Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 191: Bão lại đến

Chương 191: Bão lại đến
Cùng hai người cáo từ, Triệu Cần mặc dù có chút đói, nhưng trong lòng treo sự tình, hắn cũng không có thời gian ăn cơm, liền vội vội vàng vàng hướng xưởng đóng tàu đuổi, mà chờ lúc nào kiếm bộn lớn nhất định phải mua chiếc xe, cho dù là xe cũ mèm cũng được, không phải đi ra ngoài quá bất tiện.
Đến xưởng đóng tàu vừa vặn giữa trưa, La giám đốc đầu tiên là dẫn hắn liếc mắt nhìn tình hình đóng tàu, dự đoán một chút hẳn là có thể sớm nửa tháng giao.
Vừa lúc là giờ ăn cơm, La giám đốc mời hắn đến nhà ăn ăn cơm, hắn cũng không có cự tuyệt.
Lúc ăn cơm, hắn nhìn về phía La giám đốc hỏi: "La Tổng, thuyền đánh cá 12 mét hiện tại nhu cầu còn lớn không?"
"Lớn chứ, nào có nhiều người giàu có thể đặt trước nổi thuyền lớn, phần lớn vẫn là đặt trước loại 12 mét đánh bắt gần bờ này thôi, vận khí tốt, một năm hoặc là ngắn hơn liền có thể thu hồi vốn."
"Nếu như ta muốn thêm tiền đổi một chiếc lớn hơn thì nhà máy có đồng ý không?"
"Bao lớn?"
"Hai lăm, hai sáu mét."
"Vậy coi như là cỡ lớn thuyền đánh cá, cái này giá thuyền cũng không rẻ, có máy móc chí ít cũng phải bảy tám chục vạn trở lên, cụ thể thì ta còn muốn tính một chút, nếu ngươi thật sự muốn đổi, thì ngược lại ta có thể giúp một tay cân đối, chỉ cần tìm được người có thể mua chiếc thuyền 12 mét của ngươi với giá gốc thì có thể."
Triệu Cần thấy hơi đau tim, biết là sẽ rất đắt, không ngờ lại đắt đến mức không bình thường như vậy, bảy tám chục vạn, giờ mình đập nồi bán sắt cũng không mua nổi.
"Ta quá viển vông, vốn cho rằng 40-50 vạn là có thể mua được rồi."
"Thuyền không tính như vậy, nhiều hơn một mét là tất cả thiết bị đều phải đổi sang loại lớn hơn và đắt hơn, còn có một điều nữa là thuyền càng dài thì độ khó chế tạo càng cao."
Triệu Cần có chút nhụt chí, làm mất mặt người trọng sinh rồi! Người ta trọng sinh nửa tháng đã lấy đơn vị ức làm thước đo, mình còn đang vì bảy tám chục vạn mà sầu não, nhưng nghĩ lại mình ở kiếp trước, thật đúng là không có gì tài cán, người ta nói đứng tại đầu gió heo cũng có thể bay lên, nhưng mình biết thời cơ mà cũng không biết làm thế nào.
Đi tìm hai con ngựa kia à? Nói đùa, vậy cũng phải có vốn, mình chơi công nghệ cao thì không biết gì cả.
"Nếu ta muốn đặt trước, thời gian thi công bao lâu, tiền đặt cọc muốn trước bao nhiêu?"
La giám đốc nghe hắn nói đến nghiêm túc, liền ở trong lòng tính toán một chút, "Tám tháng, cứ cho là đẩy nhanh tốc độ thì chí ít cũng phải sáu tháng mới có thể giao, về phần tiền đặt cọc thì cứ đặt trước 30 vạn là được rồi."
30 vạn thì Triệu Cần ngược lại có thể cầm ra được, hiện tại cộng thêm tiền chưa giao của chiếc thuyền, trong tay hắn có khoảng 40 vạn.
"Được, ta suy nghĩ thêm một chút, cảm ơn La giám đốc."
Ăn xong một chút cơm cuối cùng trong bát, hắn liền hướng La giám đốc chào từ biệt.
Nếu muốn đổi cỡ lớn thuyền đánh cá, thì những việc cần cân nhắc sẽ nhiều hơn, dù sao thuyền đánh cá đi càng xa thì hệ số nguy hiểm tương ứng cũng sẽ tăng lên, đến lúc đó Hạ Vinh cùng lão thái thái đoán chừng sẽ không đồng ý.
Còn nữa thuyền đánh cá 25 mét, ba người bọn họ khẳng định không thể làm xuể, chí ít cũng phải 6 đến 8 người chèo thuyền, những người còn lại thì tìm ở đâu, có yên tâm được không?
Đè xuống nỗi lòng rục rịch muốn làm, Triệu Cần vội vàng chạy về trấn, đến trạm thu mua nhà họ Trần, nghe nói đại ca của hắn còn chưa về, hắn liền cưỡi xe xích lô lại đến bến tàu.
Cảm giác rõ ràng sức gió mạnh lên, bến tàu vốn còn thanh nhàn vào giữa trưa, giờ phút này cũng rất náo nhiệt, không ít thuyền nhỏ đánh cá cũng đã sớm cập bờ.
Thuyền đánh cá lớn vì khả năng chống gió mạnh nên nếu thật về thì cũng là vào lúc chạng vạng tối.
Ngồi trên xe xích lô hút thuốc, vẻ mặt lo lắng nhìn mặt biển, cuối cùng tại lúc hắn lại một lần nữa định lấy thuốc ra thì thấy thuyền đánh cá nhà mình từ phương xa hiện ra, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Đợi đến khi thuyền cập bờ, Triệu Cần lập tức nhảy lên thuyền, A Hòa có chút xấu hổ nói: "Ca, hôm nay tại em, lúc thả câu thì làm rối một giỏ mồi, em cùng Bình ca gỡ hết nửa tiếng đồng hồ."
"Lần đầu tiên làm việc ban đêm, khó tránh khỏi luống cuống tay chân." Triệu Bình phụ họa một câu.
Triệu Cần vỗ nhẹ vào vai A Hòa, ra hiệu không có gì, liền giúp đỡ nâng những giỏ cá lên.
Đưa lên một giỏ, thì ra đều là cua hoa hồng, "Đại ca, hôm nay sao nhiều cua này vậy?"
"Ngoài đảo nhỏ số hai, mỗi lồng đều có mấy con, cũng là lạ."
Giá cua hoa hồng tương đương với ghẹ xanh, một giỏ này phải được bốn năm chục cân, có giá trị khoảng một hai ngàn tệ, cho nên khi Triệu Bình nói những lời này trên mặt có chút vui mừng.
Giỏ thứ hai thì tương đối ít, chỉ có hơn chục cân ghẹ xanh cùng với ốc xoắn lẫn vào nhau.
Tiếp đó là chuyển hàng từ khoang lạnh, lần này liên tiếp chuyển ra có năm sáu giỏ, mà hầu như tất cả đều là cá dưa hồng.
"Đại ca, đây là thu hoạch được từ dây câu à?"
"Ừm, hôm nay đúng là lạ, vùng biển kia toàn là mấy con này, bốn giỏ mồi thì có một nửa là cái loại này, cũng không tệ lắm, mặc dù không đáng tiền nhưng con nào con nấy cũng to."
Cá dưa hồng rất lớn mình dày, Triệu Cần tùy tiện cầm lấy một con lên ước chừng thì cũng phải có năm sáu cân.
Thịt cá này có chút khô và bở, cảm giác không ngon cho lắm, dù sao Triệu Cần cũng không thích lắm, giá thu mua thì càng không thể nào so sánh được với cá chim trắng, đoán chừng cũng chỉ có khoảng mười hai, mười ba tệ một cân là cao nhất. Ngược lại là có một giỏ cá tạp nham Triệu Cần lại rất thích, bên trong có cá hường đầu to, cái này còn được, mấu chốt chính là có cá hố, cái này nhất định phải mang về xử lý.
Đồ đáng tiền nhất trong khoang thuyền chắc là cá mú còn có mấy con cá mú bông đầu to, người địa phương gọi là cá dại thổ tê.
Đem toàn bộ cá chuyển lên bờ, ba người lại đem lồng mang hết lên, A Hòa thì ở lại bên trên trông lồng, Triệu Bình muốn đem thuyền đậu ở một chỗ tốt, nghe dự báo nói mấy ngày nay gió sẽ lớn, tốt nhất là nên tìm một chỗ đậu gần thuyền lớn, như vậy sẽ an toàn hơn.
Triệu Cần mở xe xích lô trước kéo cá về trạm thu mua, sau khi dỡ hàng thì lại chạy một chuyến ra bến tàu kéo lồng.
"Lồng vẫn để sau sân à?" Trần Đông hỏi.
"Lần này không thả, vừa hay mang về rửa qua một chút."
Bắt đầu cân, cá dưa hồng đúng như hắn dự đoán, Trần Đông cho giá cũng khá ổn, cũng chỉ 13,5 tệ một cân, không được lãi bao nhiêu, sáu giỏ cộng lại có hơn 320 cân, cũng đáng được bốn ngàn tệ.
Cua hoa hồng thì được 53 cân, một cân 36 tệ, bán được 1900 tệ, mấy thứ tạp nham cộng lại cũng bán được hơn một ngàn, hôm nay thu hoạch cũng không thấp, hơn bảy ngàn tệ.
Bên này tính sổ sách xong, Triệu Bình vẫn chưa tới, Triệu Cần để A Hòa chờ ở lại đây, còn mình thì kéo lồng về trước một chuyến.
Thấy hắn đang kéo lồng về, Hạ Vinh cũng thở dài nhẹ nhõm, như vậy là thuyền nhà mình đã về tới bến, vừa rồi nàng đã thấy trong thôn không ít thuyền đánh cá trở về. Nghe nói trên biển gió càng lúc càng lớn, nàng không khỏi lo lắng.
"Trong nhà còn có thịt nạc cùng bột gạo, ta nấu một ít bột gạo cho các con ăn tạm?" Đã hơn hai giờ rồi, không trưa không muộn đương nhiên là không thể nào có bữa ăn chính được.
"Trong thùng còn một ít nghêu, con thả vào một ít, không cần nấu cho con đâu, con không đói."
Buổi trưa ở xưởng đóng tàu đã ăn cơm nước no nê rồi, hắn cũng không khách khí mà một lúc chén liền hết ba bát cơm, thấy Lão La ngây người, gầy như vậy mà sao có thể nhét vào nhiều như vậy.
Nhìn lại mình một chút, chỉ ăn có một bát cơm mà lại còn bị một bụng mỡ, thật là phiền muộn.
Lần nữa trở lại trạm thu mua, Triệu Bình đã cùng Trần Đông đang uống trà, hai người quen biết lâu rồi cũng hay nói chuyện với nhau.
"Tôi nói đưa tiền cho nó rồi, anh của cậu nói là đợi cậu đến thì đưa."
"Đưa ai cũng như nhau cả." Triệu Cần cười, không khách khí cầm cái chén lên, rót cho mình một ly trà rồi uống cạn một hơi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận