Thánh Khư

Chương 3271: Muôn người chú ý không thể tránh (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Sở Phong trả lời đơn giản, tránh cho người trận doanh mình có phản ứng quá khích, giúp hắn ra mặt, từ đó dẫn tới nguy hiểm không cần thiết.
Sau đó, hắn nhìn thấy quyết đấu giữa không trung, nơi đó có... Yêu Yêu!
Thật sự là nàng, nhiều năm qua đi, ngoài việc càng thêm cường đại ra, phong thái của nàng vẫn như cũ, dung nhan tuyệt lệ không có gì thay đổi, vẫn là Yêu Yêu kia.
Làm Sở Phong kinh ngạc nhất là, nàng đang quyết đấu với Võ Phong Tử!
Nữ tử ngay cả hắn cũng phải cúi đầu, kêu một tiếng thần tiên tỷ tỷ năm đó, hiện tại càng rực rỡ hơn, chẳng trách ở thời đại thượng cổ có tiếng tốt dưới tinh không đệ nhất.
Đáng tiếc, nàng bị chậm trễ, từng chết ở cổ đại.
Tâm trạng Sở Phong kích động, hắn không quên được cảnh lúc từ biệt cuối cùng, khóe miệng Yêu Yêu chảy máu, hao hết lực lượng cuối cùng đưa hắn và bình đá ra đại uyên, bản thân nàng thì vĩnh viễn nằm lại trong hắc ám.
Điều đó có nghĩa là thân tử đạo tiêu, nàng sẽ bị hắc ám cắn nuốt, không trở về được nữa.
Năm đó, Sở Phong tuyệt vọng, bi thương, mỗi khi nhớ tới nữ tử tên Yêu Yêu, hắn đều sẽ đau lòng, hận không thể trở lại khoảnh khắc đó.
Từ biệt nhiều năm, trùng phùng tại đây, nữ tử áo trắng như tuyết lại có thể chiến với Võ Hoàng rồi, kinh diễm đến mức khiến hắn cũng cảm thấy bất ngờ và giật mình sâu sắc.
Đương nhiên, Sở Phong nháy mắt cũng hiểu, đây không phải là cuộc chiến của Cứu Cực, Võ Phong Tử chưa từng lấy cảnh giới đè người.
Dù vậy cũng là kỳ tích, phải biết rằng, hung nhân được gọi là Võ Hoàng đó, thành đạo ở tiền sử, gần như đánh khắp dương gian không đối thủ, ánh mắt và kinh nghiệm của ông không phải người khác có thể tưởng tượng.
Giao chiến trên không trung cực kỳ kịch liệt, đó là đế thuật và Võ Hoàng đang va chạm.
Yêu Yêu giữa lúc tay áo lay động tuyệt không yếu đuối, ngược lại, tuy là một nữ tử biến ảo khôn lường, nhưng động thủ tương đối bá đạo, dám tay không đánh tới Võ Phong Tử.
Bàn tay trắng nõn của nàng thoạt nhìn óng ánh như dương chi mỹ ngọc, nhưng năng lượng đánh ra lại như núi lở biển gầm, lực rung trời chuyển đất, chấn nát bầu trời.
Ầm!
Tay nàng trong lúc vung lên, ngàn đóa Đại Đạo Thần Liên nở rộ, vạn cánh trong suốt tung bay tán loạn, cuốn theo năng lượng chói mắt, rít gào, bao phủ Võ Phong Tử.
Quyền ấn của Võ Phong Tử xuyên qua hoa vũ trực tiếp đánh tới, ầm một tiếng, giữa hai bên bộc phát ra chùm sáng xé rách hư không, tưởng chừng như muốn rung chuyển tinh hải.
Hai người trong năng lượng cường đại, giữa quang hoa chói mắt, toàn thân rực rỡ, sợi tóc bay múa, đều như đắm mình trong thiểm điện, đều đại khai đại hợp, không ngừng đối kích.
Trong quá trình này, bọn họ đều sử dụng đòn sát thủ.
“Vậy mà là Thời Gian Thuận Nghịch!” Ngay cả Đọa Lạc Chân Tiên đều động dung, tương đối chấn động, hắn nhìn thấy phù văn thời quang của Yêu Yêu thế mà ẩn chứa Thời Gian Thuận Nghịch.
Quả nhiên, tay Yêu Yêu giơ lên, tay phải là Chính Thời Tự, trong thoáng chốc, một dòng sông lớn thời gian trào lên, lao về phía trước, không thể ngăn cản, tất cả trên lịch sử đều sắp bị trùng kích thành bụi bặm, sắp bị ma diệt toàn bộ.
Mà ở giữa tay trái của nàng lại là một luồng ánh sáng chảy về phía ngược lại, muốn sửa đổi thời gian, loạn thiên động địa, mảnh nhỏ thời gian chảy ngược, chi chít, sắp xếp không thứ tự.
Người này thực sự quá đáng sợ, nàng tinh thông Thời Quang Kinh Văn thì cũng thôi, còn diễn dịch Thời Gian Thuận Nghịch, làm cho đồng tử Võ Phong Tử cũng co lại, có phần kiêng dè.
Nhưng đây cũng là thứ ông cần để thông hiểu phần cấm kỵ của bộ kinh thư mục nát hắn đào được -- Thời Quang Thuật, ông cần quán duyệt đế thuật Yêu Yêu nắm giữ, đó là diệu lý của vô địch.
Thời Gian Thuận Nghịch đồng loạt đánh giết tới, khiến thời không đều không ổn định, nhất là giữa lúc chính phản giao thoa, tựa như muốn điên đảo càn khôn, sửa đổi cổ sử dương gian.
Ầm ầm!
Vô tận hạt thời gian sôi trào, đại bạo phát ở đây, hóa thành sông biển, trở thành dung nham, cuồn cuộn bốc lên.
Võ Phong Tử gầm nhẹ, một tiếng chém vạn cổ, chấn động xương tai của tất cả mọi người, hai tay ông hợp lại, thời gian như đao, tách ra hư không, tách ra đại thiên địa, chém tới Yêu Yêu.
Đây cũng là năng lượng thời gian, tàn phá bừa bãi ra, bộc phát ra khí tức không gì sánh nổi.
“Ầm!”
Nơi này gần như nứt toác, bầu trời vỡ vụn như đồ sứ rơi xuống đất, đây là thời gian đang phá vỡ mọi vật chất, muốn ma diệt tất cả ngăn trở.
Đây là đối quyết giữa Yêu Yêu và Võ Phong Tử, một nữ tử không minh cường thế hoành kích Võ Hoàng.
Kết quả là, dòng sông năm tháng dâng trào, hạt thời gian như biển quét ngang nơi đây, tất cả mọi người dưới dây buộc của Chân Tiên và sinh vật Cứu Cực trốn đi.
Mấy người riêng lẻ bị sóng ánh sáng rìa khu vực quét trúng, nháy mắt hệt như già đi mười vạn tuổi, mái tóc trắng như tuyết, sau đó rụng sạch.
Còn có người quỷ dị hơn, từ thanh niên trai tráng nghịch chuyển thời gian, trở về đến hài đồng, ê a học nói, thoạt nhìn buồn cười nhưng thâm tư lại làm cho người ta kinh hãi.
Đó là thời gian hai đại cường giả bắn ra gây nên!
Hai người đều lui về sau, một góc tay áo Yêu Yêu bay xuống, nổ thành hạt ánh sáng, hiển nhiên là do Võ Phong Tử chém xuống.
Thân thể màu đồng cổ của Võ Phong Tử phát ra quang trạch đáng sợ, ông túm sợi tóc rơi xuống, hóa thành tro bụi, tiêu tán trong thiên địa.
Mọi người nhìn cảnh này mà trợn mắt há mồm, vì nữ tử kia mà kinh sợ, người này chân chính có thể ngang hàng với Võ Hoàng?!
Đáng sợ nhất là cảnh giới, ánh mắt, kinh nghiệm, vân vân của hai người đều khác biệt, có thể giết tới nước này thực sự làm người ta run sợ, nữ tử đó ở trong lĩnh vực chiến đấu quả thực thiên phú tuyệt luân, có tư chất vô địch.
Sinh linh tiến hóa cấp bậc cao hơn nếu như chiến đấu cùng cảnh giới với Võ Hoàng thế nào cũng sẽ thảm bại.
Yêu Yêu và Võ Phong Tử tạm thời dừng tay, từng người lùi lại, cả hai đều nhìn về phía Sở Phong dưới mặt đất, người trẻ tuổi này đã đến cũng kinh động tới bọn họ.
Dưới loại trường hợp này, Sở Phong như một ngôi sao lớn xẹt qua trời cao, lấy tốc độ cực nhanh đập xuống trên mặt đất, tự nhiên không thể tránh khỏi trở thành tiêu điểm, rất nhiều người đều nhìn chăm chằm hắn.
“Thật sự không thể tránh, bất kể đến đâu thì ta cũng là trung tâm, là nhân vật tiêu điểm, hết cách rồi.” Sở Phong mở miệng.
Một câu nói cũng đã kéo đủ thù hận, khiến một đám người muốn giết chết hắn!
Yêu Yêu nhìn qua, nhiều năm sau lại tương phùng với hắn tại nơi này!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá