Đi Biển Bắt Hải Sản: Bắt Đầu Một Thanh Cát Xúc Nhận Thầu Toàn Bộ Bãi Cát

Chương 391: Cá lớn không nhất định đáng tiền

"Cá Kim Ba La này bao nhiêu tiền một cân?" Hạ Anh Kiệt hỏi lại lần nữa.
Lần này Hạ Thủ Trụ cũng không biết, ngược lại là Lão Miêu rất rành giá cả của loại cá viễn dương câu phổ biến này, "Trước đây bán khoảng 50, tùy theo kích cỡ, chỗ này của ta toàn là loại trên một cân, lại thêm gần Tết, ta đoán chừng có thể bán được khoảng 55."
"Vậy cũng tốt lắm rồi." Hạ Anh Kiệt nhìn đống cá như núi nhỏ mà cảm khái một câu.
"Cũng không tệ, chỗ này ít nhất cũng có hai ba ngàn cân, ngươi tính xem đáng được bao nhiêu tiền." A Thần và A Sách ngay lập tức đem cá mọi người đã bắt được đưa vào kho, dù sao đám cá này cũng đã ra khỏi nước quá lâu rồi.
"Miêu ca, cá này ăn ngon không?" Triệu Cần hỏi.
Lão Miêu biết, cho dù mình nói không ngon thì chủ tàu này của mình cũng vẫn muốn ăn, đành phải nói chi tiết, "Cũng không tệ lắm, mới ăn thì hương vị gần giống cá đỏ dạ, có điều thịt cá đỏ dạ có vẻ mềm hơn chút, loại này thì rất chắc, hơi dai."
Rồi thì, thân hình của con Vương Vưu lớn cũng dần dần lộ ra.
Lão Miêu thấy vậy, thở dài nói: "Đoán chừng con này là vì săn mồi bầy cá Kim Ba La, sau đó mới đâm vào trong lưới."
"Miêu ca, cái đồ chơi này ăn ngon không?"
Lão Miêu cười khổ, người ta bắt cá, bắt được cái gì cũng đều phản ứng đầu tiên là có đáng tiền hay không, chỉ có chủ tàu của mình phản ứng đầu tiên là có ăn ngon hay không.
"Chưa ăn bao giờ, nhưng mà cái đồ chơi này mà ta ăn thì cũng quá phí."
Triệu Cần khẽ gật đầu, lớn như vậy chắc chắn phải cân nhắc bán, nếu thật không bán được thì hết cách, đến lúc đó mỗi người cắt một đoạn chia nhau ăn.
Lại qua nửa tiếng, trên boong tàu chỉ còn lại con Vương Vưu lớn, mọi người lúc này mới trực quan cảm nhận được con cá này lớn cỡ nào.
Không tính xúc tu thì phần thân thôi đã dài khoảng bốn mét, thêm xúc tu vào thì ước tính phải dài đến mười hai mười ba mét, đường kính thân còn lớn hơn hai người Triệu Cần cộng lại.
"Đoán chừng ít nhất cũng phải năm trăm cân." Lão Miêu dang hai tay ra, đo kích thước con cá, kinh ngạc nói.
Triệu Cần gãi đầu, cái đồ chơi này rốt cuộc ăn ngon không? Không đúng, phải nói là có ai mua không, nếu không ai mua mà lại không ăn được thì phiền phức quá.
Dù sao đi nữa, bây giờ vứt bỏ là không thể, mọi người đồng tâm hiệp lực, mới chuyển được nó vào kho lạnh.
"Làm chút điểm tâm đi, hấp cái đồ chơi này, chọn con nhỏ thôi, mỗi người một con."
"Sao không chọn con lớn hả?" Triệu Bình hỏi.
"Con lớn một con hai ba cân, ta sợ ăn không hết." Triệu Cần theo lẽ thường trả lời.
Bao gồm cả Lão Miêu, mọi người đều không nhịn được cười ha ha.
"A Cần, rãnh biển thu hoạch rất tốt, hay là mình quay lại kéo một mẻ nữa?" Lão Miêu lại còn đề nghị quay lại rãnh biển.
"Thôi đi, lại mở ra một chỗ lớn hơn, mình lại phải đợi mất nửa ngày, hay là mình đi chỗ khác làm việc đi." Triệu Cần vừa nói vừa đến khoang lái, khởi động thuyền.
Chạy được chừng hai mươi phút thì mới thông báo mọi người thả lưới, vừa thả lưới xong thì điểm tâm cũng làm xong.
Sáng sớm rốt cuộc cũng không phải là món cá hấp hắn nói, mà là mì thịt băm.
"Để ta lái cho?"
"Miêu ca, anh cứ về ngủ bù đi, các anh ngủ trưa đi, ta ngủ một chút là được."
Nghe hắn nói vậy, Lão Miêu cũng không cố nài nữa, quay người về khoang thuyền tủ, Trụ Tử ở lại tiếp hắn lái tàu.
Một người vẫn không được, nhỡ Triệu Cần nhắm mắt ngủ gật thì nguy hiểm.
"Anh Trụ Tử, trước kia anh làm gì?"
Hạ Thủ Trụ nhận lấy thuốc lá Triệu Cần đưa, móc bật lửa ra châm cho đối phương trước, mới châm cho mình một điếu hút một hơi, sau đó mới nói: "Trước kia ta cũng đi tàu, nhưng là tàu chở hàng, làm hơn một năm người nhà không cho làm, ta liền đi làm thuê, trong xưởng giày. Kết hôn rồi, ta liền không đi nữa mà ở bến tàu làm việc vặt, nếu không có thuyền của ngươi, ta qua năm lại tính đi làm thuê tiếp, ở nhà chẳng làm được gì."
"Không tính sinh con hả?"
"Vợ anh mang thai rồi nhưng mới hơn bốn tháng thôi."
"À, chúc mừng nhé."
Tính tình của Hạ Thủ Trụ có vẻ ôn hòa hơn cả Triệu Bình, giống như người không có tính tình gì vậy, nói cũng không nhiều, đa số thời gian là Triệu Cần chủ động mở chủ đề.
Thả lưới khoảng 8 giờ, vì tối qua gần như cả đêm không ngủ, nên Triệu Cần định chuyến này kéo đến khoảng một giờ sẽ kéo lên, ít nhất cũng có thể để cho họ nghỉ ngơi thoải mái được bốn năm tiếng.
Trụ Tử lại chạy ra ngoài một chuyến, từ trong tủ lạnh lấy một đĩa cam quýt, cộng thêm hai trái thanh long, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.
"A Cần, trước nghe nói cậu nghịch lắm hả?"
Triệu Cần cười ha hả, "Vợ anh về nhà ngoại kể sao?"
"Không cần chị anh kể, bọn anh cũng nghe được một chút, lúc đó không ít người nói cậu không học đại học thì là đồ bỏ đi, giờ thì xem, trong đám người trẻ ở cả làng này, vẫn là cậu có tương lai nhất."
"Cái này tính là gì có tương lai, anh Trụ Tử, anh đừng nghĩ gì khác cứ đi theo ta đi, chắc chắn tốt hơn anh đi làm thuê nhiều."
Trụ Tử thật thà cười, "Ta chắc chắn sẽ đi theo, chỉ sợ ngươi không cần tụi ta."
Nói cũng phải, chỉ hai chuyến này thu nhập thôi đã bằng một năm lương của người khác, nếu Triệu Cần thả tin thì cả làng người ta sẽ xếp hàng đợi cậu chọn chứ chẳng chơi, đến lúc đó không chỉ trong trấn, chắc dặm bên ngoài cũng có người đến xin làm.
"Hay là ta lái một lát?" Hạ Thủ Trụ thấy hắn không ngừng ngáp, liền đề nghị.
"Cũng được, anh cầm lái đi."
Triệu Cần không tiện từ chối liền tránh ra chỗ ngồi.
Thấy đối phương không cần chỉ dạy cũng biết cách thao tác, Triệu Cần cũng hiểu, đối phương trước đây chắc cũng đã lái qua rồi.
Dù là vậy, nhưng hắn vẫn duy trì cao độ cảnh giác, còn tỉnh táo hơn cả lúc mình lái.
"Anh Trụ Tử, công phu của anh đánh được mấy người?"
Hạ Thủ Trụ ngại ngùng cười, "Chưa thử, lúc còn bé thì ngược lại là từng đánh nhau với người ta, lớn lên cũng không có cơ hội thử."
"Có thời gian dạy ta một chút được không?"
"Được thôi." Hạ Thủ Trụ thật ra rất muốn nói, Triệu Cần tuổi lớn xương cốt đã định hình rồi, tập cũng không có tác dụng gì, nhưng dù sao vẫn là đáp ứng cho xong, tập cho vui thôi chứ đánh nhau thì không ăn thua gì.
Thời gian trôi đến 12 giờ rưỡi, Hạ Thủ Trụ chủ động nhường chỗ, "A Cần, cậu lái đi, tuyệt đối đừng ngủ, cầm vỏ cam, buồn ngủ thì bôi chút lên mắt, ta đi nấu cơm, đợi bọn họ dậy thì vừa ăn cơm luôn."
"Ừ, vậy anh đi bận đi."
Nhìn bóng lưng Hạ Thủ Trụ khuất dạng, Triệu Cần hài lòng cười, người biết lái thuyền như này tìm đâu ra chứ.
Khoảng hơn bốn mươi phút, Hạ Thủ Trụ lại đến khoang lái báo cho hắn, cơm đã làm xong rồi.
Triệu Cần lúc này mới mở loa gọi mọi người xuống giường.
Mấy tiếng ngủ say, tinh thần mọi người đều hồi phục rất tốt, Lão Miêu còn tranh thủ tập một bài quyền học từ Hạ Thủ Trụ trước khi ăn cơm.
Bữa trưa rất phong phú, Trụ Tử không những làm cơm xào mà còn làm một nồi canh cá thập cẩm.
Mọi người nhanh chóng ăn cơm xong, Triệu Bình đi lên khoang lái đổi ca cho Triệu Cần, cũng thông báo cho mọi người bắt đầu lên lưới.
Triệu Cần đi ra boong tàu, vừa hay nước đã sôi, hắn không vội tiến lên hỗ trợ lên lưới mà là ngồi xuống pha một ấm trà nghệ thuật để uống.
Thấy trà ngâm được rồi, Lão Miêu cũng đi ra uống liền hai chén.
Chuyến này thả lưới đủ lâu, hàng cũng rất nhiều, túi lưới căng phồng đầy ắp.
Thấy vậy, tâm trạng mọi người đều rất tốt.
Một lát sau dây thừng được tháo ra, nhìn đám cá đổ xuống, Hạ Anh Kiệt không khỏi phấn khích nói: "Ngọa Tào, toàn cá lớn, lần này phát tài rồi." sau đó mấy người còn lại thì đều cạn lời nhìn anh ta, rồi lại thở dài thườn thượt.
"Sao thế?"
"Cá tuy lớn, nhưng không phải loại đáng tiền."
Cái con Vương Vưu lớn kia thì còn không tính.
Bạn cần đăng nhập để bình luận