Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 454: Cha ruột a

Triệu Cần đưa Trần Tuyết về đến nhà thì đã gần 11 giờ, đội tuần tra của thôn Bồ Tát đã kết thúc từ lâu. Triệu An Quốc nói đã cúng tiền ở nhà rồi, nên hắn không cần lo lắng.
"Chị dâu, có cần em giúp gì không?"
"Không cần đâu, cứ ngồi đi, em cũng không xem chị là người ngoài, nên không chuẩn bị gì cả." Hạ Vinh cùng Trần Tuyết tay bắt mặt mừng.
Triệu Bình thì kéo Triệu Cần ra cửa, kể chuyện vừa xảy ra.
"Hôm nay tết Nguyên tiêu, chắc là thấy nhà ai cũng đoàn viên, chú Hai không vui, vừa nãy lại tìm ba ta khóc lóc một hồi."
"Gieo gió gặt bão thì trách ai được, làm người mà không có chút khái niệm nào. Ba ta nói sao?"
"Ba ta tức lắm, tết nhất mà không cho người ta yên, mắng hai người một trận rồi đuổi về nhà."
Triệu Cần còn đang định hỏi thêm thì Triệu An Quốc đã đi tới, không vui liếc nhìn hắn: "Hai anh em ngươi mỗi ngày trên thuyền nói còn chưa đủ hay sao, A Tuyết đến mà để nàng ngồi đó một mình thì ra cái gì?"
Hai anh em đành phải kết thúc chủ đề, vừa định đi vào thì lại nghe thấy tiếng hai người phụ nữ cãi nhau.
"Khó đấy, lần này kiên trì được một tuần rồi đấy." Triệu An Quốc nhỏ giọng lẩm bẩm một câu rồi lập tức đi qua, gọi Lại Bao và Lâm Nhị lại: "Mang cái giấy chứng nhận mua đất mà thôn cấp cho các ngươi ra đây."
"Chú à, mua nhiều năm rồi, ai mà biết ném đâu, đừng giỡn nữa." Lâm Nhị cười hề hề nói.
"Nếu như mất thật thì tốt, ngày mai hai ngươi mua đất lại, hai miếng nền này thôn thu hồi."
"Không phải chú ơi, nhà cửa của tụi con thì sao?"
"Nhà thì phá đi rồi tìm chỗ khác mà xây lại, yên tâm, ta không để cho hai nhà ở gần nhau nữa đâu."
"Chú à, chuyện này không đùa được đâu." Lại Bao nói.
"Lão tử không có đùa với các ngươi, thôn mình sắp đại phát triển, đến lúc đó sẽ có nhiều khách du lịch, ta nghe nói hai nhà các ngươi thích dội phân nhau đúng không? Vì sự phát triển của cả thôn, ta không ngại làm người xấu, đến lúc đó xem các ngươi làm gì được ta, xem người thôn có muốn nghe các ngươi hay nghe ta."
Thấy hai người cúi đầu không nói, Triệu An Quốc chậm giọng lại: "Tuyệt đối đừng làm cho cả thôn không chứa nổi hai ngươi. Cứ an phận mà sống. Trong thôn tuyển công nhân nhiều nơi, ngày mai đi làm hết cho ta, làm trong thôn lấy lương, còn dám cãi nhau thì cứ chờ đó."
Hai bà vợ không dám hó hé gì nữa, sống trong một tập thể, chỉ cần có chút đầu óc thì không thể gây ra oán hận của nhiều người. Dù Triệu An Quốc nói dỡ nhà nghe có hơi khoa trương, nhưng ông là trưởng thôn, nếu thật sự muốn đối phó với hai nhà thì thời gian về sau chắc chắn sẽ càng khó sống hơn, bọn họ cũng không cho rằng mình đủ trí khôn để đánh đổ được một vị trưởng thôn.
"Về đi, nghỉ lễ cho tốt, mà còn cãi nhau thử xem."
Triệu An Quốc tự nhiên không có dây dưa với hai người đàn bà, mà ngược lại bắt hai ông chồng lại mà dạy dỗ cho một trận.
Chắp tay sau lưng đi vào cửa, lúc này mới thở dài một tiếng: "Không biết tạo nghiệp gì mà hàng xóm lại thành kẻ thù thế này, ai!"
Triệu Cần sờ sờ mũi, ừ, không liên quan đến mình một xu.
Bữa trưa đương nhiên rất phong phú, Miểu Miểu rất thích Trần Tuyết: "Thím nhỏ ơi, người thím thơm quá à."
Miểu Miểu sà vào người Trần Tuyết, giọng nói ngây thơ đáng yêu.
Cũng phải thôi, cả nhà đều là ngư dân, Miểu Miểu nghe thấy nhiều nhất cũng chỉ toàn mùi tanh của cá.
"Miểu Miểu cũng thơm lắm, để cô nghe nào."
Triệu Cần thì đang chấm bài tập cho A Viễn, hắn đương nhiên chẳng có tâm trạng gì để quản bài tập nghỉ đông, nhưng đã mua cho A Viễn ít đề ôn tập, thì hắn vẫn nên xem qua một chút.
"Không cần gấp, ăn cơm thôi." Hạ Vinh bưng thức ăn lên bàn, cười nói.
Triệu Cần cùng Trần Tuyết gần như cùng lúc đứng dậy, giúp đỡ bưng đồ ăn lên bàn.
"Buổi chiều anh còn phải đưa A Tuyết, có uống rượu không đấy?" Triệu Bình hỏi.
"Ngày lễ thì uống một chút, lát nữa về để A Tuyết lái, đem xe đậu ở trạm thu mua, anh đi bộ về cũng được."
Nói xong liền cầm chai rượu rót cho ba và anh trai mỗi người một chén.
"Chị dâu, chị cũng ngồi xuống uống một chén đi."
Hạ Vinh cười đáp ứng một tiếng, rồi lấy trong phòng ra một chai nước ngọt: "A Tuyết, em uống cái này."
"Thím ơi, em cũng muốn." Miểu Miểu thấy nước liền sốt ruột, kêu oai oái.
A Viễn cũng muốn nhưng lại ngại không dám mở miệng.
Trần Tuyết rót cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một ít, Triệu An Quốc cười nâng chén nói: "Hôm nay ngày lễ tốt, nào, cùng uống một chén, A Tuyết, đây cũng là nhà của con, nhưng tuyệt đối đừng khách sáo."
"Con biết rồi chú."
Triệu An Quốc cười lấy trong túi ra một bao lì xì đưa cho nàng: "Cái này con đừng chối từ, tục lệ của nhà mình."
"Cảm ơn chú."
Triệu An Quốc lại móc ra một cái nữa, đưa tới trước mặt chị dâu: "Lúc con mới gả về, trong nhà còn nghèo, bây giờ ở đây ba sẽ thay mặt con mà bù vào."
"Ba, con còn có mà!" Hạ Vinh cười tươi nói.
"Cầm lấy đi, nào, ăn cơm thôi."
Đồ ăn vẫn rất phong phú với các món cá chim vàng kho, tôm tít, cá nóc, cũng giữ lại mấy con, đặc biệt nhờ người làm cẩn thận, còn có thịt dê gì gì đó. Điều làm Trần Tuyết khá thoải mái là trừ Triệu Cần ra thì không ai gắp đồ ăn cho nàng cả.
Ăn cơm xong, Triệu An Quốc đứng dậy đi ra ngoài, lúc gần đến cửa còn quay đầu lại dặn dò: "Buổi chiều ba trực ở thôn, tối mới về, có việc gì thì gọi điện cho ba."
Triệu Cần mừng thầm, đúng là cha ruột mà.
Trần Tuyết muốn giúp Hạ Vinh dọn dẹp bàn ăn, Hạ Vinh ngăn không cho làm: "A Cần, con đưa A Tuyết ra ngoài dạo mát đi, vừa ăn cơm xong ngồi một chỗ không tốt."
"Em cũng muốn đi." A Viễn nói.
"Con cứ thành thật ở nhà đợi, con mà đi thì ai trông em gái cho?" Hạ Vinh lập tức cau mày dạy dỗ.
Triệu Cần cười nhìn A Viễn, nhóc con này đúng là không biết nhìn sắc mặt gì cả.
"Chúng ta đi đâu đây?" Ra đến cửa Trần Tuyết hỏi.
"Đi, ra nhà cũ ngồi chút đi, nếu em chán thì có thể lên trên gác chơi."
Trần Tuyết nghi hoặc nhìn hắn một cái rồi cũng gật đầu đồng ý.
Hai người ở nhà cũ đến gần trưa, Triệu Cần thổi hai quả bóng bay, cũng may lần trước đi kinh thành mua còn thừa mấy cái.
"Lát nữa chị dâu chắc chắn cười vào mặt anh, không thì giờ anh đưa em về nhà luôn đi."
"Không sao, chị ấy sẽ không nhìn ra đâu."
"Đúng là xem người ta như đồ ngốc." Trần Tuyết oán trách.
Triệu Cần liên tục cam đoan sẽ không ai nhìn ra được, quả nhiên, lúc đến nhà anh trai thì chị dâu sắc mặt như thường, một câu dư thừa cũng không có.
Vờ như không biết gì cả, ai cũng đã trải sự đời rồi, chị dâu của mình thông minh như vậy, chắc chắn sẽ không để cho Trần Tuyết phải xấu hổ vì cái trò mèo của hắn.
Sau bữa cơm chiều, Trần Tuyết lái xe đưa hai người về trấn: "Ngày mai anh có vào thành phố không?"
"Ừ, vậy ngày mai anh vào thành phố xem mặt bằng, anh cũng muốn đi xem các kiểu thuyền nữa."
"Anh mà mua thuyền lớn thì sau này có phải đi biền biệt cả năm không?"
"Không đâu, sau này thuyền lớn thì có thể một năm anh đi một chuyến, tầm hai ba tháng thôi."
"À, thời gian dài vậy."
Đang nói chuyện thì đã đến trạm thu mua, Triệu Cần lại đi vào ngồi một chút, cùng Trần ba và Trần Đông nói chuyện đến hơn một tiếng.
Trần Đông muốn lái xe đưa hắn về nhưng bị hắn từ chối, cũng không xa lắm, đi bộ cũng tầm mười phút, mà hôm nay thời tiết lại đẹp, trăng cũng tròn vành vạnh, đi đường cũng không tối.
Thật ra thì rượu hắn đã tỉnh từ lâu rồi, dù sao buổi chiều vận động cũng nhiều, bất quá hắn vẫn không có lái xe, kiềm chế bản thân để không mắc phải mấy sai lầm nhỏ nhặt.
Đi qua cầu được một đoạn thì điện thoại kêu, lấy ra xem thì ra là tin nhắn của Trần Tuyết.
Đang định nhắn lại tin thì bỗng nhiên phía sau lưng bị một vật gì đó đâm vào, cổ cũng bị người ta siết chặt lại: "Đừng nhúc nhích, động đậy tao đâm mày."
Ngay lúc hắn vô thức định vùng vẫy thì nghe được âm thanh từ phía sau truyền tới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận