Bá Chủ Mạt Thế

Chương 197: Ngài là thần tiên

<< Cầu nguyệt phiếu đề cử bộ truyện để dịch giả có động lực dịch truyện nhanh hơn.>>

Với thính giác tương đương với thính giác của người tiến hóa cấp ba, cô có thể nhận ra chính xác giọng nói quen thuộc đó là của tiểu đạo sĩ Đạo Diệc, dường như anh ta đang gặp phải tình thế nguy hiểm.

Nơi Tần Tiểu Vũ đang muốn chạy đến, quả thật có Đạo Diệc ở đó.

---

Khi những bóng quỷ hồn mới vừa áp sát hàng rào, Đạo Diệc rất khác với đa số những người khác trong căn cứ, mí mắt trái của anh giật giật liên tục. Lấy trong túi hành trang một cái đĩa bát quái, Đạo Diệc nhẩm tính và linh cảm căn cứ sẽ gặp chuyện chẳng lành. Nên vội chạy đi tìm nhóm Tần Vũ để báo tin, nhưng trên đường đi đến phòng của Tần Vũ, thì đã nhìn thấy một con Quỷ Khôi đang tấn công một cậu bé khoảng mười hai tuổi.

Vốn là một đạo sĩ có ý thức chính nghĩa mạnh mẽ, với mục tiêu theo đuổi sức mạnh cũng là để cứu vớt chúng sinh, trừ gian diệt ác, trong tận thế. Đạo Diệc không thể làm ngơ.

Từ sau cái chết của Lưu Huy, Đạo Diệc vẫn canh cánh trong lòng như đó là lỗi của mình, anh đã thay đổi rất nhiều, thường xuyên luyện tập cách chiến đấu với quái vật, nghiên cứu lại các lá bùa, chế tạo bùa mới, tập cách phối hợp nhuần nhuyễn các lá bùa với nhau. Anh đã có niềm tin hơn vào thực lực của chính mình.



Anh không đến chỗ Tần Vũ nữa mà chạy sang giúp cậu bé kia.

---

Ngược về thời điểm đó…

“Yêu quái dừng tay!”

Đạo Diệc bay đến chỗ cậu bé, tung một lúc cả chục lá búa về phía con Quỷ Khôi.

Cậu bé dường như bị lạc người thân, đang ngồi bệt dưới đất, nước mắt nước mũi lem nhem, khóc “Oa oa!”

“Tiểu hữu, không cần khóc đã có bần đạo ở đây!”

Đúng là Đạo Diệc đang bay thật, có điều hơi kỳ là anh ta đang bay trên một cánh cửa tháo xuống của một ngôi nhà. Anh nhấc cậu bé đặt lên cánh cửa bay, ngồi chung với mình và trấn an cậu bé.

Đúng là con nít, được bay trên cánh cửa, cậu bé nín khóc rất nhanh thậm chí quên đi cả kẻ địch đáng sợ như ma như quỷ vừa rồi, chăm chú quan sát tỉ mỉ cánh cửa và vị đạo sĩ kỳ lạ này.

Vị đạo sĩ này rất trẻ mặc một bộ đạo bào màu xám, trên tay cầm một thanh mộc kiếm giống như của thầy cúng, mà cậu bé từng thấy trước khi tận thế xảy đến, tay còn lại đang cầm một xấp những lá bùa, tóc vấn cao và còn cài trâm.

‘Cánh cửa bay’ mà cậu bé đang ngồi lên, không khác gì một cánh cửa phòng bình thường ở tất cả những ngôi nhà trong căn cứ, có điểm khác là phía mặt dưới có một màn sáng màu vàng đang nâng cánh cửa bay lên không trung. Ở trung tâm màn sáng đó có dán ba lá búa màu vàng. Cậu bé cũng biết rất nhiều người tiến hóa trong căn cứ, bọn họ cũng có những năng lực đặc biệt, nhưng chưa từng thấy ai có thể bay được, mở to đôi mắt tròn xoe, ngắm cảnh vật xung quanh, cậu bé la lên thích thú, mặc dù chỉ bay cách mặt đất khoảng vài mét.

“Thật tuyệt quá đi! Ngài là thần tiên sao.”

Đạo Diệc đang làm thủ ấn tay kích hoạt hơn chục lá bùa mà anh vừa ném ra. Một lá bùa đột nhiên phát ra ánh sáng màu xanh lục tăng nhanh tốc độ bay đến dán lên mặt của con Quỷ Khôi. Con Quỷ Khôi sau khi dính bùa thì hai mắt đờ đẫn sau đó nhắm mắt gục đầu xuống như ngủ gật. Hai lá búa khác trong số đó thì phát sáng màu vàng đến trước mặt con Quỷ Khôi thì dừng lại lơ lửng, sáng rực, bắn ra những tia sáng màu vàng mảnh mai như sợi chỉ, hai lá bùa phát sáng vàng này kết nối những tia sáng vàng với nhau tạo nên một đồ hình trong đạo môn. Từ đó tạo lên một màn sáng huyền ảo lung linh bẩy màu. Những lá bùa còn lại xếp hàng ngang bay xung quanh con Quỷ Khôi, hình thành một màn chắn màu vàng kim giam cầm nó bên trong.

“Gào!... Bong! Bong! ... Bong!”

Khi màn chắn màu vàng giam cầm con Quỷ Khôi hình thành cũng là lúc nó tỉnh dậy, lá búa dán trên trán của nó tan biến mất. Con Quỷ Khôi tức giận điên cuồng tấn công vào màn chắn màu vàng kim muốn thoát khỏi giam cầm. Nhưng màn chắn màu vàng kim không hề suy chuyển. Mặt khác từ trong màn sáng bảy màu trước mặt con Quỷ Khôi bất ngờ có một mũi mộc kiếm bằng gỗ đào đâm ra, phía đầu mũi kiếm gỗ đào lại là ánh sáng có màu trắng của năng lượng gien. Con Quỷ Khôi không phản ứng kịp bị mũi kiếm gỗ đâm sâu, xuyên qua cuống họng vừa gào rú của nó ra sau đầu. Con Quỷ Khôi mờ dần mờ dần rồi hóa thành làn khói tan biến mất.

Trước mặt của Đạo Diệc cũng là màn sáng bảy màu hình thành từ hai lá bùa màu vàng nhạt. Lá bùa màu đỏ là bùa Mê Ngủ, bùa dạng này anh chế ra từ trước lúc rời khỏi doanh trại quân đội ở Thịnh Cảnh Thành. Những lá bùa phát sáng màu vàng nhạt bắn ra những tia sáng vàng mảnh mai liên kết với nhau tạo thành đồ hình đạo môn, cuối cùng hình thành màn sáng bảy màu, là lá bùa Đấu Chuyển Di Tinh bản đã cải tiến, anh ném về phía con Quỷ Khôi hai lá và sử dụng trước mặt hai lá, kết nối thông với nhau xuyên qua không gian như một cánh cửa thần kỳ, hai chiều ra vào Đạo Diệc hoàn toàn có thể quyết định phụ thuộc vào đồ hình liên kết thành. Nhờ vậy mà bất ngờ đâm một kiếm kết liễu con Quỷ Khôi. Những lá bùa còn lại bay xung quanh con Quỷ Khôi thì không còn gì xa lạ nữa, đó chính là bùa Khốn Yêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận