muốn ăn."
"Đơn giản, hai hôm nay mang qua cho em, nếu không mai em rảnh, tự mình đến vườn rau nhà anh hái."
"Ngày mai nàng không rảnh, đừng ngắt lời, ta còn phải tính tiền." Trần Đông rất đúng lúc đứng chắn giữa hai người, kết thúc câu chuyện.
Tôm hùm một cân 100 khối, cá mú khá lớn, nên tính 70 một cân, cộng thêm cá tạp khác, tổng cộng bán được 3120 khối.
Sau khi nhận tiền, Trần Đông bảo đại ca bọn họ mang thùng và cá còn lại ra xe trước, hắn thì lôi Triệu Cần qua một bên nói nhỏ.
"Đông ca, chuyện này ta không tiện ra mặt nữa, nên phiền anh lúc nào lấy bao nhiêu thì cứ nói, ta đưa tiền trước cho anh."
"Chuyện nhỏ thôi, có gì gọi cho ta là được."
Hai người trò chuyện vài câu, Triệu Cần lại một lần nữa chào hỏi Trần Tuyết, rồi mới lên xe máy đi về.
Nhìn theo xe rời đi, Trần Đông liếc mắt nhìn em gái, hừ nhẹ một tiếng, chỉ vào cái xe đi xa kia nói: "Tên đó không phải người tốt đâu, ngươi... ngươi sau này đừng có liên hệ với hắn."
"Hừ, cả thế giới chỉ có mình anh là người tốt. Thu hàng người ta kiếm tiền còn nói người ta không tốt, xem lát nữa em mách cha xem, để cha dạy dỗ anh."
"Ta có nói sai đâu..."
"Anh, anh sợ Triệu Cần nói với em, anh thường đi Táo Đường Tử làm chuyện xấu đấy chứ gì."
"Nói bậy, làm gì có."
Trên đường về, A Hòa hỏi Triệu Cần về chuyện của Quang Đầu Nam kia, "Anh, cái đầu trọc đó cũng không thông minh, hắn cũng tin anh thật sao."
"Người ta không tin thì làm sao, chuyện này với em giải thích cũng không rõ ràng."
Quang Đầu Nam lúc nhìn thấy Triệu Cần mang giày, trong nháy mắt, hắn rất tức giận, cảm thấy Diệp Tổng gạt mình, cho nên mới tại chỗ vạch trần, nói ra miệng lại hối hận, bởi vì hắn đã tự mình đến xưởng rồi.
Chắc chắn là muốn thúc đẩy vụ làm ăn này, lúc này thì cần một cái cớ để xuống nước, mà Triệu Cần chỉ là cho hai bên một cái bậc thang thích hợp vào thời điểm thích hợp thôi.
Triệu Cần sở dĩ hiểu được điều này, vẫn là nhờ trước kia tiếp xúc với đủ loại người trong các buổi câu lạc bộ, khi đó hắn cùng một lão chủ bất động sản nói chuyện phiếm, lão chủ kia kể cho hắn nghe một chuyện.
Nói trong công ty hắn có một cô bồ nhí, vốn dĩ đối phương là vì có tiền, hai người đều ôm tâm lý chơi đùa, kết quả một năm sau, cô bồ nói với hắn rằng, lâu ngày sinh tình, muốn cùng hắn sớm chiều bên nhau,
Còn ép hắn ly hôn với vợ, còn nói không ly thì sẽ làm ầm ĩ cho mọi người đều biết.
Triệu Cần hỏi hắn cuối cùng là xử lý sao, lão chủ kia cười một tiếng, nói hắn nói với cô bồ, muốn làm nội trợ cho hắn thì bây giờ còn chưa được, phải tiếp tục bồi dưỡng,
Lão chủ dùng tiền cho cô bồ đăng ký một lớp MBA, tính tiêu ít tiền trước để cô ta đi học, như vậy sẽ tỉnh táo hơn chút.
Kết quả cô bồ trong lúc đi học, lại quen một người đàn ông khác, lần này nàng lại ngược lại sợ lão chủ dây dưa, không những đòi lại tiền học MBA của lão chủ, còn trả lại cả căn nhà lão chủ cho trước kia.
Kỳ thực Triệu Cần đoán đại khái có thể đoán được, lão chủ kể lại còn che giấu, có khả năng chính cái người dụ dỗ cô bồ chính là do lão chủ sắp xếp.
Nhanh chóng về đến nhà, Triệu Cần không khỏi cảm khái, mua cái xe xích lô thật là quyết định quá chính xác.
Nghe thấy tiếng xe xích lô, Hạ Vinh và A Viễn đều ra đón, "Hôm nay về sớm thế, mau vào nhà nghỉ ngơi đi, đồ đạc để ta lo."
Sau khi vào nhà, A Viễn rất khéo rót trà cho cả ba người.
"Ối, còn nhiều tôm cá nhỏ vậy, lại đào hang vớ được rồi?" Hạ Vinh cười nhìn đống cá tạp trong thùng, đều đã chết hết rồi, cầm ít đá lạnh từ chỗ Trần Đông thả vào trong.
Triệu Cần vỗ trán, nói mua thùng đá rồi lại quên mất.
"Chị dâu, chia tầm ba bốn cân cá tạp cho A Hòa, lát nữa nó mang về cho bà nấu."
"Được, cái này cũng không nhiều, chị làm sạch luôn, A Hòa lát nữa mang về nhé."
Bạn cần đăng nhập để bình luận