Thánh Khư

Chương 3571: Bước ra con đường của mình (1)

Nếu ngày đó không gặp được thanh niên tóc xám trắng mặt đầy lệ nóng kia thì đứa trẻ nhỏ tuổi như hắn đã chết đói, chết cóng bên đường từ rất nhiều năm trước.
Sở Phong càng ngày càng bình than, tuy rằng trái tim có vết thương, bị đâm đến giàn giụa máu tươi, nhưng tĩnh dưỡng nhiều năm như vậy nên hắn cũng đã thích ứng.
Hơn nữa, ánh mắt của hắn càng ngày càng sáng, trong lòng lại như đang rực lửa, thể hiện qua ánh mắt sáng rọi, như muốn đốt sạch Chư Thiên.
Đó là ý chí chiến đấu bất khuất của hắn, là ánh sáng linh hồn của hắn đang sôi trào mãnh liệt, rực chát đến chói mắt!
Đó cũng là chiến ý ở trong một trái tim bị tổn thương, được dung dưỡng qua bao đời trầm luân nên vô cùng hùng hồn mạnh mẽ. Hắn tuy trầm mặc, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng lên đường!
Tiểu Đồng ngày xưa, Sở Khang hôm nay càng ngày càng cảm thấy cha nuôi không giống như trước, trong thân thể như đang có sấm sét, những tia chớp ẩn núp chờ một ngày sẽ bùng nổ.
Sở Phong năm đó dáng vẻ nặng nề, gương mặt mang theo đầy lệ nóng thu nuôi hắn. Tuy thân không già, nhưng trái tim đã trải qua tang thương từ lâu, khiến Tiểu Đồng cũng cảm nhận được sự bi thương của hắn.
Những năm này, Sở Khang phát hiện, ánh mắt của cha nuôi càng ngày càng bình thản, cho đến khi ngẫu nhiên thấy được ở sâu trong đáy mắt của cha nuôi như có ngàn vạn tia chớp loé sáng khiến hắn mới hiểu được cha nuôi có rất nhiều “chuyện xưa”. Trải qua đau thương, mỏi mệt, hôm nay hắn đang hổi phục, thức tỉnh cỗ tín niệm cường đại trong đáy lòng!
“Đứa nhỏ ngoan!” Sở Phong rất vui mừng khi có thể gặp được một đứa bé như vậy, Tiểu Đồng ban đầu lương thiện, nhỏ yếu, nhút nhát, cũng rất nhạy cảm, từ lúc rất nhỏ đã có thể cảm giác được tâm tình của hắn.
Việc hắn có thể thay đổi liên quan rất lớn đến tiểu hài tử chỉ biết kêu “a a” năm đó. Hắn coi là thân tư, đền bù một phần khuyết điểm trong đời, cảm nhận cảm giác thân tình phụ tử.
Vì vậy, tâm trạng chán chường, sa sút của hắn dần được cải biến, vì hắn không muốn một đứa trẻ bị tinh thần u ám của hắn lây nhiễm. Hắn nhất định phải cười, phải ôn hoà, phải đứng lên mạnh mẽ, hắn hy vọng Tiểu Đồng ở bên cạnh có thể trưởng thành với thể xác và tinh thần khoẻ mạnh.
Sở Phong không giữ lại chút nào đối với hắn, coi như thân tử, xua tan giọng nói u ám, chăm sóc hắn trưởng thành.
Thời đại Tuyệt Linh hiện tại còn đáng sợ hơn thời đại Mạt Pháp, toàn bộ tu hành giả bị cắt đứt con đường phía trước, ít người có thể tu hành, tuy miễn cưỡng nhập môn nhưng cuối cùng cũng chỉ là sinh vật tiến hoá cấp thấp.
Sở Phong dụng tâm bồi dưỡng Sở Khang, dù bị giới hạn trong vùng đất khô cằn, thời đại không trọn vẹn này khiến Tiểu Đồng không cách nào đột phá mạnh mẽ, nhưng vẫn giúp hắn bước lên một con đường vô cùng kiên cố.
Có điều Sở Phong vẫn than nhẹ, cho dù hắn dùng hết khả năng để trải đường, nhưng lấy trạng thái lúc này của Sở Khang thì hắn cũng không cách nào bước chân vào lĩnh vực trường sinh.
Vùng thiên địa này căn bản không thích hợp tiến hoá, đoạn tuyệt tương lai tất cả mọi người.
Dù cho chính Sở Phong, lúc này còn không phải là Hồng Trần Tiên, ở trọng thời đại Tuyệt Linh này nếu như không thể ra sức vượt qua lạch trời kia thì cuối cùng cũng sẽ về với đất vàng.
Đây là “Năm tháng hoang phế” còn đáng sợ hơn thời đại Mạt Pháp.
Thời đại này, con đường gì cũng đứt gãy, sau trận chiến năm đó, đại đạo sụp đổ, trật tự bị xé rách rồi. Lại có ba vị sinh linh chí cao chém xuống một đao thiên ý, làm tan vỡ vận mệnh, huỷ diệt Tiên Vương. Vết đao còn sót lại vẫn đang dập dờn, qua rất nhiều thời đại chỉ sở vẫn có ảnh hưởng.
Sở Phong than nhẹ, dù trên người hắn có diệu pháp, giúp Sở Khang bước lên con đường này, nhưng vùng thiên địa này khuyết thiếu, không còn pháp tắc, linh khí khô cạn, toàn bộ đã trở thành phế tích rồi. Sở Khang dùng hết khí lực thì hơn phân nửa khả năng cũng khó có thể quán thông con đường phía trước, tối đa cũng chỉ có thể sống tới một hai ngàn năm.
Trong quá khứ, đó là điều không thể tưởng tượng, rất nhiều sinh linh tiến hoá không quá mạnh mẽ cũng có thể có tuổi thọ mấy ngàn năm. Mà kẻ có thực lực cao thâm thì có thể sống đến hàng vạn năm.
Càng không nói đến những lão quái vật còn sống từ thời đại tiền sử, sinh mệnh của họ thực sự quá xa xưa rồi.
Sở Khang được mở mang tầm nhìn, tuy rằng tuổi không lớn nhưng ánh mắt đã rất khoáng đạt.
Như lời hắn nói, hắn vốn chỉ là một đứa ăn mày câm sẽ sắp chết đói bên đường, mà giờ có thể thuận lợi trưởng thành, sống thật khoẻ mạnh đã là may mắn hơn so với rất nhiều người, hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể trường sinh.
Sở Phong cũng chỉ có thể im lặng gật đầu, lúc này cũng không phải là thời đại năm đó của hắn, lúc này là thời đại Tuyệt Linh, còn có thể yêu cầu xa với gì?
Huống hồ, tâm cảnh của mọi người không giống nhau.
Những năm gần đây, Sở Phong phát hiện một sự thật đáng sợ, trong năm tháng dài dằng đẵng, truyền thuyết về những anh linh xưa kia càng ngày càng mơ hồ, cuối cùng thậm chí bị phai nhạt mất.
Lấy ví dụ như Sở Khang, đó là sinh linh tiến hoá trẻ tuổi mà Sở Phong dụng tâm bồi dưỡng. Trong thế giới phế tích này là vô cùng hiếm có, chỉ sợ cùng thế hệ cũng không có người thứ hai.
Thế nhưng, hắn lại không nhớ được tên những bậc tiền bối trước kia.
Cần phải biết, lúc hắn còn nhỏ, Sở Phong đều thường ngày kể lại chuyện xưa cho hắn, xem nhưng thần thoại, mang những câu chuyện vui buồn lẫn lộn thủa xưa giảng cho hắn nghe.
Sở Khang khi còn bé từng vô cùng thích thú, lần nào cũng quấn quýt lấy hắn, hận không thể ôm hắn cả đêm để nghe kể đi kể lại về những anh linh, những anh kiệt của năm tháng xa xưa.
Thế nhưng, qua thời gian, những chuyện vũ về các anh kiệt mà Tiểu Đồng thuộc làu hồi nhỏ cũng dần dần bị hắn quên lãng.
Trong quá trình hắn lớn lên, Sở Phong từng thử qua, nhiều lần giảng lại những câu chuyện ngày xưa, tuy rằng nhanh chóng hấp dẫn sự quan tâm của Sở Khang, khiến hắn lắng nghe một cách rất chăm chú, nhưng không được bao lâu, hắn lại vô tri vô giác lãng quên đi mất.
Lúc này, Sở Khang đã trưởng thành, trong thời đại Tuyệt Linh, hắn có thể coi là một sinh linh tiến hoá hiếm có. Nhưng những người, những chuyện về những anh hùng tồn tại trong lịch sử lại chỉ có thể dừng lại ngắn ngủi trong ký ức của hắn. Khiến sau khi Sở Phong kể chuyện, những ký ức kia sẽ nhanh chóng biến mất trong đầu Sở Khang.
Thậm chí, những năm này, dù chính Sở Phong cũng dần dần có cảm giác những thân ảnh xán lạn ngày trước đã hơi lạ lẫm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá