Trường Ninh Đế Quân

Chương 1531: Người lập công lớn

Cổ Lạc bị lực xung kích khổng lồ đánh bay ra ngoài, người lại đập vào tường thành, lập tức ngã xuống đất, đầu choáng váng, tai ù đi, giống như có từng tiếng từng tiếng sấm vang trong đầu vậy.
Gã giãy giụa muốn đứng lên, có một tên binh lính quân Tang kinh hãi chạy qua, không chú ý đến gã, lại xô gã ngã xuống đất, bên cạnh gã chính là con dốc xuống thành, căn bản là đã không vững được nên vừa lăn vừa bò xuống.
Lăn đến một nửa mới miễn cưỡng dừng lại, Cổ Lạc nằm ở đó thở dốc từng hơi từng hơi. Tầm nhìn của gã vẫn hơi mơ hồ, nhìn người chỉ thấy bóng, chỉ có thể nhìn thấy bóng người đi qua đi lại trên tường thành.
Cả lầu cổng thành đều bị nổ tung, còn không phải chỉ nổ một lần, túi hỏa dược nổ liên tiếp, bay ra khắp nơi, gã cũng được xem như tốt số rồi. Nếu có một túi hỏa dược bay đến bên này, Cổ Lạc bị sóng xung kích đập ngất xỉu thì ngay cả việc tự bảo vệ mình cũng không làm được.
Có thể sống sót trong vụ nổ kịch liệt như vậy, chỉ có thể quy kết là gã có vận khí tốt.
Cổ Lạc còn muốn vùng đứng dậy thì một đôi chân giẫm lên lưng gã, Cổ Lạc đau đớn kêu một tiếng, tên binh sĩ đang chạy xuống thành kia quay đầu lại nhìn gã một cái, chỉ liếc mắt một cái rồi sau đó tiếp tục chạy về phía trước.
Bởi vì lầu cổng thành bị nổ dẫn đến quân Tang ở khu vực này tổn thất thảm trọng, không một ai biết chuyện gì vừa xảy ra, cộng thêm tiếng hô của Cổ Lạc, rất nhiều người tưởng là quân Ninh đã đánh vào Kinh Đô từ chỗ khác.
Trước đó Cổ Lạc hô to hoàng thành đã bị quân Ninh công phá, quân Tang trên tường thành vốn đã lòng người bàng hoàng, giờ khắc này đâu còn có thể phân biệt thật giả, tiếng hô đó chính là túi hỏa dược tinh thần đập nát chút dũng khí cuối cùng của bọn họ, thậm chí uy lực không thua kém trận nổ lầu cổng thành.
Bị người khác giẫm lên lưng, Cổ Lạc đau đớn nhổ một ngụm nước miếng, trong nước miếng toàn là máu.
Gã vịn vào tường thành bên cạnh đứng lên, phía sau truyền đến hàng loạt tiếng la hét, gã quay lại liếc nhìn, có khoảng 20 – 30 tên binh lính Tang quốc chạy tới, gấp gáp nói gì đó với Cổ Lạc nhưng tai gã vẫn còn ù đặc, căn bản nghe không rõ.
Sau một lúc lâu tầm nhìn của Cổ Lạc mới trở nên rõ ràng, tạp âm trong lỗ tai cũng giảm bớt không ít.
Gã nhìn thấy những binh lính quân Tang kia đều đang hô to với gã, vẻ mặt của mỗi người đều chỉ còn lại sợ hãi và mê mang.
"Giáo úy đại nhân!"
Các binh sĩ mặt méo xệch nói to với gã.
"Chúng ta nên làm thế nào?"
"Mời giáo úy đại nhân hạ lệnh!"
"Giáo úy đại nhân, bây giờ chúng ta nên đi đâu?"
Lúc này Cổ Lạc mới sực nhớ trên người mình còn mặc quân phục giáo úy quân Tang, gã lắc đầu thật mạnh, nhìn những khuôn mặt kia, trong lòng Cổ Lạc đột nhiên nảy sinh một sự đồng cảm.
"Về nhà đi."
Cổ Lạc tựa vào vách tường há miệng thở hổn hển: "Đều về nhà đi, cởi quân phục của các ngươi ra, ném binh khí của các ngươi xuống, đóng chặt cửa nhà đừng ra ngoài... Khụ khụ..."
Gã lắc đầu: "Đều trở về hết đi, không cản được nữa rồi."
Binh lính quân Tang vốn còn gồng mình đến phút cuối cùng nghe xong câu nói này của Cổ Lạc là gần như tất cả đều suy sụp, có người quỳ xuống đất khóc lớn, khóc hết nước mắt, có người đấm vào vách tường từng nhát từng nhát, trong ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
"Ta không về, ta còn phải đi liều mạng với người Ninh."
Một gã binh lính người Tang trẻ tuổi lảo đảo chạy lên trên tường thành: "Thành Kinh Đô vỡ rồi thì đâu còn nhà gì nữa, đế quốc Đại Tang diệt thì càng không có nhà. Ta là quân nhân của đế quốc Đại Tang, ta phải bảo vệ tòa thành này, ta phải bảo vệ quốc gia này..."
Gã ta túm lấy một thanh Tang đao trên mặt đất, chạy trên con dốc lên tường thành, khi nửa người vừa mới nhô lên khỏi độ cao của con dốc, một mũi tên bay tới trúng cổ họng của gã ta, người trẻ tuổi kia lập tức cứng đờ người rồi ngửa ra sau, thi thể trượt xuống theo sườn dốc, máu cũng chảy xuống dưới.
"Đều trở về hết đi."
Cổ Lạc bám vào vách tường đứng lên: "Bệ hạ đã chết, thái tử điện hạ cũng đã chết rồi, tất cả mọi người về nhà đi, cho dù chết thì cũng có thể chết bên cạnh người thân."
Những binh lính người Tang kia nhìn nhau, sau khi người đầu tiên ném binh khí xuống, những người còn lại cũng ném binh khí, bọn họ vừa chạy vừa cởi bì giáp trên người mình. Câu nói sau cùng của Cổ Lạc chạm đến nội tâm của bọn họ... Vào thời điểm giống như ngày tận thế đến này, về đến nhà bên cạnh người thân dường như lựa chọn cuối cùng và cũng là tốt nhất.
Cổ Lạc thở ra một hơi thật dài khi nhìn những binh lính kia rời đi. Những binh lính này rời khỏi tường thành có lẽ còn có cơ hội sống sót, chỉ cần bọn họ cởi quân phục, ném binh khí xuống, khi quân Ninh vào thành sẽ không lạm sát kẻ vô tội.
Bọn họ chạy đến bên dưới tường thành, sau đó một túi hỏa dược từ ngoài thành bay tới, nổ tung ngay giữa đám người bọn họ. Mấy người ở phía trước bị sóng xung kích đẩy bay ra ngoài, lưng be bét máu, ngã xuống đất liền không đứng dậy nổi.
Mấy người ở phía sau bị nổ hoàn toàn thay đổi, thi thể nằm ở đó, cả nửa trước thân đều không nhìn ra dạng vẻ ban đầu, đen sì, máu nhầy nhụa.
Một tiếng nổ thình lình này khiến Cổ Lạc giật mình, gã nhìn những cỗ thi thể kia, không biết tại sao tay bỗng nhiên run lên.
Cổ Lạc lại lắc đầu thật mạnh, cúi đầu cắn mạnh một cái vào cánh tay của mình, sau khi tinh thần tỉnh táo gã nhặt một thanh Tang đao dưới mặt đất lên rồi trở lại trên tường thành.
Phát hiện một túi hỏa dược nguyên vẹn ở chỗ chân tường, gã lảo đảo đi qua xách túi hỏa dược rồi xuống dưới thành. Lúc này đã không có ai để ý người bên cạnh đang làm gì, trên khắp tường thành đều rối tung mù lên.
Cổ Lạc xách túi hỏa dược kia từ con dốc đi xuống, quay đầu nhìn vào trong cổng tò vò, không ít binh lính quân Tang đều đang chen chúc ở trong cổng tò vò, bên ngoài thi thoảng có túi hỏa dược bay vào, nấp ở trong cổng tò vò an toàn hơn.
Bịch!
Bịch!
Đúng lúc này, cổng thành khổng lồ đột nhiên rung lên, từng chút từng chút, tro bụi ở trên đỉnh cổng thành đều không ngừng rơi xuống, mỗi một lần rung, dường như cũng có thể gõ vào lòng người ta.
Cổng thành bị va đập lùi vào bên trong từng chút một, cọc gỗ chống đỡ cổng thành cũng bị đập đến mức tạo thành hố trên mặt đất.
Một tên binh lính Tang quốc cả gan đến gần cổng thành, nhìn ra ngoài qua khe cửa... Ngoài cổng thành, chùy công thành khổng lồ lại bị kéo lên, phần đuôi vểnh lên cao, sau đó đập mạnh trở lại.
Cây gỗ nặng nề khổng lồ như vậy đập mạnh vào cổng thành, tên binh lính Tang quốc đang nhìn ra bên ngoài liền sợ hãi hét lên một tiếng, ngã bệt xuống đất.
Ngoài cổng thành, bởi vì Cổ Lạc đã cho nổ tung lầu cổng thành làm cho quân Tang ở khu vực này chết thảm trọng, đã không có cung tiễn thủ áp chế nữa, cuối cùng Vương Khoát Hải cũng dẫn các thân binh đẩy công thành xe xô đổ cổng thành. Bọn họ vẫn không biết là Cổ Lạc cho nổ thành lâu, còn tưởng rằng bản thân người Tang xảy ra vấn đề.
"Giữ vững cổng thành!"
Binh lính Tang quốc ở trong cổng tò vò gào thét, bọn họ chen nhau đi lên, dùng thân thể của chính mình ngăn chặn chùy công thành. Mỗi một cú va chạm ngoài thành đều đẩy bọn họ di chuyển về sau cùng với chùy công thành, sau đó bọn họ lại nhanh chóng đẩy chùy trở về.
Cổ Lạc lấy ống giữ lửa ra, đốt ngòi nổ của túi hỏa dược trong tay sau đó ném vào trong cổng tò vò, gã bịt lỗ tai nấp ở bên kia cổng tò vò.
Ầm!
Một luồng sóng nhiệt mãnh liệt từ trong cổng tò vò phun trào ra, sóng nhiệt chỉ có thể ập sang bên này, một bên là cổng thành, hai bên là vách tường cho nên lực độ của sóng nhiệt rất lớn.
Cùng với sóng nhiệt phun ra ngoài còn có đoạn chân tay đứt lìa của người, còn có máu, còn có gỗ vụn.
Cổ Lạc hít một hơi thật sâu, nghiêng đầu liếc mắt nhìn về phía cổng tò vò, gần như mọi người đều đã bị nổ chết, còn có mấy người nằm dưới đất kêu thảm, hiển nhiên cũng sống không được bao lâu.
Trong khắp cổng tò vò đều bị nổ đen sì, trên vách tường hai bên chi chít lỗ nhỏ, đó là do đầu mũi tên bên trong túi hỏa dược tạo thành.
Cổ Lạc bám vào vách tường đi qua, cố sức dời từng cái cọc gỗ chống đỡ cổng thành đi. Gã tới gần cổng thành muốn hô một tiếng, thế nhưng mới đến cổng thành thì chùy gỗ đã đập mạnh vào cửa thành, ván cửa chấn động vào bên trong, trực tiếp đập Cổ Lạc ngã xuống đất.
Nhưng cổng thành vẫn có thể chống, then gỗ chắn ngang gần như nứt gãy.
"Ai ở bên ngoài?"
Cổ Lạc nằm trên mặt đất lớn tiếng hô.
Bên ngoài đều là tiếng hô giết, căn bản là nghe không rõ lời gã nói.
Cổ Lạc nằm ở đó khó nhọc tháo nón trụ trên đầu xuống ném qua một bên. Gã cũng muốn cởi bì giáp ra nhưng tay quá run, không tự cởi được.
"Ai ở bên ngoài?"
Cổ Lạc điên cuồng hô to.
"Bên trong là ai?"
Ngoài cửa truyền đến tiếng hô ồm ồm.
"Vương Khoát Hải!"
Cổ Lạc sáng mắt lên, gã vùng vẫy nhìn bên ngoài khe cửa hô to: "Ta là Cổ Lạc, ta nổ chết hết, người trong cổng tò vò rồi, các ngươi đợi ta di chuyển gỗ chắn rồi hãy phá cửa."
Sau khi hô xong, Cổ Lạc dùng vai khiêng khúc gỗ nặng nề ra khỏi rãnh cửa, sau đó gã xoay người ngã gục xuống đất: "Đập!"
Rầm!
Chùy gỗ trực tiếp đẩy ván cửa tách ra hai bên. Chùy gỗ to nặng như vậy bay qua sau đầu Cổ Lạc rồi lại bay trở về.
Vương Khoát Hải sải bước từ ngoài cổng thành xông vào, thò tay ra chỉ về phía trước: "Giết!"
Chiến binh Đại Ninh ở ngoài thành lập tức xông lên, Vương Khoát Hải chạy đến bên cạnh Cổ Lạc, mắt đỏ lên khi nhìn huynh đệ đã bị nổ đến mức đen thui.
"Cổ Lạc! Ngươi không ngỏm chứ Cổ Lạc?!"
Vương Khoát Hải một tay đâm cự thuẫn xuống mặt đất che chắn cho Cổ Lạc, một tay túm lưng áo của Cổ Lạc không ngừng lắc, thấy Cổ Lạc không động đậy, bàn tay to như cái quạt hương bồ kia đánh vài phát vào lưng Cổ Lạc.
"Cổ Lạc, huynh đệ!"
Cổ Lạc nằm ở đó, nói: "Khụ khụ... Đại ca... Đại gia, Vương gia gia, mẹ nó chứ ngươi còn đánh ta nữa, ta sẽ ngỏm thật đấy."
Vương Khoát Hải nghe thấy Cổ Lạc nói liền cười ha hả, một tay xách gã lên rồi quăng lên vai mình, vác Cổ Lạc chạy về phía trước: "Chúng ta xông vào nào!"
Ở phía sau gã, chiến binh giống như sông lớn sóng triều xông vào trong thành Kinh Đô, dòng nước lũ màu đen nhanh chóng tràn vào.
Bên đại doanh quân Ninh, trước khi cổng thành bị phá vỡ, toàn quân đều vang lên một trận hoan hô.
Thẩm Lãnh buông thiên lý nhãn trong tay xuống, thúc đại hắc mã đi về phía trước.
"Vào thành!"
Đại quân đông nghịt!
Chiến binh Đại Ninh lao vào cổng thành sau đó giống như nước lũ phân dòng, cuồn cuộn tiến về mỗi một con đường, bọn họ từ bên trong cổng thành công lên thành tường, khắp nơi đều đang chém giết.
Cổng thành vừa vỡ, chút dũng khí cuối cùng của người Tang cũng lập tức vỡ tan, bọn họ trơ mắt nhìn người Ninh đi lên như nước lũ tràn đê, trơ mắt nhìn người của bọn họ bị quân Ninh lấn át gần như đã không còn không gian sinh tồn.
Chiến giáp màu đen bắt đầu lưu động ở bên trong thành, mà quân Tang lui về bên trong thành thì vừa đánh vừa chạy, trên mỗi một con đường đều đang giết người.
Một lá chiến kỳ Đại Ninh đỏ sẫm cắm ở trên cửa nam thành Kinh Đô, trên tường thành tàn khuyết đó, chiến kỳ tung bay trông hết sức tuyệt mỹ.
Màu đỏ tươi đó và màu đen tuyền bốn phía tạo thành sự đối lập rõ ràng, và cũng tạo thành sự đối lập rõ ràng với từng cỗ từng cỗ thi thể trên mặt đất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận