Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 732: Tạm thời chủ ý

Chương 732: Tạm thời quyết định
Nói chuyện phiếm với Trần phụ rất nhẹ nhàng, ít nhất Triệu Cần không có cảm giác co rúm của con rể khi gặp bố vợ, Trần phụ có vẻ khá coi trọng hắn, hai người nói chuyện như cha vợ, cũng có chút ý vị bạn vong niên. Ở trạm thu mua cũng chỉ đợi nửa tiếng, hắn liền lên xe, lái xe chạy đến vùng ngoại ô.
Trần Đông đang ở chợ hải sản lớn nhất vùng ngoại ô, anh ta cũng có mấy khách hàng hợp tác ổn định bên cạnh, cá để trong kho lạnh không phải là cách, phải nghĩ cách, tranh thủ thời gian xử lý. Khi Triệu Cần đến, Trần Đông đang ở trong quán trà gần chợ, vừa mới tiễn mấy khách hàng cũ.
"Xương cá đã đàm phán xong xuôi, chiều người ta sẽ đến kho lạnh làm thủ tục nhận hàng, cá bạc 65 tệ, xương cá giáp 82 tệ, giá cả cũng không tệ. Cá mắt vàng lần này số lượng hơi nhiều, chỉ khách địa phương không chắc đã nuốt trôi hết, chiều còn có hai nơi khác, hơn vạn cân không thành vấn đề. Còn lại nhiều hàng tạp nham khác, tôi đang tính thế này..."
Rót cho Triệu Cần một chén trà, sau đó tự châm một điếu thuốc, Trần Đông nói tiếp: "Tôi định tự tổ chức một buổi đấu giá, tháng này cũng gần Trung thu rồi, tài nguyên trong tay tôi cũng có thể làm được, cậu thấy sao?"
"Không hợp tác với sàn đấu giá à?"
Trần Đông lắc đầu, "Không cần, tôi có hàng tốt thì không thiếu người mua, hợp tác với họ còn bị họ ăn thêm một phần."
Triệu Cần do dự một chút, vẫn nói ra lo lắng của mình, "Anh cũng nói bọn họ chơi hơi bẩn, liệu có giở trò làm khó dễ không?"
"Không sợ, cứ coi ai không có mánh khóe gì thì có. Yên tâm đi, chợ trong thành phố thì tôi không lo, họ cũng không có cách nào ép mọi người không được đến tham gia."
"Vậy thì được, anh tự quyết đi, lúc đó tôi gọi mấy người đến cổ vũ." Triệu Cần có thể gọi người có hạn, nếu ở Kinh Thành, hắn còn có thể dựa vào quan hệ của Dư Phạt Kha.
Đúng rồi, Kinh Thành!
Triệu Cần chợt nảy ra ý, càng nghĩ càng thấy có triển vọng, "Đông ca, hay là tôi dùng danh nghĩa 'Thiên Cần', tổ chức một buổi đấu giá ở Kinh Thành nhé."
"Kinh Thành? Chỗ đó tôi có biết ai đâu, lúc đó biết thông báo cho ai mà đến."
Triệu Cần suy nghĩ nhiều hơn, mục đích chính nhất là xem có thể gây dựng tiếng tăm cho Thiên Cần sắp khai trương không.
"Đông ca, chúng ta vận chuyển một phần hàng nhỏ bằng đường hàng không qua đó là được, chủ yếu chọn mấy món đặc sắc, cá chẽm thường, cá trác đen, cá hoàng thần tôi cũng sẽ chọn ra một con, rồi cá chấm đỏ, cá nục đao, cá xương giáp lớn, cá mắt vàng loại tốt, còn cả con cá mũi kiếm to nhất nữa, dù sao cứ loại nào quý hoặc lớn thì lấy. Cũng không cần nhiều, gom được ba bốn chục món là được, ở chỗ tôi không phải đồ quý hiếm gì, nhưng mang đấu giá hải sản ở Kinh Thành, tôi không nói là độc nhất vô nhị thì cũng chẳng ai bì kịp."
Trần Đông vẫn còn do dự, dù sao tốn công tốn sức quá, chưa kể chi phí, lợi nhuận cũng chưa chắc cao hơn ở địa phương, không có lời lắm..."
"Đông ca, đến lúc đó tiếng tăm của Thinh Vượng Thủy Sản cũng có thể vang đến tận Kinh Thành! Phải biết đó là đế đô, người có tiền nhiều không đếm xuể, lúc đó đừng nói có bao nhiêu người muốn xin số điện thoại của anh, sau này để anh có nguồn hàng ổn định đưa sang. Đã nói Thinh Vượng Thủy Sản làm ăn tới tận Kinh Thành, đấy là có tiếng tăm cỡ nào rồi."
Nghe đến câu cuối cùng, Trần Đông rõ ràng đã động lòng, con người ai cũng tham tiền ham danh, chưa nói chuyện này có thể mang lại lợi lộc gì không, nhưng nếu làm được thì chắc chắn có danh tiếng, thử xem, Thinh Vượng Thủy Sản đem hải sản địa phương bán được giá cao ở Kinh Thành, chậc chậc, oai cỡ nào...
Anh vỗ đùi một cái, "Đi, vậy làm."
Thấy anh ta đồng ý, Triệu Cần thừa thắng xông lên nói: "Vậy hai ta chia việc ra, tôi sẽ liên hệ vụ đấu giá ở Kinh Thành, còn anh chọn hàng hải sản. Hàng hải sản còn lại cũng phải tranh thủ giải quyết nhanh chóng."
"Ừ, tranh thủ liên hệ các đại lý dễ bán trong buổi tối nay, mai hoàn tất giao dịch."
Sau khi hai người bàn bạc xong, Triệu Cần lấy cớ có việc phải đi ăn cơm, rồi đi luôn, ngồi vào xe anh không vội khởi động máy, suy tư một lát liền gọi cho Dư Phạt Kha.
"A Kha, có việc này, tôi đang định như này... đúng, dùng danh nghĩa 'Thiên Cần' và Thinh Vượng Thủy Sản, cậu cũng là cổ đông của 'Thiên Cần', nên đến lúc phải góp sức."
"Thật à, tôi biết ngay cậu chủ động gọi cho tôi không có chuyện tốt lành gì, được thôi, tôi lo liệu, khi nào thì cậu đến?"
"Càng nhanh càng tốt, dù sao cũng là hải sản."
"Được, lát tôi gọi lại cho cậu."
Cúp máy, Triệu Cần nghĩ ngợi rồi lại gọi cho người khác, kết quả người nghe không phải là người anh cần, "Xin hỏi anh là ai?"
"Tôi tìm Lý Bân Nhã, tôi là Triệu Cần."
"Xin lỗi, Nhã đang bận, nếu có vấn đề hợp tác anh có thể trực tiếp trao đổi với tôi."
Triệu Cần hơi nhíu mày, bởi vì trong giọng nói của người kia anh nghe ra cảm giác cao ngạo, anh đương nhiên không trách móc gì, giọng điệu trở nên bình thản, "Không cần."
Nói xong anh cúp máy, xem ra người phát ngôn của 'Thiên Cần' đã đổi người rồi, đổi ai vậy? Hay là tìm người đội bóng bàn quốc gia, khuôn mặt của họ cả nước đều biết, ban đầu anh định mời cả hai bên, bây giờ thì không mời mấy minh tinh diễn viên nữa.
Gác chuyện này lại, anh lại gọi cho Trần Tuyết, biết cô đang ở quán ăn, anh liền qua đó luôn, tiện ăn trưa.
Lại một lần nữa gặp Thụy tỷ, cô vẫn cứ miệt mài làm, thấy anh cô cười nói: "Đừng đi vội, lát nữa chị tìm em có việc."
"Dạ, tùy thời sai bảo."
Thụy tỷ cười ha ha, một khắc sau lại bận rộn, buổi trưa quán ăn mặc dù không đông khách bằng buổi tối, nhưng cũng không sai biệt lắm là đầy bàn.
Triệu Cần dạo qua một vòng, phát hiện Thụy tỷ có năng lực hành động khá tốt, sân trong được che mái hiên, xếp đặt không ít bàn nhỏ, bên trên bàn còn có lạc, hạt dưa và mấy món ăn vặt khác, thậm chí còn có cả tú lơ khơ, cờ tướng mấy trò giải trí, tuy nói buổi trưa không có ca nhạc, nhưng vẫn có không ít người ngồi bên ngoài, bởi vì hai cô gái đang mặc sườn xám biểu diễn trà đạo, không ít người sau khi ăn cơm xong cũng không đi vội, lại ngồi ở ngoài, có ý định nếm thử trà do mỹ nhân tự pha.
Triệu Cần cũng ngồi xuống một bàn bên cạnh, không lâu sau có một cô gái tiến tới mang trà cho anh, "Mời nếm thử, đây là trà Bạch Hảo Ngân Châm Hạ Thành, danh hiệu bạch trà chi vương, nếu tiên sinh uống không quen thì cũng có thể cho ngâm, lúc đó có Thiết Quan Âm."
"Cám ơn, tôi nếm thử trước đã." Triệu Cần khẽ gõ lên bàn tỏ vẻ cảm tạ, cầm ly nhấp một ngụm, rất ngon, trà Bạch Hảo ít mùi thơm hơn so với trà Thiết Quan Âm, vị đắng chát ở đầu lưỡi cũng đậm hơn, nhưng hậu vị ngọt lại rõ ràng hơn, hai loại trà mỗi thứ một vẻ, khó nói ai ngon hơn ai.
Uống lưng lửng bụng trà, cuối cùng thì giờ cao điểm buổi trưa cũng qua, Thụy tỷ và hai vợ chồng cô vừa ăn cơm, vừa nói chuyện muốn mời Triệu Cần đến nhà ăn cơm.
"Này, Thụy tỷ chuyện này, chị gọi một cuộc điện thoại, chỉ cần tôi ở nhà thì chắc chắn sẽ đến."
"Chị nghe A Tuyết nói, những lúc em bận còn bận hơn chúng chị nhiều, hơn nữa em dù sao cũng là ông chủ của chị mà, mời em ăn cơm thì nên chọn ngày lành tháng tốt chứ."
"Ha ha, có giao tình là ngày nào cũng là ngày tốt."
Thụy tỷ cũng không nói rõ thời gian, chắc là còn phải về bàn bạc với chồng xem hai người thu xếp được thời gian như thế nào.
Sau khi ăn xong, Thụy tỷ rất thức thời không làm phiền nữa, Trần Tuyết và Triệu Cần đến một căn nhà nhỏ gần đó, cho đến tận chiều tối, Trần Tuyết nói muốn đến thăm chị dâu, Triệu Cần mới nhớ ra, trên xe còn có đồ mua cho chị dâu, vội vàng lên xe, may mắn là đã được ướp đá hết, nhưng gà vịt thì vẫn còn tươi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận