Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 690: Sơn sâm sự tình

Chương 690: Chuyện về sâm núi
Khoảng 8 giờ 30 sáng, máy bay đáp xuống sân bay Kinh Thành. Sau khi máy bay hạ cánh, liền thấy Tiểu Tằng, chính là trợ lý của Dư Phạt Kha.
"Xin lỗi Triệu Tổng, Dư Tổng có một cuộc họp quan trọng lúc 9 giờ, nên không thể tự mình đến đón ngài."
"Chút chuyện nhỏ thôi, giúp ta đặt vé máy bay về nhà chưa?" Vì đã quá quen với Tiểu Tằng, nên hắn nói rất tùy ý.
"Theo lời ngài dặn, đã đặt chuyến 8 giờ 50 sáng ngày kia."
Triệu Cần thở dài, nếu không phải còn có việc, hắn thậm chí đã muốn về nhà ngay hôm nay.
Lấy hành lý, hai người mỗi người kéo một chiếc vali lớn hướng bãi đỗ xe đi, ra đến sảnh chờ hít sâu hai hơi, tuy nói giá trị PH có lẽ vượt tiêu chuẩn, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất vui vẻ, đây mới là không khí mình thích.
Mở điện thoại di động trong nước, sau đó liền nhận được một loạt tin nhắn báo bình an, ngồi trên xe, hắn lập tức trả lời tin nhắn.
Đầu tiên là cha, vỏn vẹn năm chữ: Mau chóng trở về đi.
Tiếp theo là Dư Phạt Kha, bảo hắn nghỉ ngơi trước, buổi trưa hai người đi ăn đầu cá hấp tiêu.
Trần Đông thì càng hiếm thấy, trực tiếp hỏi một câu: Ngươi là ai vậy?
A Tuyết gọi điện thoại đến, nói tối hôm qua mình đã về đến thị trấn, bây giờ đang định lái xe đến nhà hàng trong thành phố, giọng nghe tinh thần cũng không tệ, không giống khoảng thời gian trước trong giọng nói đều lộ vẻ mệt mỏi.
Còn đám đại ca Vu thì có lẽ vẫn còn đang lênh đênh trên biển.
Cúp điện thoại của Trần Tuyết, hắn nghĩ ngợi một chút rồi gửi tin nhắn cho Trương ca ở Đông Bắc: "Trương ca, tôi là Triệu Cần, có phải đã quên thằng em này rồi không?"
Từ sau trận thi câu cá viễn dương lần trước, hắn và Trương ca cùng Lý Cương vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng sẽ gửi tin nhắn cho nhau.
Nghĩ đối phương bận có thể không trả lời tin ngay, hắn liền định cất điện thoại vào túi, kết quả còn chưa kịp bỏ vào thì tiếng chuông "Hello Moto" kinh điển vang lên.
Nhìn vào màn hình, thấy là Trương ca, hắn lập tức bắt máy.
"A Cần, tao với Tiểu Lý bọn nó còn đang trêu nhau bảo thằng nhóc mày dạo này đi đâu rồi, cả tháng nay không những không trả lời tin nhắn của tao, mà cũng không trả lời tin của Tiểu Lý bọn nó."
"Trương ca, em vừa xuống máy bay sau chuyến đi nước ngoài về."
"Nói đi, có chuyện gì? Vừa xuống máy bay đã gọi cho tao rồi."
"Em muốn hai cây sâm núi loại tốt nhất, giá cả không thành vấn đề, Trương ca nếu được anh giúp em tìm đi?"
Đầu dây bên kia trầm ngâm một lát nói: "Cái thứ này không dễ tìm đâu, hay là mày đến chỗ bọn tao một chuyến, tao dẫn mày đi đào."
"Có thể đào đầy túi không?"
"Lão đệ, mày đúng là dám nghĩ, mày tưởng nó là rau cải trắng à...." Giọng của Trương ca đặc sệt chất Đông Bắc, nghe khiến người ta có chút buồn cười.
Triệu Cần biết rõ, Trương ca là muốn dụ dỗ hắn đi chơi một chuyến, nghĩ đến khoảng thời gian ngắn thì không thể nào đi được, "Trương ca, em vừa mới về, chắc phải một thời gian nữa."
Hắn định từ chối, ai ngờ Trương ca càng dứt khoát hơn: "Thời gian thì mày cứ quyết định, tao lúc nào cũng rảnh, chỉ cần mày đến là được rồi. Đến lúc đó gọi cả Tiểu Lý lên, xem lão ca có phải là người cạn tình cạn nghĩa không."
Nói chuyện qua lại mấy câu, Triệu Cần mới cúp máy, đối với việc đào sâm núi hắn thực sự không hứng thú, thứ đó chắc chắn còn khó tìm hơn cả đông trùng hạ thảo, nhưng Trương ca đã nói như vậy, hắn cũng thật không tiện từ chối.
Xem tình hình đã, cuối năm nếu có vài ngày không ra khơi được thì ngược lại có thể đi một chuyến.
"Triệu Tổng, bức tranh của ngài ở văn phòng Dư Tổng, ngày kia tôi sẽ đưa cho ngài khi ngài đến làm thủ tục đặc biệt."
"Cám ơn Tiểu Tằng."
Tìm một khách sạn không xa công ty của Dư Phạt Kha, Triệu Cần vì đã ngủ trước một đêm ở Alaska để điều chỉnh lệch múi giờ, nên hôm nay tinh thần coi như không tệ.
Sau khi rửa mặt xong, xem tivi một lúc, đến gần 11 giờ hắn đang định nhắn tin cho Dư Phạt Kha, bảo đối phương nếu bận thì trưa không cần đến, ai ngờ đối phương liền gọi điện đến.
"Xuống đi, tao ở sảnh chờ."
Nói là ăn đầu cá hấp tiêu, quả thực là như vậy, Dư Phạt Kha không lái xe, hiển nhiên là định buổi trưa uống một chén, hai người đến quán cơm nhỏ quen thuộc kia.
Vừa bước vào cửa, chợt nghe ông chủ cười ha hả nói: "Vào ngồi đi, điều hòa đều bật cả rồi, đầu cá còn phải hai ba phút nữa mới xong."
Hai người vào trong ghế lô ngồi xuống, đồ ăn đã được dọn ra, rau xào thịt, lẩu lòng già, còn có một nồi tiết vịt nhỏ do đích thân ông chủ bưng lên: "Tiểu Kha, hôm nay coi như mày may mắn, hôm qua thím mày về nhà có việc, gặp người ta bán tiết vịt, mua luôn hai con, vốn định nhà ăn."
"Chú à, cháu có phải người ngoài đâu."
"Ha ha ha, coi như vậy đi, nếm thử tay nghề của tao xem có bị thoái bộ không?"
"Bia hay rượu trắng?" Sau khi ông chủ ra ngoài, Dư Phạt Kha hỏi.
"Uống chút rượu trắng đi, rời khỏi Đại Tây Dương rồi thì không uống được nữa."
Cứ ngỡ quán nhỏ này chỉ có rượu Hồng Tinh thôi, ai ngờ Dư Phạt Kha chỉ quay người một cái, rõ ràng đã cầm một chai Ngũ Lương Dịch trở lại.
"Mua ở đâu vậy?"
"Tao gửi ở đây, có mấy người bạn cũng thích đến đây, nên tao gửi hai thùng rượu ở đây, mày cũng nhanh tay thật đấy."
Thấy Triệu Cần đã gặm chân vịt, hắn có chút không vui nói: "Đại ca, mày có thể thương xót tao chút được không, nửa tháng nay trừ ăn một bữa ở nhà Hàn thúc ra thì tao không có bữa nào ăn ra hồn."
Dư Phạt Kha ha ha cười cười, rót mỗi người một ly, lúc này mới nói: "Mày ăn nhiều chút đi rồi chúng ta uống."
Triệu Cần đương nhiên không khách sáo, khoan nói tiết vịt của ông chủ làm rất ngon, cái gọi là tiết vịt không phải là vịt không xả hết máu, mà là để riêng máu ra một bên, chờ vịt xào gần xong thì đổ máu chưa đông lại lên trên rồi đảo đều.
Lòng già cũng không tệ, dai dai mà rất thơm, là món mà hắn thích nhất.
Đầu cá được bưng lên, Triệu Cần cũng ngẩng đầu lên cạn chén cùng Dư Phạt Kha.
"Cha tao hỏi tối nay mày có đến nhà không?"
"Có việc gì không?"
"Chắc chắn là có, chẳng phải là chuyện chúng ta bàn bạc ở Mỹ sao, còn cả mấy khoản đầu tư đi theo mày nữa, thấy có lợi nhuận rồi, cha tao muốn tỏ chút lòng cảm kích ấy mà."
"Thôi đi, mày đã cho tao mượn tiền bao nhiêu lần rồi, không có tiền của mày thì ít nhất tao còn phải lênh đênh trên biển 5 năm nữa mới được như ngày hôm nay, tao đây có phải nên dập đầu mày một cái không?"
"Thôi đi, anh em với nhau không nói cái này. Tối nay mày đừng đến, cứ nghỉ ngơi điều chỉnh lệch múi giờ cho tốt đã, tối mai hẵng đến."
"Nghe theo mày."
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, không bao lâu đã hết một chai rượu, lần này Triệu Cần tự rót rượu, rót đầy cho cả hai người, cũng không uống nhiều, một chai rượu chia đều vừa đủ, uống xong liền thôi.
"A Kha, chuyện lần trước tao nói mày đã sắp xếp chưa?"
"Sắp xếp rồi, ngày mai đó, mày định quyên bao nhiêu?"
Triệu Cần đang nói chuyện quyên tiền cho Olympic, đây cũng là lý do mà khi ở Mỹ hắn đã thiếu tiền đến vậy mà vẫn để dành một khoản.
"Còn hơn hai mươi triệu đô la, hay là tao quyên 1500 đi?"
"Má ơi, mày đúng là hào phóng đấy.... vốn là tao còn định quyên 100 triệu đấy, mày làm như thế, thôi được, tao quyên 1,5 ức vậy."
Gia tộc họ Dư ở Kinh Thành rất lớn mạnh, làm ăn vô cùng phát đạt, nói không có chút hậu thuẫn chính sách nào thì Triệu Cần không tin, nên Dư Phạt Kha chỉ có thể quyên nhiều hơn chứ không thể ít hơn.
"Có phải tao kéo mày xuống không? Nếu không tao quyên ít đi?"
"Xéo đi, cũng chỉ là chút tiền lẻ thôi, không cần phải so đo, cái mác có thấp ba bốn bậc thì có làm sao, cái gì cũng sẽ trở lại hết."
Triệu Cần lại hỏi về chuyện điện thoại, kết quả Dư Phạt Kha nói cho hắn biết, giấy phép của bộ Công nghiệp và Công nghệ Thông tin đã được phê duyệt, nhiều nhất nửa tháng nữa là có thể hoàn tất thủ tục, điều này thực sự làm Triệu Cần giật mình, tốc độ này, đúng là tên lửa mà.....
"A Kha, mày nói thật đi, rốt cuộc mày thuộc đường lối nào?"
"Dân thường thôi, sau giải phóng thì bần nông và trung nông, người kiên định thực hiện cải cách mở cửa, mày bảo là đường lối gì?"
"Mày đúng là chẳng thú vị gì cả."
"Đồ quỷ, tao lo kiếm tiền thôi, không có hứng chửi người."
PS: đánh trước một mũi tiêm phòng, Olympic thì tôi sẽ viết, nhưng về cái vụ tai nạn đó thì tôi sẽ không viết, tôi không thích càng không muốn viết, mọi người cứ xem như là không gian song song, ở thế giới này không có vụ tai nạn đó nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận