Thánh Khư

Chương 3353: Tử đệ binh chưa từng điêu tàn (1)

Trong lòng ông, lão nhân đáng kính này, người đặt nền móng cho hệ thống của bọn họ không nên có kết cục bi thương như vậy, làm nội tâm ông cũng cảm thấy bi thương theo.
“Cung tiễn tổ sư!” Sở Phong lên tiếng.
Mạnh tổ sư đã biến mất. Hiển nhiên sau khi ngoài ý muốn sống lại, hắn cũng không thể ở lại lâu, rất nhanh sau dó đã rơi vào giấc ngủ say hơn.
Yêu Yêu, lão Cổ, Chu Hi đều đi tới yên lặng đưa tiễn.
“Chắc chắn có thể tốt lên, chân thân của tổ sư sẽ sống lại. Chờ vị đó trở về sẽ cứu sống Mạnh tổ sư! Tổ sư thiêu đốt đạo hoả của mình, chiếu sáng hư không hắc ám, nhớ mãi không quên chờ hắn xuất hiện, hắn sẽ trở về, chắc chắn sẽ chờ được hắn.”
Cửu Đạo Nhất lại rơi lệ, cuối cùng còn gầm nhẹ.
Ông đã trải qua thời đại mất đi đặc thù và tàn khốc đó nên xúc động hơn những người khác rất nhiều. Bây giờ bộc lộ chân tình, lần đầu tiên lão da người mất khống chế như vậy, giọt nước mắt nóng bỏng lăn xuống từ trong hốc mắt trống rỗng.
Sở Phong bước tới, không biết làm thế nào để an ủi Cửu Đạo Nhất.
Thật ra khi nhìn thấy lão nhân biến mất, biến thành hạt bụi, quay về Luân hồi, hắn cũng cảm thấy buồn bã. Cả đời người, dù ngươi có địa vị cao quý, bản lĩnh vô địch cỡ nào, cuối cùng cũng khó thoát khỏi cái chết, đều sẽ đi đến điểm cuối.
Đợi đến cuối khi quay đầu lại, những điều đáng quý trọng, những điều nên quên đi từ sớm, có lẽ đã im lặng không muốn nói từ lâu.
Lúc này, chư thiên có một vài Tiên Vương của những đại thế giới khác vẫn luôn đang chú ý, có vài hệ thống không thuộc nơi đây vẫn luôn bình tĩnh nhìn.
Cũng có người không thể phân cách với hệ thống này, tâm trạng trở nên phức tạp. Ví dụ như tộc Đọa Lạc Tiên Vương chính là tộc thoát ly từ hệ thống này, bây giờ cũng yên lặng đưa tiễn.
Đương nhiên cũng có người căm thù, tràn đầy ác ý với hệ thống này, thậm chí Sở Phong đang ở hiện trường cũng có thể cảm ứng được, càng đừng nói đến Cửu Đạo Nhất.
Tới cấp bậc Tiên Vương, cảm giác đã vô cùng nhạy bén, ông lập tức xoay người nhìn về phía Tiên Vương Nguyên tộc, nhìn về phía Tước tộc Tứ Kiếp.
“Năm đó các ngươi cũng được lợi từ hệ thống này, dù sau này thay đổi gia nhập hệ thống khác cũng không nên vong ơn!” Cửu Đạo Nhất lạnh giọng nói.
Vẻ mặt của những người đó lạnh nhạt, không nói gì.
Đã tới loại hoàn cảnh này rồi thì không phải chỉ dùng ngôn ngữ là có thể xúc động được, càng đừng nói có vài con đường, một khi lựa chọn là không thể quay đầu lại được nữa, căn bản không thể thay đổi lập trường.
“Đạo hữu nén bi thương, sinh linh vĩ đại hơn nữa cũng có ngày hạ màn, tồn tại vô địch cũng có tiết điểm thời gian chết. Không có gì có thể lâu dài, không ai có thể huy hoàng đến vĩnh hằng. Trong thế gian này, vạn vật hưng suy, phập phập phồng phồng đều có số mệnh. Ngươi và ta nên thuận theo đại thế, có vài người tuy từng huy hoàng, nhưng cũng chỉ có thể sống trong trí nhớ của chúng ta mà thôi. Không, có lẽ còn không thể tồn tại lâu dài trong trí nhớ của chúng ta. Thời đại của hắn đã kết thúc từ lâu, khi nào nên quên thì quên mới là lựa chọn lý trí nhất.”
Trên bầu trời cao, một lão nhân đeo bốn vòng sáng đại kiếp nạn lên tiếng trong mây mù. Người này đúng là Tiên Vương của Tước tộc Tứ Kiếp, thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Nhìn như đang an ủi, thật ra lại giấu mũi dao.
Hắn nói đại thế, cũng đang nói tới sự thật tàn nhẫn là chân thân của Mạnh tổ sư đã chết, càng nhấn mạnh thời đại của “vị đó” đã kết thúc, xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sẽ không xuất hiện nữa.
“Đúng vậy, đạo hữu nén bi thương, phải nhìn về phía trước. Bây giờ thiên hạ này đang đại nhất thống, sao không thuận thế mà làm, buông thành kiến trong quá khứ xuống, ai chìm ai nổi không giống nhau? Dù sao thì cả ngươi và ta đều không thể thay đổi được đại thế. Trong phạm vi chúng ta biết, có lẽ người đánh toàn bộ chư thiên cũng khó gặp được đối thủ đó vô cùng huy hoàng. Nhưng ngoài đó ra thì sao, luôn có sự tồn tại vượt qua sức tưởng tượng của chúng ta. Một khi sống lại từ trong “tổ thổ” cổ xưa đó, ngay xả vị đó cũng phải biến mất trong trí nhớ của chúng ta. Có lẽ đây chính là chân tướng!”
Tiên Vương Nguyên tộc mở miệng, nhìn có vẻ bình thản, nhưng ngọn lửa chỗ sâu trong đáy mắt lại trở nên mãnh liệt, dường như hắn đã biết và đoán ra chuyện gì đó.
Tộc này cấu kết với sinh vật của thế giới bên ngoài!
Lại có một vị Tiên Vương lên tiếng: “Thiên địa quá rộng lớn, tương lai cổ kim quá thâm thuý, ai cũng không thể tìm tòi nghiên cứu ngoài biên giới hắc ám vĩnh tồn đó có gì, cái gì gọi là sinh vật cấp Lộ Tẫn! Đi đến điểm cuối, con đường phía trước đã đứt, sẽ phải đối mặt với hư không hắc ám vô biên. Có vài người muốn tiếp tục đi về phía trước, nhưng thật ra lại đang tìm đường chết, chủ động đi vào trong hố sâu màu đen.”
Vài vị Tiên Vương mở miệng, nhìn có vẻ như đang khuyên nhủ, nhưng thật ra đều đang nhằm vào.
Đã có lựa chọn, tộc đàn bọn họ sẽ không quay đầu lại.
Nét mặt của Cửu Đạo Nhất trở nên lạnh lẽo, những vị Tiên Vương này cũng xem như là chiến lực tối cao của một kỷ nguyên, nhưng bây giờ lại đều trầm luân, đi vào trong khuôn khổ, tuyệt đối không đáng tin.
“Các ngươi cũng chỉ là Tiên Vương, lại nói tới tình hình sau Lộ Tẫn. Người không biết còn tưởng các ngươi sẽ sáng tạo ra một hệ thống mới, trở thành một trong những vị nguyên lão đặt nền móng đó. Buồn cười!” Cửu Đạo Nhất lạnh lùng cười rồi nói.
Ông nói tiếp: “Gì mà thiên địa rộng lớn, gì mà đại thế, gì mà cổ kim, còn không phải là các ngươi muốn gia nhập vào thế giới bên ngoài à? Đảng Dẫn Đường thì không cần nói năng đường hoàng, ưu điểm, khuyết điểm, thị phi đúng sai đời này đều có người đời sau đánh giá!”
Cẩu Hoàng cũng xì răng nanh tàn khuyết rồi nói: “Tuy Mạnh tổ sư đã mất đi, không rõ tình hình vị đó thế nào, nhưng còn có người đời sau. Các ngươi đã gấp không chờ nổi như vậy à? Hay là xử lý các ngươi trước nhé!”
Cửu Đạo Nhất không thích nghe loại lời nói này của Cẩu Hoàng. Trong lòng ông, Mạnh tổ sư cao cao tại thượng, địa vị cao thượng, ông không chấp nhận sự thật đối phương đã chết.
Đạo lý lớn không có gì để nói, nhưng dù hôm nay phải quyết đấu, Cửu Đạo Nhất cũng không tiếc tranh cãi với Nguyên tộc và Tước tộc Tứ Kiếp.
Trong lòng ông cũng cảm thấy tức giận, nhưng với thân phận của ông lại không nên nổi giận bèn lập tức ra hiệu cho Sở Phong.
Ý gì đây? Sở Phong hơi ngây người.
“Ngây ra đó làm gì?” Cửu Đạo Nhất nhìn về phía hắn, âm thầm hướng dẫn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá