Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 204: Làm nguyên bộ

Chương 204: Làm trọn gói
Trần Đông xem như người hạnh phúc, vợ dáng dấp không tệ, mà lại Triệu Cần tiếp xúc có vài lần cũng có thể cảm giác ra, đối phương là người lanh lợi. Hiện tại có một trai một gái, nghỉ hè lúc về nhà đi cùng ông bà ngoại, dù sao Triệu Cần chỉ gặp qua một lần, con gái lớn năm nay đã chín tuổi. Có Lão t·ử ban cho phù hộ, cả đời này cũng không cần quá chịu khổ. Đương nhiên, bản thân Trần Đông cũng là người có bản lĩnh đối nhân xử thế, đầu óc làm ăn cũng không tệ.
"Cha, cha đừng chọn vội, đi theo A Cần cân cá hồng dạ trước đã, cá này phải cân từng con."
Trần phụ gật đầu cầm mấy cái thùng lớn đến, kích thước khác nhau để đó mà dùng. Triệu Cần cũng đem cái cân để ngoài hiên chở tới, bắt đầu cân. Ba giỏ cá hồng dạ chắc có tầm 150 cân, bởi vì phải cân từng con, nên vẫn tốn chút thời gian.
Con lớn nhất Triệu Cần không để cân, con lớn nhất lần này 4 cân 3, so với con 19 cân lần trước thì không đáng nhắc, nhưng lần này số lượng nhiều. Con nhỏ nhất 8 lượng 3, cũng coi như cỡ trung bình. Thực tế khi vớt lên, còn có con nhỏ hơn tầm 3 lạng, cá xuân t·ử và cá hồng dạ đều có, theo yêu cầu m·ãnh l·iệ·t của Triệu Cần, đều thả lại hết. Cũng không phải do hắn giác ngộ cao siêu bao nhiêu, chủ yếu những con đó cũng không đáng bao nhiêu tiền, luôn cảm thấy bắt lên có chút nghiệp chướng.
Giá cả Trần phụ không ép, chờ một lát Trần Đông mà tính.
"Con này cùng cân sao ngươi giữ lại làm gì?" Trần phụ thấy hắn không cân con lớn nhất thì hơi không hiểu.
"Chú, con này cứ để đó, con muốn tặng cho người quan trọng."
Nghe nói hắn muốn tặng quà, Trần phụ cũng không tiện nói thêm. Đem cá hồng dạ chuyển vào kho lạnh trước, hai người mới cùng nhau phân loại cá xuân t·ử, Trần Đông tranh thủ gọi điện thoại, vẻ mặt do dự, cuối cùng vẫn bảo người đến luôn.
Triệu Cần đại khái hiểu, điện thoại chắc là cho người thu mua đầu mối phía trên, nên Trần Đông mới do dự, lo lắng Triệu Cần tiếp xúc với người ta rồi, sau này sẽ vượt mặt trạm thu mua của hắn. Nhưng cuối cùng vẫn tin tưởng nhân phẩm của Triệu Cần, nên bảo người đến luôn. Triệu Cần không rảnh quản mấy chuyện đó, hắn từ đầu đến cuối ôm ý nghĩ, kiếm phần mình nên kiếm, không yêu cầu nhiều hơn, yêu cầu càng nhiều mình càng mệt. Hiện tại hợp tác với Trần Đông là rất tốt.
Chọn xong một giỏ cá xuân t·ử, Triệu Cần cân trước, còn chưa xong hết thì người thu mua phía trên mở xe đông lạnh đã tới.
"Thuần hoang dã sao?" Nhìn thấy hàng xong, đối phương giật mình nói.
"Lục Tổng, có phải hàng hoang dã còn qua mắt được pháp nhãn của ngài." Trần Đông đứng dậy, rồi giới thiệu hai người một phen.
Lục Tổng trong lòng ngạc nhiên, việc để mình trực tiếp tiếp xúc với chủ tàu là ý gì, trạm thu mua của Trần gia không có ý định làm nữa sao? Trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên mặt lại tươi cười, cũng không chê tay Triệu Cần mùi tanh, bắt tay cười ha hả nói: "Cậu em tuổi trẻ tài cao, chúng ta nói thẳng ra đều là nhờ vào cậu ăn cơm, vất vả rồi."
Là một người biết ăn nói, Triệu Cần cũng cười nói qua loa một câu.
Đợi đến giỏ cuối cùng lên cân, Triệu Cần âm thầm ghi lại tổng trọng lượng, lúc này Trần Đông đang định mời hai người lên lầu uống trà, lại nghe hắn nói: "Đông ca, anh cứ bận đi, tôi phải về nhà một chuyến, chắc tầm một hai giờ nữa mới đến."
"Ở đây ăn cơm trưa luôn đi."
"Không được, nhà đang lợp mái, vừa hay giờ có thời gian, về nhà bàn với đội thợ một chút rồi ký hợp đồng."
Nghe hắn có việc, Trần Đông cũng không tiện giữ lại.
Hắn vừa đi, Lục Tổng lại hỏi: "Thân thích hả?"
"Bạn bè!"
Lục Tổng gật đầu, "Trách sao anh lại để tôi gặp cậu ấy, người ta biết điều, tự tránh hiềm nghi, ha ha."
"Sao, ông Lục ông không biết điều, muốn nạy khách của tôi hả?"
"Ha ha, nếu cậu ta ngày nào cũng có hàng tốt thế này, nói không chừng tôi còn thật sự muốn bỏ công ra nạy đi ấy chứ."
Hai người cười nói mấy câu, Lục Tổng cũng không có thời gian, lúc này liền bắt đầu kiểm hàng, hai người hợp tác không phải lần một lần hai, nên gọi là kiểm hàng cũng chỉ qua loa, ngược lại cá hồng dạ lại được cân từng con, tốn không ít thời gian.
"A Đông, tôi thấy có một con to thế sao không đem ra ngoài?" Lục Tổng nhìn thấy con cá tầm năm sáu cân, nhìn mà thèm thuồng. Con đó chỉ cần nhích tay thôi là kiếm được cả ngàn rồi.
"Con đó A Cần giữ lại để tặng..."
Trần Đông còn chưa nói hết thì nghe Trần phụ từ trên lầu xuống nói: "Cân hết không cần giữ, tài khoản của A Cần đến lúc đó cộng thêm là được, thằng nhóc này giữ con cá này chắc để cho tôi."
Trần phụ có hơn chín phần chắc, nên mới quyết định giúp Triệu Cần, đương nhiên ông đoán không sai, Triệu Cần giữ lại con cá đó, vốn dĩ là định trả ơn Trần phụ, lần trước vụ giải quyết tiền trợ cấp, Trần phụ giúp rất nhiều.
...Triệu Cần chưa có về nhà, bản vẽ cuối cùng còn chưa phát tới, đáng lẽ hôm nay phải có rồi, hắn hẹn với Đồ Quần cũng là tối mai đàm phán cụ thể. Đi xe xích lô, trước tìm quán ăn nhanh lót dạ, thực sự không có chỗ nào để đi, hắn liền vào tiệm ngâm chân.
"Ông chủ mấy người?"
"Một người, ở đây có gì ạ?"
Nhân viên phục vụ nghe hỏi thì hơi ngớ ra, nhìn kỹ Triệu Cần, thấy không giống kiểu hỏi dò, lúc này mới nhỏ giọng nói: "Đều có."
"Được rồi, tôi chỉ ngâm chân thôi, tìm người có thủ pháp tốt một chút, sửa móng chân lấy ráy tai luôn."
"Làm trọn gói đúng không?"
Triệu Cần hơi ngơ ngác, còn có cách nói này nữa à? Nhân viên phục vụ tìm cho hắn một phòng, nằm ịch xuống giường, hắn không khỏi thoải mái rên một tiếng, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Trần Tuyết, hỏi cô bé đã đến trường chưa? Thực tế thì hắn vốn định, hôm nay không ra biển mà vào thành phố đưa Trần Tuyết, cô bé nói anh trai sẽ đưa cô bé lên xe, nghĩ đến ánh mắt như phòng trộm của Trần Đông, hắn cũng không có kiên trì.
Không lâu sau cô bé đã trả lời tin nhắn, nói đã đến nơi, hỏi sao hôm nay hắn không ra biển, còn nói tối nay cùng đám tiểu tỷ muội ở ký túc xá liên hoan.
Nói chuyện vài câu thì có người gõ cửa, Triệu Cần bảo vào, kỹ sư mặc đồ công sở vừa chào hỏi, vừa xưng danh thiếp.
Triệu Cần định nhân lúc ngâm chân ngủ một giấc, liền nhắn với Trần Tuyết một tiếng, cô bé biết là buổi tối thì thông cảm cho hắn, bảo hắn mau nghỉ ngơi.
"Ông chủ là người địa phương hả, làm gì vậy?"
Kỹ sư vừa chuẩn bị nước, vừa bắt chuyện, Triệu Cần vốn không để ý, nhưng lại thấy lạnh nhạt quá, không lễ phép.
"Ngư dân, ngày nào cũng ra biển đánh cá."
"Vậy cũng tốt đó, trưa tôi vừa tan ca đã nghe đồng nghiệp nói, có người vớt được một thuyền cá hồng dạ, một ngày phát tài, giá trị mấy chục cả trăm vạn ấy."
Triệu Cần: ...Hắn không ngờ chuyện lại truyền nhanh vậy, còn truyền sai sự thật nữa. Cũng khó trách, một đêm phất lên ai không ao ước.
"Đúng đấy, đồ chó má đó vận may tốt thật." Triệu Cần tự giễu mắng một câu.
Trò chuyện được vài câu thì hắn đã ngủ say sưa, chờ tỉnh lại trên người hắn đã có thêm cái chăn mỏng, hai chân cũng được khăn mặt quấn lại, chắc là sợ hắn lạnh.
À, phục vụ không tệ. Cầm điện thoại xem giờ, nhanh hai giờ rồi, hắn cố gắng ngồi dậy, vò mạnh mặt một cái, xỏ tất mang giày vào rồi đi ra đại sảnh thanh toán. Tổng cộng hết 206 tệ, giá cũng không rẻ, cho dù là mười lăm năm sau cũng chỉ đắt hơn vài chục tệ thôi, nghĩ lại thì chuyến đi này lợi nhất giống như chính là lúc này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận