Thánh Khư

Chương 3601: Phiên ngoại: Người kia (4)

“Được rồi, ta, Hoang Thiên Đế, Diệp Thiên Đế, ai mạnh ai yếu, đều xem biểu hiện của các ngươi.” Sở Phong nói xong, chắp hai tay sau lưng rời đi.
Có ý gì? Vì sao Sở Chung Cực lại đi rồi, để một đám bọn họ ở lại đây, không ít người bèn cảm thấy không lành, nháy mắt khi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời thì tê dại da đầu.
Trong Lôi Trì, sấm sét vang dội, trong chốc lát có chùm ánh sáng rơi xuống, bổ về phía người trận doanh Hoang. Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh có mẫu khí rủ xuống, từng tia từng sợi, ép tới người trận doanh của Diệp. Kim Cang Trác chuyển động, giáng xuống phù văn trận vực, như kinh vĩ tuyến quấn lấy người ủng hộ Sở Phong.
“Au...”
“A!”
...
Đều không phải là bản thể của ba món binh khí, nhưng lôi quang, mẫu khí, hoa văn trận vực quét xuống vẫn khiến người ba trận doanh kêu thảm, chịu đựng áp lực lớn lao.
“Trận doanh nào kiên trì lâu, ngã xuống cuối cùng đương nhiên là cường đại nhất!” Lời của Sở Phong từ nơi xa truyền đến.
Tất cả mọi người có xúc động muốn hộc máu, muốn xem Sở Chung Cực, Hoang Thiên Đế, Diệp Thiên Đế đại chiến, kết quả bản thân bọn họ chủ động tới ứng kiếp rồi?!
Trong lúc nhất thời, những người này nghĩ đến những “biệt hiệu cao nhã” của Sở Phong trong quá khứ, còn có gì có thể nói, chỉ có thể oán thầm, con người hắn... Vẫn luôn không thay đổi!
Còn có thể nói gì? Nếu oán thầm sâu thêm, móc ra những chuyện quá khứ của Sở Chung Cực dưới đáy lòng, bị hắn cảm ứng được, phỏng chừng bọn họ sẽ thảm hại hơn.
Đương nhiên, lúc lôi quang, mẫu khí, phù văn trận vực trút xuống, có một số người biến mất, ví dụ như đám người Cửu Đạo Nhất, kiến Thiên Giác, Đấu Chiến Thánh Viên, dù sao bọn họ cũng là lão tiền bối, Sở Phong không dễ bất kính, mời đi uống trà.
Còn Cẩu Hoàng tuy rằng đang khoe mẽ, nhưng Sở Phong dường như... Không nghe thấy.
“Sau khi đại chiến kết thúc, nói cho ta biết kết quả.” Sở Phong thảnh thơi rời đi.
...
Ban đêm, sau khi Sở Phong chuyện trò ở đế cung của Yêu Yêu thì trở về chỗ ở của mình, ngồi trước đàn đá, ngón tay lướt qua, đạo âm tinh tang êm tai, nhưng trong nháy mắt hắn cảm giác được dị thường, trong mắt xẹt qua lãnh điện.
Song hắn lại không hề cảm nhận được có người tiếp cận.
Tuy hắn đã tự phong cảm giác có thể nhìn rõ cổ kim tương lai, nhưng mà một khi có biến, hắn cũng có thể nắm giữ tất cả trong nháy mắt mới đúng, ánh mắt chuyển dộng, khô kiệt vũ trụ Đại Thiên, bên ngoài Hỗn Độn, ánh mắt nhìn chăm chăm lại có thể khôi phục tất cả, cổ kim tương lai ở trước mặt hắn không có bí mật gì đáng nói.
Nhưng hôm nay lại xuất hiện dị thường, cảm ứng khó hiểu ấy sau khi dừng đánh đàn thoáng chốc đã biến mất, đó cũng là sinh linh phía trên Tế Đạo sao?
Nhưng nếu thật sự có sinh vật đặt chân đến phía trên Tế Đạo, hắn không thể không biết, giống như ngồi đối diện, đây là một lĩnh vực liếc mắt là có thể nhìn hết người song hành.
Nơi như chư thế gian và trời xanh, người có thể đến đây thăm bạn cũng chỉ số ít mấy người như Lạc, Tiên Đế hắc ám đạp đế cốt mà về, nhưng bọn họ không phải sừng sững phía trên Tế Đạo.
Sở Phong buông ra cảm giác, không còn tự phong, nhìn rõ tất cả
Hắn trực tiếp biến mất tại chỗ, men theo một loại cảm ứng kỳ lạ nào đó, một đường đuổi theo, bước qua trời xanh, tiến vào Tế Hải.
Lộ trình Tiên Đế không biết phải đi bao nhiêu năm, cách nhau vô tận vũ trụ, hắn đã đến trong chớp mắt, đặt chân lên sóng biển mênh mông, nhìn chăm chăm nơi Tiên Đế hiến tế.
Tiếp đó, hắn xuất hiện trên tế đàn màu đen to lớn ở chỗ sâu Tế Hải, Hoang và Diệp cũng xuất hiện, hiển nhiên bọn họ đều có cảm ứng dị dạng, đều đã đến.
Chuyện này hiển nhiên không đơn giản, liên quan đến người Thủy Tổ Quỷ Dị hiến tế, khiến cho Sở Phong, Hoang, Diệp cũng vì đó nghiêm túc lên.
Năm đó, lấy năng lực có thể nắm giữ mọi chân tướng, truy nguyên tất cả bí mật cổ kim tương lai của bọn họ, lúc tìm kiếm người chủng tộc quỷ dị Đại tế lại phát hiện một mảnh hư vô, dấu vết gì cũng không có, điều này rất không bình thường.
Hôm nay có cảm ứng dị thường, bọn họ đều xuất hiện ở đây, vô cùng coi trọng.
Tế đàn màu đen dưới bầu trời đêm lạnh lẽo lộ ra vẻ đặc biệt u sâm, phía trên dính máu, chẳng qua đều đã sớm khô cạn, trở thành dấu tích màu đen.
Tuy vẫn luôn có truyền thuyết, một khi bước vào tòa tế đàn này, bản thân chính là tế phẩm, ngay cả Tiên Đế cũng không cách nào trở về, đều sẽ máu bắn tế đàn.
Nhưng tất cả mấy thứ này đều không có ý nghĩa với ba người, thế ngoại thế gian này, căn bản không có nơi nào có thể uy hiếp bọn họ.
Đột nhiên, bọn họ ngược cổ sử, nhìn thấy đồ vật khác thường, cuối năm tháng cực kỳ xa xôi, trên cao nguyên có một tiểu viện và hồ nước.
Trong hồ có một cây sen sinh trưởng, toả ra mùi hương thơm ngát, theo năm tháng lưu chuyển, nó đã xảy ra biến hóa, trở thành Vạn Kiếp Luân Hồi Liên?!
Vốn là sen bình thường, khi qua điểm hóa của một người, nó lại xảy ra lột xác vượt xa tưởng tượng của người bình thường.
Sở Phong, Hoang, Diệp đều cau mày, bọn họ không phải chưa từng truy nguyên Vạn Kiếp Luân Hồi Liên, nhưng cũng chỉ nhìn thấy quá trình nó lột xác, không nhìn thấy người kia, mãi đến hôm nay mới có loại phát hiện này.
Người kia xoay người đi vào tiểu viện, ho khan, hình như... Thân thể có vấn đề? Đến cấp độ này vậy mà còn có bệnh, có hơi khó tin.
Trong viện có một cái cối xay đá thô ráp, giống như đồ vật thực dụng nhà nông dùng, Sở Phong nhận ra ngay, đây là cối xay đá thô ráp trong Quang Minh Tử Thành.
Người trong viện ngồi xếp bằng ở nơi đó, đang đánh đàn, là một chiếc... Đàn đá!
Tiếng nhạc tinh tang khó giấu vẻ rã rời, sắc mặt nhợt nhạt của hắn, mang theo vẻ bệnh tật, vốn nên rất nho nhã, nhưng bây giờ nhìn hắn lại thiếu tinh thần phấn chấn.
Quan trọng nhất là, khuôn mặt người này đều có phần giống với Sở Phong, Hoang, Diệp, tướng mạo ba Thiên Đế hơi giống nhau đã từng làm cho trong lòng người ta hoài nghi, hiện giờ lại thêm một người.
Bên cạnh hắn có một lò lửa dùng để nấu nước trà, cũng là đồ dùng thực dụng, đó là Thời Quang Lô.
Trong viện có một cây hoa, sau khi héo tàn hóa thành hạt giống lại bắt đầu sinh trưởng một lần nữa, nam tử nho nhã sắc mặt trắng bệch đánh đàn ngắm hoa, vốn là thong dong tự đắc, nhưng thân thể hắn ngày càng sa sút, không ngừng cau mày.
Sở Phong bị kích động mạnh, hoa từng chỉ để thưởng thức lại trở thành hạt giống đầu nguồn con đường Phấn Hoa của hậu thế.
Hiển nhiên, cây hoa năm đó cũng bất phàm, được nam tử cực kỳ yêu thích, trồng trong viện thưởng thức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá