Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 635: Gặp phải đồng hương

Chương 635: Gặp phải đồng hương Theo cái gã Hoa kiều cuối cùng rót 300 đô vào, cuộc đặt cược hoàn toàn kết thúc. Kiều Hi liếc mắt ra hiệu cho La Kiệt, người sau khẽ gật đầu, lập tức quay sang nhìn Triệu Cần, lộ ra nụ cười khinh khỉnh. Lão Tạp Nhĩ nhìn mọi người một lượt, lắc đầu thở dài, hắn thấy rõ mưu đồ của Kiều Hi, nhưng lúc này không thể lên tiếng nhắc nhở.
"Các vị, dọn ra một khoảng sân đi." Kiều Hi vừa nói xong, mọi người liền đứng dậy bắt đầu động tay, rất nhanh đã dọn chỗ trống ở giữa, chỉ còn lại một cái bàn, những người khác thì đứng quây tròn lại.
"Mời vào cuộc đi." Kiều Hi nhìn Triệu Cần.
"Triệu, tên kia chỉ được cái mã to con thôi, chứ chẳng có sức lực gì."
"Đúng đó, Triệu, chơi cho nó chừa mặt ra."
"Triệu, cứ coi hắn là con cá mập ấy, điên cuồng mà chơi hắn, đừng để hắn có cơ hội thở." Ba người Cát Ân lên tiếng động viên, tuy rằng bọn họ đặt cược không nhiều, nhưng cũng tương đối mà nói là thua một ngàn đô, mà thắng thì coi như có ngay bốn ngàn đô.
Triệu Cần quay đầu, khẽ gật đầu với gã Hoa kiều, đối phương liền giơ chai rượu lên cười. Tiến đến giữa sân, Triệu Cần thử xem cái bàn đủ cứng chắc không, rồi nhờ Tiểu Tằng giải thích luật chơi, bởi vì đây không phải là sân đấu vật tay chuyên nghiệp. Luật chơi cũng rất đơn giản, một là hai bên không được cố tình buông tay ra để tách ngón cái đối phương, hai là ngoài tay so đấu, tay còn lại không được dựa vào bất kỳ trợ lực nào, phải thả lỏng tự nhiên bên người.
Hiểu rõ rồi, có một người hiểu chuyện đứng ra làm trọng tài, đầu tiên để tay hai người nắm lấy nhau, theo tiếng bắt đầu, phán định buông tay, hai người chính thức bắt đầu so lực. Triệu Cần cố ý thử xem lực của đối phương lớn cỡ nào, cho nên không dùng hết sức, đối phương dường như cũng mang tâm lý như vậy, một lúc sau, La Kiệt thấy mình vừa tăng thêm chút lực, đối phương cũng theo đó tăng lực lên, trong lòng hơi bất ngờ, lực tay lại tiếp tục mạnh thêm. Hai người nắm tay chặt y như lúc trọng tài vừa cho bắt đầu, vẫn cứ ngang bằng.
"La Kiệt, cố lên."
"La Kiệt, hạ gục hắn, ta mời anh uống rượu."
"La Kiệt, cái đồ chết tiệt kia, mau bắt đầu dùng sức đi, ngươi to gấp đôi hắn, sao lại không có lực thế."
"Triệu, cố lên, chơi cho nó tàn phế."
Mỗi người cổ vũ cho người mình đặt cược, cả sân trở nên rất ồn ào, nhưng tiếng cổ vũ cho Triệu Cần, ở đây thì lại nhỏ bé đến đáng thương. Triệu Cần thấy mặt La Kiệt hơi đỏ lên, lực truyền đến từ tay cũng lớn hơn, biết đối phương bắt đầu nghiêm túc. Hắn cố ý nới lỏng lực tay, mặt thì ra vẻ sắp không chống đỡ được. La Kiệt thấy hai tay mình có lợi thế hơn, mừng thầm, thúc lực ở eo, toàn bộ thân thể dồn sang bên trái.
Nhưng điều khiến hắn kinh hãi là, vừa mới chiếm được một chút ưu thế, tay đối phương như bị đóng băng vào mặt bàn, muốn tách tay mình xuống dưới thì hoàn toàn không có khả năng. Kiều Hi cũng thấy có gì đó bất thường, hắn nhíu mày, thằng nhãi này quả là có chút tài cán, liền ra hiệu cho người bên cạnh. Người đó chậm rãi đi về phía Triệu Cần, mọi người ai nấy đều chú ý lên trận đấu nên không ai phát hiện, đột nhiên Triệu Cần cảm giác đau nhói dưới sườn, như bị vật gì đâm một cái, tay hơi thả lỏng, La Kiệt vốn đã hết đà, nhạy cảm nhận ra đối phương mất lực, trong lòng mừng rỡ, đến cuối cùng vẫn là mình hơn một bậc, dốc hết sức lực cuối cùng, quyết một đòn dứt điểm.
Lần này quả thật rất nguy hiểm, mu bàn tay Triệu Cần cách mặt bàn chỉ chừng hai centimet. Thấy tình huống này, tất cả mọi người reo hò, ai đã từng vật tay đều biết, một khi tay mình đã ở vị trí bên dưới thì rất khó để tách ra, bởi lực phải dùng nhiều hơn gấp hai lần trước đó. Vì tay càng ở dưới thấp, khớp nối vặn vẹo, căn bản không có cách nào dùng lực được. Nhưng ngay sau đó La Kiệt trợn tròn mắt, bởi vì ngay lúc hắn cảm thấy thắng bại đã định, tay của đối phương đột nhiên truyền đến một luồng quái lực, từ từ đẩy tay hắn đang bị ép xuống quay trở lại.
Không chỉ có La Kiệt, cả đám người tại đó cũng đều ngơ ngác kinh ngạc. Lần này Triệu Cần không còn chơi nữa, hắn lo Kiều Hi lại dùng hạ lưu chiêu trò gì, nên không cho La Kiệt cơ hội phản kháng nữa. Đợi khi hai tay hai người lại ngang nhau, hắn liền dùng sức lần nữa, chỉ nghe "phịch" một tiếng, tay La Kiệt áp sát xuống mặt bàn, như bị vật nặng nện xuống.
Khung cảnh yên ắng đến mức người ta có thể nghe được cả tiếng tim đập. Những biểu cảm mà loài người có thể biểu đạt như mừng, giận, buồn, vui, khổ... ngay lúc này đều có thể thấy trên gương mặt của từng người. "A, chúng ta thắng rồi." La Bá Đặc dẫn đầu phản ứng lại, giơ cao hai tay kích động nói.
"Triệu, anh lợi hại quá, em xin bái phục." Cát Ân nói rồi thật sự quỳ một chân xuống trước mặt Triệu Cần. Triệu Cần cười kéo hắn đứng lên, ánh mắt đảo xuống đất, một lát nhặt được vật gì đó rồi bỏ vào túi. Mấy người khác nhao nhao thở dài, vốn tưởng rằng kèo chắc ăn nhưng ai ngờ vẫn là thua.
"Kiều Hi tiên sinh, khi nào thanh toán?" Cát Ân cùng La Bá Đặc tiến đến trước mặt Kiều Hi đang u ám. Kiều Hi trong lòng đau như cắt, hắn tự nhận đây là một ván cờ hoàn mỹ, nhưng không ngờ, Triệu Cần lại thật sự có sức đánh bại La Kiệt.
"Ta không phục, đây là trò bịp, hắn gầy yếu như vậy, sao có thể thắng La Kiệt, chắc chắn là hắn và La Kiệt đã thông đồng với nhau." Một gã to con lại gân cổ lên nói. Triệu Cần nhớ rõ người này, chính là gã đã cược hơn 7000 đô, hiển nhiên là không chịu nổi cú thua này. Đám đông nghe vậy thì tỏ vẻ kích động, còn trong mắt Kiều Hi thì lại lóe lên chút hi vọng, chỉ cần mọi người cho rằng đây là cuộc chơi không công bằng, thì chỉ cần hoàn tiền là xong, bản thân cũng không bị tổn thất gì.
Triệu Cần cười tiến đến trước mặt gã đang kêu la, không nói lời nào, liền tóm lấy lưng quần gã, cứ thế từ từ nhấc bổng một người gần 200 cân lên, mà lạ ở chỗ là cánh tay Triệu Cần lại thẳng băng, không hề cong chút nào, độ khó này quá cao. Nếu như không phải Triệu Cần chỉ dùng một tay, có lẽ hắn đã nhấc gã ta lên trên đầu mình rồi.
"Tin không?" Triệu Cần bình thản hỏi. Đám người đồng loạt kinh hô, nhao nhao cảm thán loại lực của Triệu Cần quá mạnh. Bị thả xuống, gã to con có vẻ buồn bã, một hồi lâu liền chấp nhận nói: "Tuy rằng ta thua, nhưng anh đúng là Đại Lực Vương, La Kiệt thua không oan, ta cũng thua không oan." Sau chuyện này, không còn ai hoài nghi nữa, những người thua cuộc đều hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Triệu Cần thấy không khí có vẻ trầm xuống, bèn nói với Tiểu Tằng, một lát sau Cát Ân cao giọng tuyên bố: "Triệu nói, tối nay mọi chi phí đều là của anh ấy, tiền mọi người thua cũng không phải thua bởi anh ấy." Nghe xong câu này, mọi người vỗ tay nhiệt liệt, rất nhanh đã quên mất chuyện thua tiền.
"Ha ha ha, ta thắng 3300 đô."
"Chết tiệt Cát Ân, ngươi đúng là nhắc cho ta mới nhớ mình cược hơi ít." La Bá Đặc tuy nói có vẻ oán giận, nhưng mặt thì tươi như hoa, hắn thắng 1500 đô, sướng quá rồi. Đề Mẫu cũng hưng phấn không kém, hắn thắng 3000 đô, vừa mới nhận lệnh của ông chủ phải tiếp người chơi, hắn còn hơi không vui, vì hắn rất hiểu đám nhà giàu lắm yêu cầu và hay kén cá chọn canh. Kết quả tiếp đón mấy người Dư Phạt Kha, thì thấy họ không những không có yêu cầu gì mà lại rất dễ gần. Được ăn ngon, có tiền boa, giờ lại giúp mình kiếm được một món lớn, cộng thêm lương và trợ cấp của ông chủ, đúng là công việc quá thoải mái.
Triệu Cần đi đến chỗ gã Hoa kiều kia nói chuyện vài câu, kinh ngạc phát hiện, hóa ra là đồng hương của mình, tên Ngô Thủy Căn, vào những năm 70 của thế kỷ trước không thể sống nổi nên đã cùng người bỏ đi. Nghe được giọng quê hương một khắc đó, nước mắt của Ngô Thủy Căn lập tức rơi ra. Triệu Cần cũng cảm thấy thân thiết, hai người trò chuyện về những thay đổi ở quê hương, Ngô Thủy Căn nói cả đời này nhất định phải về quê thăm một chuyến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận