Trường Ninh Đế Quân

Chương 949: Ngày hôm sau

Lúc trời sắp sáng, hướng thành Trường An truyền đến tiếng pháo nổ liên miên không dứt, giờ khắc này Trường An tràn ngập không khí vui vẻ cát tường.
Ngày mồng một tết, Thẩm Lãnh liếc nhìn Tiểu Trương chân nhân đang ngủ trên đùi mình, nghĩ nên làm thế nào đánh nàng ngất xỉu rồi đưa về mới được. Thẩm Lãnh có thể đoán được đại khái hẳn là võ nghệ của Tiểu Trương chân nhân cũng bình thường, nếu không thì lúc trước ở trong Phụng Ninh Quán cung Vị Ương cũng sẽ không chật vật như vậy. Nàng có chí khí, có khát vọng, cũng có can đảm, nhưng Thẩm Lãnh không muốn nàng đi nộp mạng.
"Đừng đưa ta về."
Ngay lúc Thẩm Lãnh nghĩ đến đây thì nghe thấy tiếng của Tiểu Trương chân nhân, Thẩm Lãnh cúi đầu nhìn, Tiểu Trương chân nhân đã mở mắt.
"Ta có thể đoán được đại khái ngươi đang nghĩ gì."
Tiểu Trương chân nhân ngồi dậy, sửa sang lại tóc của mình, liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh một cái tỏ vẻ cảm ơn: "Cảm ơn."
Thẩm Lãnh lắc đầu.
Nàng nói cảm ơn là vì Thẩm Lãnh đã canh chừng cả đêm.
Đối với Thẩm Lãnh mà nói cho dù hai ngày hai đêm không ngủ cũng không là gì, nam chinh bắc chiến, tình trạng hai ngày hai đêm không ngủ cũng đâu chỉ có một lần hai lần, ba ngày ba đêm cũng không phải là chưa từng có. Hơn nữa theo Thẩm Lãnh thấy trông chừng Tiểu Trương chân nhân một đêm lại càng không là gì. Không phải Tiểu Trương chân nhân, chỉ cần là một người Ninh, Thẩm Lãnh cũng không cảm thấy là chuyện ghê gớm gì.
Sáng sớm dường như còn lạnh hơn cả buổi tối. Cả đêm Tiểu Trương chân nhân mơ mơ màng màng cũng ngủ được một lát, Thẩm Lãnh thì cả đêm không ngủ. Nàng chải tóc rồi dùng cây trâm cố định lại, đội mũ đạo lên, đúng là một tiểu đạo nhân mi thanh mục tú.
"Ta biết có những suy nghĩ không đúng, nghĩ cũng không nên nghĩ."
Tiểu Trương chân nhân ngồi thẳng người lên nhìn vào mắt Thẩm Lãnh nói: "Ta cũng biết hẳn là đại tướng quân có thể cảm nhận được tâm ý của ta, đi cùng ta một chuyến này đi. Ta muốn cho mình một công đạo, rất ích kỷ, cũng rất không có đạo lý, chỉ là ta muốn để mình thể hội một chút... Đại tướng quân có thể không đồng ý với ta, cũng có thể đánh ta ngất xỉu rồi đưa ta về Trường An, cho nên đây chỉ là thỉnh cầu của ta."
Thời khắc này Thẩm Lãnh nhìn thấy một sự khao khát trong mắt Tiểu Trương chân nhân. Đó không phải là sự khao khát tình cảm, mà là sự khao khát tự do.
"Được." Thẩm Lãnh đứng dậy: "Nhưng trên đường đi ngươi phải nghe lời ta, sau khi đuổi kịp những kẻ người Khương kia ngươi cũng không thể động thủ."
"Ừm!"
Tiểu Trương chân nhân lập tức cười, trên mặt ngập tràn niềm vui sướng khó có thể áp chế được.
"Nên chúc tết ngươi."
Thẩm Lãnh đứng thẳng người sửa sang lại y phục một chút, sau đó chắp tay: "Mừng năm mới, chúc ngươi ước gì được nấy."
Tiểu Trương chân nhân cũng vội vàng đứng thẳng, rất nghiêm túc đáp lễ: "Mừng năm mới, chúc đại tướng quân an khang mạnh khỏe."
Hai người nhìn đối phương, bỗng nhiên đều bật cười, đứng giữa băng thiên tuyết địa này cười giống như là hai kẻ ngốc.
Cưỡi ngựa đi về hướng tây bắc, lộ trình tiếp theo khó chịu nhất chính là đói. Đi gần hai canh giờ mới đến một thôn trấn, nhưng tửu lâu, quán cơm trong trấn đâu có chỗ nào mở cửa, rơi vào đường cùng, hai người đành phải đến nhà bách tính xin một bữa cơm, muốn để lại bạc nhưng gia đình đó nói gì cũng không chịu nhận, lại chuẩn bị cho bọn họ rất nhiều đồ ăn trên đường.
Hai người cảm ơn rồi lại lên đường.
"Đại tướng quân."
"Ừm?"
"Đêm hôm qua ta đã muốn hỏi tại sao đại tướng quân luôn nỗ lực như vậy?"
"Đâu nhiều tại sao như vậy, đâu có nỗ lực như ngươi tưởng."
Thẩm Lãnh cười cười: "Đại khái là phải xứng với thế gian này, nỗ lực thì có tất cả mọi thứ tốt đẹp trên đời, đó là công bằng."
Tiểu Trương chân nhân nghe câu này xong liền ngây người ra, thì thào lặp lại một lần: "Nỗ lực thì có tất cả mọi thứ tốt đẹp trên đời, đó là công bằng."
Cuối cùng nàng cũng nhịn không được, hỏi Thẩm Lãnh: "Nếu nỗ lực mà không được thì sao?"
Thẩm Lãnh ngẫm nghĩ, trả lời: "Thử lại lần nữa."
"Nếu thử lại lần nữa vẫn không được thì sao?"
"Đổi cách khác."
Thẩm Lãnh trả lời rất nhanh, cũng rất đơn giản.
"Đổi cách khác sao..."
Tiểu Trương chân nhân thầm cười khổ, nghĩ đổi cách khác đâu có đơn giản dễ dàng như vậy. Ta để ý ngươi, cầu mà không được, chẳng lẽ có thể tuỳ tiện đổi một cách khác? Nhưng đương nhiên nàng sẽ không nói ra những lời này. Lúc sáng sớm có thể nói ra câu "hẳn là đại tướng quân có thể cảm nhận được tâm ý của ta" là nàng đã lấy dũng khí rồi, đó là dũng khí cực hạn của nàng, nữ hài tử giống như nàng làm sao có thể nói ra lời trực tiếp nhiệt liệt hơn chứ, huống hồ nàng cũng không nghĩ là mình nên nói. Nếu cả đời Thẩm Lãnh đều không quen biết Thẩm Trà Nhan, nàng sẽ không chút do dự mà nói ra lời nên nói. Đó chỉ là nếu như, trên thế giới này không có nhiều nếu như vậy.
Thế giới này nam nhân thành công có ba thê bốn thiếp dường như là chuyện bình thường, nhưng đó là chuyện bình thường của nhà người ta. Cả Trường An, thậm chí cả cả Đại Ninh, phàm là người biết Thẩm Lãnh và Thẩm Trà Nhan đều sẽ cảm thấy giữa hai người bọn họ không bao giờ chấp nhận được một người khác nữa, cho nên đối với Thẩm Lãnh mà nói chuyện ba thê bốn thiếp này còn lâu mới là chuyện bình thường.
Ngay cả Tiểu Trương chân nhân cũng cảm thấy tình cảm giữa Thẩm Lãnh và Thẩm Trà Nhan mới là tình cảm đẹp nhất giữa nam nữ trên đời này, nàng không biết là trước nàng còn có một nữ nhân ưu tú cũng có cảm khái như thế, nàng ta tên là Lâm Lạc Vũ.
"Đại tướng quân."
"Ừm?"
"Ngươi và Trà Nhan cô nương quen biết bao lâu rồi?"
Thẩm Lãnh tính toán, năm nay là Đại Ninh năm Thiên Thành thứ hai mươi tám, mình cũng đã hai mươi tám tuổi rồi.
"Hai mươi năm rồi."
Mười hai tuổi Thẩm Lãnh cùng Thẩm tiên sinh và Trà gia rời trấn Ngư Lân quận An Dương, nhưng trước đó Thẩm Lãnh đã quen biết Thẩm tiên sinh mấy năm. Mỗi lần Thẩm tiên sinh đến đều dẫn Trà gia theo, cho nên tính ra cũng là hai mươi năm.
Hắn nhìn về phía Tiểu Trương chân nhân: "Sao vậy?"
Tiểu Trương chân nhân tò mò: "Người đời đều nói hai người thích nhau thì ba năm là loạn, năm năm là chán, bảy năm là ghét... Ngươi và Trà Nhan cô nương quen nhau hai mươi năm, nhưng ta lại không nhìn thấy sự chán ghét nhau trong mắt các ngươi."
Thẩm Lãnh cười nói: "Mỗi ngày nhìn thấy nàng ấy đều đẹp hơn, tất nhiên không có chuyện mà ngươi nói xảy ra."
Thẩm Lãnh trả lời rất tự nhiên. Theo hắn thấy Trà gia của hôm nay sẽ xinh đẹp hơn hôm qua, Trà gia của ngày mai nhất định sẽ xinh đẹp hơn hôm nay.
"Tại sao nàng ấy thu hút ngươi như vậy?"
"Nàng ấy đẹp."
"Hả? Chỉ là đẹp?"
"Chính là đẹp."
Tiểu Trương chân nhân càng hiếu kỳ hơn: "Đại tướng quân cảm thấy nữ hài tử đẹp đều đáng để thích?"
"Nữ hài tử đẹp đương nhiên đều đáng để thích, nhưng đâu có ai đẹp hơn nàng ấy."
Nếu là người khác nói ra câu này thì có thể Tiểu Trương chân nhân sẽ cảm thấy hơi lăng nhăng một chút, nhưng Thẩm Lãnh nói ra thì nàng lại cảm thấy Thẩm Lãnh không giả vờ.
"Giống như là hoa ven đường sao?"
Tiểu Trương chân nhân hỏi: "Nhìn thấy một đóa hoa cảm thấy xinh đẹp, vì thế nhìn nhiều hơn, nhìn thấy một đóa hoa khác cũng rất đẹp cho nên cũng sẽ nhìn nhiều hơn, nhưng bất kể nhìn bao nhiêu lần, từ đầu đến cuối vẫn cảm thấy hoa nhà mình trồng đẹp nhất."
"Đúng vậy."
Thẩm Lãnh trả lời. Khi Tiểu Trương chân nhân đang định nghiêm túc suy nghĩ những điều này thì Thẩm Lãnh lại thản nhiên bồi thêm một câu: "Hoa do nàng ấy tự trồng, chẳng lẽ còn tự ghét bỏ?"
"Hả?" Tiểu Trương chân nhân ngẩn người: "Có... có ý gì?"
Thẩm Lãnh: "Không phải ngươi nói hoa trồng đẹp hơn sao?"
Thế mà hắn lại hơi ngượng ngùng: "Nàng ấy nuôi ta tốt cho nên ta đẹp, ta là Thẩm xinh đẹp."
Tiểu Trương chân nhân mở to hai mắt nhìn Thẩm Lãnh: "Ngươi nói là... ngươi là hoa do Trà Nhan cô nương trồng?"
Thẩm Lãnh rất chính nghĩa hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không đúng?"
Tiểu Trương chân nhân cười ngượng, cảm thấy tim mình hơi giật khẽ.
Hai người cưỡi ngựa đi hơn nửa ngày, ngựa cũng phải dừng lại nghỉ ngơi, đoạn đường này ngay cả khách điếm cũng không có mở cửa, xem ra không đến tòa thành tiếp theo thì khó tìm được khách điếm để ở lại. Trường An đi tây bắc đến tòa thành tiếp theo cũng không bao xa, nhưng tính thời gian sợ là không kịp đến nơi trước khi trời tối được, trước khi trời tối cổng thành sẽ đóng, gần như lại phải ăn ngủ dã ngoại.
Hai người tránh gió ở trong một khu rừng, đốt đống lửa nướng lương khô ăn. Sau khi ăn xong Thẩm Lãnh đi ôm một ít cỏ khô về cho ngựa ăn. Nhìn sắc trời sắp tối, hắn lại đứng dậy đi chặt không ít cành cây trở lại, trải cành cây trên mặt đất rồi lại phủ một lớp cỏ khô dày, cởi áo khoác trên vai xuống đưa cho Tiểu Trương chân nhân: "Ngủ đi, ngày mai vào thành có thể mua chút đồ bổ sung, rồi tìm một chiếc xe ngựa."
"Ngươi ngủ trước."
Tiểu Trương chân nhân tháo Đạo Kiếm xuống ôm vào lòng: "Cả đêm qua ngươi không ngủ, hôm nay ngươi ngủ trước, đẻ ta canh chừng."
Thẩm Lãnh cười lắc đầu: "Ngươi ngủ đi, ngày mai mua xe ngựa ta sẽ ngủ ở trong xe, ngươi đánh xe là được."
"Không đấy."
Tiểu Trương chân nhân bướng bỉnh: "Có thể đừng nghĩ ta yếu như vậy được không?"
Thẩm Lãnh nghĩ nghĩ, nằm xuống giường cành cây đã trải xong: "Vậy thì ngươi canh chừng."
Khóe miệng Tiểu Trương chân nhân giương lên, có chút vui vẻ.
Thẩm Lãnh nhanh chóng ngủ, Tiểu Trương chân nhân ôm kiếm ngồi bên cạnh Thẩm Lãnh, tiếng gió bên tai rất lớn, thi thoảng lại nghiêng đầu nhìn Thẩm Lãnh, gió lớn cỡ nào nàng cũng không sợ. Trước đây lúc ở núi Long Hổ, mỗi đêm nàng đều không dám ra ngoài một mình, nàng cảm thấy gió thổi qua rừng cây làm cành cây lay động giống như yêu ma quỷ quái vậy. Sư phụ thường nói yêu ma quỷ quái không ở trên đời mà ở lòng người, nàng biết sư phụ nói đúng, nhưng nàng vẫn sợ.
Nhưng đêm nay Thẩm Lãnh ở bên cạnh ngủ yên giấc, nàng cũng yên lòng, gió thổi qua cành cây lắc lư nhưng nàng cũng không cảm thấy quá đáng sợ.
Đến giờ Tý, Thẩm Lãnh tỉnh dậy giống như có một cái đồng hồ báo thức trong cơ thể. Hắn duỗi lưng một cái, đứng dậy hoạt động một chút rồi ngồi xuống cạnh đống lửa thêm củi vào. Tiểu Trương chân nhân tò mò nhìn hắn: "Tại sao không ngủ nữa?"
"Đổi cho ngươi."
Thẩm Lãnh đưa áo khoác cho Tiểu Trương chân nhân: "Đừng tưởng đêm nay ngươi không ngủ thì ngày mai ta không cần ngươi đánh xe."
Tiểu Trương chân nhân phì cười một tiếng nhưng không nhận áo khoác của Thẩm Lãnh: "Gió đêm lạnh, ngươi vừa mới ngủ dậy, cho ta áo khoác thì ngươi sẽ cảm lạnh, ngươi đừng tưởng ngươi bị bệnh thì ta sẽ chăm sóc ngươi."
Thẩm Lãnh cũng cười.
Tiểu Trương chân nhân nằm xuống chỗ Thẩm Lãnh vừa mới nằm, vẫn còn hơi ấm, nàng rụt vào trong áo khoác của mình, tuy hơi lạnh nhưng trong lòng lại ấm ấp, nàng biết tại sao Thẩm Lãnh lại dậy vào lúc này. Giờ Tý rồi, làm sao nàng có thể thật sự không sợ một chút nào được.
Thẩm Lãnh tháo bầu rượu xuống uống một ngụm, rượu lạnh vào yết hầu, nhanh chóng thiêu đốt tới tận dạ dày.
"Uống rượu có tác dụng sao?"
Tiểu Trương chân nhân nằm ở đó hỏi.
Thẩm Lãnh gật đầu: "Có tác dụng."
Tiểu Trương chân nhân nhỏ giọng hỏi: "Ta nghe người ta nói nhất túy giải thiên sầu, rượu cũng có thể giải sầu sao?"
"Không thể."
Thẩm Lãnh quay đầu lại liếc mắt nhìn Tiểu Trương chân nhân một cái: "Rượu là thứ dùng để chúc mừng, không phải thứ dùng để giải sầu."
"Đại tướng quân, vậy ngươi uống rượu là đang chúc mừng gì?"
"Lại qua một ngày nữa."
Thẩm Lãnh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm: "Người còn sống, mỗi một ngày đều đáng để chúc mừng."
Tiểu Trương chân nhân nhói đau trong lòng. Nàng không biết người ta phải trải qua những gì mới cảm thấy mỗi một ngày còn sống đều đáng để chúc mừng, nhưng nàng không muốn nói những lời thương cảm, một từ cũng không muốn, cho nên nàng cố sức khịt mũi, sau đó thở ra một hơi thật dài.
"Phì, đây là lý do không biết xấu hổ nhất mà ta từng thấy để lấy cớ cho mình uống rượu mỗi ngày."
Thẩm Lãnh cười lớn ha ha.
Tiểu Trương chân nhân nhìn bầu trời đêm.
"Cho ta uống một ngụm."
"Ngươi lại là muốn chúc mừng cái gì?"
"Ngày hôm sau."
Nàng cười: "Chúc mừng ngày hôm sau."
Nàng cười tươi tắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận