Thánh Khư

Chương 3360: Vô địch thiên hạ (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
“Ầm!”
Tứ Kiếp Tước bị đánh bay, khí huyết sôi trào, nó có chút không chịu đựng nổi, đã giao đấu với Sở Phong nhiều lần nhưng không ngờ đối phương không hề có chút dấu hiệu suy yếu nào cả.
Phải biết rằng bây giờ là tứ đại cường giả bọn họ thay nhau tiến lên, còn mượn năng lượng trường vực.
Xoẹt!
Ánh kiếm như cầu vồng, phá vỡ mây trăng, chém rách bầu trời, chín thanh phi kiếm từ trên trời giáng xuống giống như là ánh sáng hủy diệt, nhìn thì rực rỡ nhưng lại có lực lượng giết chóc vô biên, phá hủy hết thảy chống đỡ.
Đó chính là nam tử trẻ tuổi có khí chất xuất chúng giống như tiên kia, sức tấn công cực kì đáng sợ, sắc bén vô cùng.
Sau lưng Sở Phong vọt lên chùm sáng năm màu, hóa thành bánh xe ánh sáng, ầm một tiếng lao về phía trước đè ép, chống chọi lại chín thanh kiếm tiên, muốn đánh rơi chúng nó.
Đây là Thất Bảo Diệu Thuật, hắn mới tìm được năm loại vật chất quý hiếm của đất trời, còn chưa tìm đủ, nhưng hắn đã suy diễn ra quỹ tích đại đạo của bản thân, lại thêm năm loại kỳ trân vô địch thế gian, hiện tại uy thế và năng lượng của bánh xe ánh sáng là vô cùng tận, quét ngang chín thanh phi kiếm!
“Giết!”
Cường giả Nguyên tộc lao đến, cầm đao Trảm Tiên trong tay, thanh đao đen ngòm giống như lỗ đen muốn hấp thụ lấy linh hồn của con người, cực kì đáng sợ.
Ánh mắt Sở Phong lạnh lùng, cầm một thanh trường đao sáng như tuyết trong tay, được biến hóa thành từ một trong ba hạt giống, chống đỡ đao Trảm Tiên.
Trong âm thanh keng keng keng, tia lửa bắn tung tóe, phù văn trật tự đứt vô số, một mặt của trường đao đen ngòm kia bị gọt mất một mảng, đao khí của Sở Phong như sông lớn dâng trào cuồn cuộn mạnh mẽ, đao khí trắng toát cuối cùng đã suýt nữa chém đứt đầu vai của thanh niên Nguyên tộc cấp chữ Hằng.
“Tru Tiên Tràng, khôi phục!”
Vẻ mặt của Tứ Kiếp Tước thay đổi, dùng hết sức lực để kích hoạt trường vực, muốn dựa vào trường vực giết chóc tối cao trong truyền thuyết cổ đại để giết địch.
Mặc dù Trường Vực Đồ ban đầu không được hoàn chỉnh nhưng với cảnh giới của bọn họ mà kích hoạt thì cũng đủ bù đắp khuyết thiếu!
Ầm ầm!
Trời sụp đất nứt, quỷ khóc thần gào, vùng chiến trường này bị đánh đến mức sụp đổ tan nát, toàn bộ năng lượng sôi trào, hạt thần tính và các loại vật chất đạo tổ đều tràn ra ngoài.
Đáng tiếc là Tứ Kiếp Tước sẽ phải thất vọng vì trường vực không đủ khả năng giam giữ Sở Phong, cũng không thể làm hắn bị thương hay giết chết hắn.
Sở Phong giống như một con cá bơi lội ở trong Tru Tiên Tràng, tránh đi các loại sát kiếp, tự do ra vào, rẽ trái ngoắt phải, lúc ẩn lúc hiện, lơ lửng không cố định. “Cùng xông lên!”
Tứ Kiếp Tước truyền âm, nếu cứ lần lượt xông lên thì bọn họ còn lâu mới bắt được Sở Phong.
Ngay lập tức, tứ đại cường giả cùng tấn công chứ không phải thay phiên xông lên như lúc trước.
Nhưng mà, tốc độ Sở Phong quá nhanh, như là u linh, như bóng ma cổ xưa, tấn công ngang dọc giữa sơ hở của mấy người rồi lại lập tức lui ra, mà có khi thì lại khóa chặt một người rồi tấn công dữ dội, bá đạo vô địch, hung dữ và mạnh mẽ.
“Tứ đại cường giả đều không thể giết chết hắn sao, ta không tin!” Ở thế giới bên ngoài có người nói thầm.
“Sở Ma Đầu thành tinh à, sao chưa thua đi, tứ đại sinh linh cấp Hằng cùng tấn công mà hắn lại chịu đựng và chống đỡ được, thực sự mạnh đến đáng sợ!”
Người có ác ý đều rất khiếp sợ, mặc dù sớm đã từng đánh giá thực lực Sở Phong nhưng nào ngờ hắn vẫn là mạnh hơn so với tưởng tượng.
“Thấy không, đây là Sở Phong, đệ của ta… ai dám tranh hùng? Không uổng ta chịu tiếng xấu thay hắn, ta và hắn được gọi là tuyệt đại song hùng!” u Dương Đại Long - cũng chính là Long Đại Vũ ngày xưa, là u Dương Cáp Mô năm đó, hiện tại nước bọt bắn tứ tung, dáng vẻ như đang nói chuyện quan trọng lắm.
“Ngươi không biết xấu hổ à?” Lão Cổ lườm hắn một cái, hơi khó chịu, nói: “Ngươi… cướp lời của ta, song hùng có ta mới đúng!”
u Dương Đại Vũ sững sờ, tên yêu quái môi hồng răng trắng già khú này… Thật không biết xấu hổ mà!
Lúc này trên chiến trường phát sinh biến hóa đáng sợ, chiến đấu muốn kết thúc!
“Thiên kiêu cấp Hằng cũng chỉ có vậy!” Sở Phong lạnh lùng trầm giọng nói.
Cho dù ở thời xưa hay là thời nay, hoặc là tương lai, sinh vật có thể lên đến cấp chữ Hằng chắc chắn cũng được xem là cường giả thiên kiêu, nhưng bây giờ lại sắp thua.
Huyết khí Sở Phong sôi trào, càng đánh càng hăng, giống như là vĩnh viễn không kiệt sức, một mình độc chiến tứ đại cường giả lại càng ngày càng hung hãn, đánh bốn người phải lùi lại.
Ầm!
Sau khi Chung Cực Quyền của Sở Phong tung ra, sắc mặt Tứ Kiếp Tước trắng bệch giống như là bị núi cao được hóa hình từ đại đạo va chạm vào cơ thể.
Hắn phụt một tiếng, ho ra đầy máu, cơ thể bay ngược ra ngoài, đồng thời ở giữa không trung cơ thể của hắn phát sáng, dần dần căng phồng, sau đó là… Nổ tung.
Tứ Kiếp Tước đã chết!
Chủ yếu là bởi vì Sở Phong dùng lực lượng bản thân tăng lên tới cực hạn, dùng át chủ bài ngưng tụ trăm ngàn lần tấn công thành một chiêu, chính là muốn một chiêu cuối cùng quyết định sinh tử, phân rõ thắng thua.
“Giết!”
Sở Phong gầm nhẹ, cầm đao tiến lên, đuổi kịp thanh niên Nguyên tộc cấp chữ Hằng, ánh sáng đạo tràn ngập, nuốt chửng phía trước, xoẹt một tiếng vang nhỏ, một đao của hắn đã chém bay đầu của người nọ.
“Ầm ầm!”
Hắn muốn vung đao chém tiếp nhưng có Chân Tiên của Nguyên tộc ra tay, cướp lại cơ thể của người này.
Ánh mắt Sở Phong lạnh lùng, đi ngang qua khu vực sương mù máu, xông về phía nam tử tóc dài màu bạc, muốn giết chết hắn.
Trong tiếng keng keng keng, nam từ mà có máu thịt đều thay thế bằng binh khí Mẫu Kim này nhíu mày, lộ ra vẻ mặt đau khổ, bảo thể bất diệt của hắn vậy mà lại có biến động, gần như sắp bị xuyên thủng!
Đây là quái vật gì?! Hắn rất muốn gào to, đối mặt với đối thủ đáng sợ như Sở Phong, hắn thật sự cảm thấy rất bất lực.
“Vân Thác, nhận thua! Lùi lại!” Ở phía sau có Cứu Cực già quát to.
Nếu còn tiếp tục chiến đấu thì dù cho có Mẫu Kim khắp cơ thể thì người thanh niên này cũng sẽ bị đánh vỡ!
Đạo quả song hằng của Sở Phong chắc chắn không phải đơn giản như một cộng một, năng lượng và sức chiến đấu chồng lên nhau khủng bố vô cùng, dù có cơ thể Mẫu Kim cũng sẽ bị đánh móp và xuyên thủng!
Ầm ầm!
Nam tử tóc bạc vứt xuống vài pháp bảo bị đánh đến vỡ nát, quyết định nhận thua, nhanh chóng bỏ chạy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá