Thánh Khư

Chương 3149: Dính líu quá sâu (4)

"Cha mẹ của ta, bạn cũ của ta đều đầu thai tại Dương Gian, ta còn có thể đi đâu cơ chứ, phải tìm ra họ mới được.”
Sở Phong thở dài, bắt đầu đập lên đầu chó. Sinh vật màu xám kêu lên oai oái, đau đến mức nước mắt suýt chảy ra.
Nó đã nhìn ra tên này đang bực bội, đang rất khó chịu, cho nên hôm nay đúng là nó đã gặp phải vận đen tám đời, đụng trúng một quái vật như thế.
Rốt cuộc ai mới là quỷ dị, ai mới là sinh linh bất tường? Ký chủ này hoàn toàn không sợ nó, ngược lại còn có thể hấp thu phù văn bản nguyên cùng năng lượng của nó.
Thiên lý ở đâu? Chó xám ngửa đầu nhìn trời, hai mắt đẫm lệ.
Sở Phong lập tức trừng mắt, nói: “Ánh mắt của ngươi là sao, giả vờ thâm trầm gì chứ, nhìn trời làm gì chứ? Ngươi nhìn ta này, đi vài bước sủa vài tiếng cho ta nghe xem. Nhanh lên, đang bảo ngươi đó chó con!”
“A!”
Chó xám lệ khí ngập trời, sương mù màu xám nở rộng. Nó không chịu nổi nữa, sinh linh hung tàn như nó, hậu duệ của Chủ Tế Giả như nó, vậy mà thật sự bị người ta xem là chó.
Chuyện này bảo nó chịu đựng thế nào được?
Nó muốn liều mạng!
Kết quả, Sở Phong thôi không đập nó bộp bộp nữa mà nhét luôn nó vào trong lọ đá, trục xuất và giam nó trong đó.
Trong hỗn độn, ở vùng đất không tên, nữ tử mắt xám rốt cuộc thở phào một hơi. Những chuyện vừa rồi đối với nàng ta quả thật là ác mộng, mỗi một phút đều là sự giày vò, bị người ta vuốt đầu, bị đánh, bị khinh nhờn, thật sự không chịu nổi, khiến nàng ta muốn phát điên.
“Sớm muộn gì cũng có một ngày ta tìm được ngươi!” Nàng ta thầm hạ quyết tâm.
Lúc này, rất nhiều khuôn mặt đang lần lượt hiện lên trong đầu Sở Phong, không biết cha mẹ đầu thai ở đâu, liệu có còn gặp lại được không?
Tiểu đạo sĩ lại là phân thân hồn quang của xác thối, đứa nhỏ ngốc này, thảo nào lại gợi đòn đến thế, hóa ra bị hỏng ngay từ gốc rễ rồi!
Nghĩ đến tiểu đạo sĩ, hắn cũng tự nhiên nghĩ đến Tần Lạc âm – mẹ của đứa bé này. Nàng đã rất tuyệt tình cắt đứt quá khứ, tỏ ý không bao giờ muốn gặp hắn nữa.
Vì đứa con chung, Sở Phong đã cố gắng nối lại mối quan hệ của hai người, nhưng đối phương rất quyết tuyệt, mà hắn cũng không phải là một kẻ thiếu quyết đoán, cho nên cũng không níu kéo thêm làm gì.
Sở Phong khẽ thở dài một hơi, nhớ đến Lâm Nặc Y bạn gái cũ của mình. Nàng đi vào Dương Gian, sau này rốt cuộc đã đi đến đâu, chinh chiến ở đâu rồi?
Cô gái này cũng rất bí ẩn, ở cuối con đường luân hồi, trong điện cổ thần bí kia lại có ấn ký, từ những năm rất xa xưa đã từng là một đại nhân vật khó lường.
Lão Lư thành tài tử, từng hiện thân trên chiến trường tam phương, còn Đông Đại Hổ thì đã tìm được rồi. Vậy Hoàng Ngưu, u Dương Phong đang ở đâu? Còn có rất nhiều người nữa đều không thấy đâu cả.
Sau đó, hắn nghĩ tới cô bé tóc bạc Ánh Hiểu Hiểu, đứa nhỏ này đã lớn rồi, thời gian trôi qua thật nhanh.
Thiếu nữ Hi dạo này sao rồi? Hắn muốn đi gặp một lần!
Yêu Yêu, lúc nghĩ đến cái tên này, Sở Phong lại đau lòng. Nàng rơi xuống vực sâu u tối, đời này còn gặp nhau được nữa không?
“Vẫn chưa đủ mạnh, nếu ta có cái uy của Thiên Đế thì dù kẻ đứng sau màn đang ở tại Tiểu âm Gian cũng có sao? Ta vẫn dám quay về!” Sở Phong phát hiện, cả đêm nay mình đều thở dài.
Nói tóm lại, thực lực của hắn còn chưa đủ.
Dù có ý nghĩ quy ẩn, nhưng với thực lực bây giờ thì vẫn khá là nguy hiểm.
“Đi, đến chiến trường tam phương, đưa hồn dược cho Vũ Thượng Thiên Tôn, kéo dài tính mạng cho ông ấy!” Sở Phong khẽ nói.
Đó là tổ tiên của Yêu Yêu, từng che chở cho hắn rất nhiều lần trên chiến trường tam phương, bây giờ hắn đã hái được đại dược ở Hồn Quang động, rốt cuộc có thể cứu ông ấy rồi.
“Ồ?”
Trong lòng Sở Phong hơi động, cảm thấy từ sâu trong dãy núi bỗng truyền đến động tĩnh khác thường.
Thân hình hắn lóe lên, biến mất khỏi đỉnh núi, tiến vào bên trong dãy núi, nhìn chằm chằm vào vùng trời nào đó. Ở đằng kia sắp xuất hiện Thiên kiếp, có người sẽ độ kiếp!
Xem ra sinh vật nọ không hề yếu, nếu không, dù tiến hóa thành công cũng sẽ không xuất hiện Thiên kiếp.
Bây giờ Sở Phong đối với Thiên kiếp là nhạy cảm nhất, bởi vì hắn vừa bị đánh xong.
Trong một khe núi nào đó, có một lão giả ngực rộng lưng to xuất quan, trên đầu bóng loáng không có lấy một sợi tóc, há miệng hét lên, khí thế bất phàm.
"Bàn Cổ khai thiên địa, Quân Đà trấn nhân gian, tu đạo ba ngàn năm, ta trên đỉnh Thần đạo!” Ông ta vừa bước ra liền lấy hơi lên tiếng, có vẻ khá thích chí.
Sở Phong ngẩn người, đây là ai? Quân Đà Cổ Thánh… của Tiểu âm Gian!
Đã từng có một đoạn thời gian, hắn thường hay dùng từ “Quân Đà đản” thay cho từ “ô quy vương bát đản” (1) để mắng đối thủ. Thật không ngờ, xa cách nhiều năm, hắn lại gặp được lão già này ở Dương Gian.
(1) Vốn có nghĩa là rùa đen rụt cổ, nhát chết, sau này cũng được dùng để mắng người khác khốn kiếp, khốn nạn…
Quả nhiên năm đó Quân Đà đã tiến vào Dương Gian!
“Chỉ ở Dương Gian có vài chục năm mà ta đã đạt tới lĩnh vực Thần cấp!” Lúc này lão già này rất hăng hái, tràn đầy tự tin.
Sau đó, Thiên kiếp đến, rất mạnh.
Quân Đà bắt đầu độ kiếp.
Nhìn con rùa già từng là địch của tiến hóa giả Địa Cầu này, Sở Phong híp mắt. Hắn chợt nhớ đến rất nhiều chuyện, năm xưa các tộc ở Tiểu âm Gian đều bị tác động đến, rất nhiều người cuối cùng đều tiến vào Dương Gian.
Trong đó có cả vị hôn phu năm xưa của Yêu Yêu – người đứng thứ ba dưới trời sao.
Bây giờ xem ra, “hạt giống âm Gian” quả thực bất phàm, được hai thế giới tẩm bổ, sau khi lấy được sự chiếu cố ở Dương Gian thì tốc độ tu hành sẽ tăng nhanh.
Đương nhiên, chủ yếu cũng là vì những người này đều không đơn giản, ngày xưa bị chèn ép trong vũ trụ Tiểu âm Gian, pháp tắc không được đầy đủ, đại đạo bị thiếu hụt, không thì nhóm người này đã tăng cấp từ lâu.
Ngoài ra, bọn họ tích lũy mấy ngàn năm, bây giờ thoát khỏi trói buộc, đương nhiên có thể nhanh chóng tiến hóa.
Thậm chí, Sở Phong hoài nghi, trong số những lão yêu nghiệt tới từ Tiểu âm Gian, có lẽ một vài người đã trở thành sinh linh cấp Thiên Tôn.
Dù sao mấy người đó đã tích lũy cả một vũ trụ, bây giờ được đại đạo bù đắp, nói không chừng một vài lão yêu nghiệp sẽ gặp được đại cơ duyên.
Không bao lâu sau, Quân Đà độ kiếp thành công. Ông ta thay sang bộ quần áo khác, đứng ngẩng cao đầu, rất là tự tin.
Sau đó, ông ta chợt thấy một thiếu niên đứng dưới ánh trăng, đang cười với mình, để lộ hàm răng sáng bóng đều tăm tắp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá