Thánh Khư

Chương 3469: Trận chiến Đạo Tổ hạ màn (1)

Đạo Tổ áo đen cảm giác người yếu đi, vài phần đạo thể và linh hồn dường như vĩnh viễn bị thiếu đi.
Chẳng lẽ đó là một phần tinh hoa huyết nhục ẩn chứa ở nửa nguời dưới, cũng như bản nguyên linh hồn bị đối phương hủy diệt mất một phần?
Hắn không cần sĩ diện mà bắt đầu hét to muốn hai Đạo Tổ khác tới giải cứu hắn.
“Mau lên, ta cảm giác mình gặp nguy hiểm, và có... dấu hiệu bị hủy diệt!” Hắn rống to.
Hai Đạo Tổ khác đều bị chấn động, sao có thể xảy ra chuyện này được, một thằng ranh miệng còn hôi sữa trong thời gian ngắn có thể uy hiếp được sinh vật cấp Thác Lộ?!
Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh cũng ngẩn người, thằng nhãi kia rốt cuộc đã làm gì?!
Sau đó, hai người bọn họ điên cuồng tấn công, không để cho hai Đạo Tổ của tộc Quỷ Dị rời đi để đi cứu viện, nói gì cũng phải đánh gục một Đạo Tổ, tranh thủ thêm chút thời gian cho Sở Phong!
Mà hai Đạo Tổ của tộc Quỷ Dị thì tấn công một cách điên cuồng, ra tay độc ác, muốn giết Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh để chạy tới chỗ Sở Phong.
Bởi vì nếu để tên thanh niên trẻ tuổi này thành công khiến sinh vật hàng đầu từ tộc Quỷ Dị thân tử đạo tiêu thì việc chắc “vui” lắm.
“Mau lên!” Đạo Tổ áo đen kêu to.
Hắn rất sốt ruột, cứ như vậy chỉ trong chốc lát, Sở Phong lại đánh tới, hơn nữa còn đánh nổ hắn hai lần.
Lúc này, Sở Phong đang nắm lấy cánh tay hắn, nhét hắn vào trong lò!
Này... cái nước chè đậu xanh nhà ngươi, cũng quá kinh khủng, mạnh như Đạo Tổ áo đen mà tinh thần cũng sắp sụp đổ, hắn rõ ràng cảm giác được đây là muốn thiêu chết hắn.
Hơn nữa hình như chuyện này thật sự có thể thành công!
Phụt một tiếng, hắn tự chặt đứt tay, bỏ mặc cánh tay và vết thương máu chảy đầm đìa mà chạy trốn như thằn lằn đứt đuôi.
Tuy hắn định phá hủy cái cánh tay kia, định ngay lập tức cho nó nổ tung rồi tụ lại ở phía xa nhưng cuối cùng là thất bại.
Khu vực kia bị Sở Phong giam cầm, cũng bị lưới màu vàng bao phủ, Sở Phong thong thả nhặt lên cánh tay kia rồi ném vào Thời Quang Lư.
Tiếp theo, Sở Phong cười một tiếng, lần nữa xông về phía Đạo Tổ áo đen.
Ai nói sinh linh ăn trên ngồi trốc, mắt cao hơn đỉnh sẽ không sợ hãi, thật sự gặp đúng tình huống thì tinh thần của bọn họ cũng sẽ sụp đổ thôi.
Bây giờ, Đạo Tổ áo đen là như thế, da đầu tê dại, cảm giác sợ hãi vô cùng.
Người trẻ tuổi hung hăng kia lại tới nữa, lại tóm lấy hắn, muốn nhét hắn vào bên trong “lò thiêu”, hơn nữa lò kia thật sự có thể giết chết hắn, thiêu chết hắn, bị người nắm rồi dùng sức nhét vào lò, thử hỏi có mấy người không sợ hãi tột độ?
“Ta @# $...” Đạo Tổ áo đen sởn hết gai ốc kêu to.
Sinh vật mặc áo choàng đen giãy giụa kịch liệt, liều mạng chém giết, nhưng cuối cùng vẫn máu bắn khắp Tinh Không, hắn vẫn chỉ có thể “cắt đuôi cầu sinh” một lần nữa, bỏ lại nửa cánh tay.
Đến bây giờ, hắn không chỉ không còn nửa đoạn dưới cơ thể, ngay cả hai cánh tay cũng không còn, vậy còn đánh thế nào?!
Tuy hắn hắn có thể nhỏ máu trùng sinh, tái tạo nhục thân, nhưng căn nguyên đại đạo, linh hồn chi quang bị tổn thất của hắn lại không thể thu về được nữa.
Đến cảnh giới này, mỗi một giọt máu đều vô cùng quý giá, mối linh hồn chi quang đều vô cùng xán lạn và quý hiếm, không thể tổn thất.
Bình thường, Đạo Tổ nội liễm không chỉ là khí chất, còn cả các loại căn nguyên đều giấu trong huyết nhục và linh hồn của bọn họ.
Bây giờ cái hắn mất đi đều là nội tình nòng cốt nhất của hắn, còn tiếp tục huênh hoang như vậy, thì chắc chắn bi kịch sẽ xảy ra.
Nhưng mà cuồng đồ kìa lại vẫn đang đuổi theo hắn, đánh thì đánh không lại, chạy cũng chạy không thoát, điều này khiến hắn cảm thấy rất nhục nhã và ức chế.
Hắn đường đường là Đạo Tổ, người mở đường của bầy tộc quỷ dị, nhưng bây giờ lại bất lực như vậy.
“Cho đến bây giờ ta mới hiểu, cách dùng chính xác của cái lò này.” Sở Phong vừa đuổi giết, vừa hài lòng lẩm bẩm.
Tâm trạng của sinh vật mặc áo choàng đen thì hoàn toàn khác, phẫn nộ khó tiêu tan, bi thương và không có sức.
Nhất là hung đồ trẻ tuổi kia không dùng đạo pháp, không dùng thần thông, cứ muốn chính tay xách hắn nhét vào trong cái lò kia. Tàn nhẫn quá rồi.
Hắn là sinh linh cấp bậc gì? Sao lại bị hỏa thiêu giống như người phàm chứ?
Hơn nữa, hắn vẫn còn sống, chưa hề chết đã bị thiêu rồi, hắn không nên chôn cất và yên nghỉ à.
Hắn nghĩ đến ngày xưa có đủ các loại thủ đoạn đối phó với tiến hóa văn minh khác. Còn bây giờ, bản thân hắn lại trở thành dị đoan lớn nhất.
Sắc mặt Đạo Tổ mặc áo choàng đen trắng bệch, thật sự choáng váng tới mức không chịu nổi.
“Đạo hữu, ta khuyên ngươi hướng thiện, buông bỏ chấp niệm, sớm ngày giải thoát. Vẫn là tự mình chủ động biến mất đi.” Sở Phong nói.
Nghe xem đây là tiếng người sao? Sinh vật mặc áo choàng đen tràn đầy bi phẫn, rốt cuộc ai mới là chủng tộc quỷ dị, ai mới là quái vật khác hả?
Hỏa thiêu sống Đạo Tổ, còn muốn hắn tự sát. Nghĩ đến hoàn cảnh này hắn đã suy sụp, đối thủ biến thái này khủng bố quá rồi.
Hắn tin chắc bây giờ Sở Phong mới là quỷ dị, khác biệt, tai nạn, hoàn toàn không phải sinh vật cấp Đạo Tổ bình thường.
Sở Phong trách trời thương dân, thở dài nói: “Nếu đã không cảm hóa được ngươi, vậy thì chỉ có thể tiếp tục hỏa thiêu thôi.”
Bịch!
Phụt!
Sinh vật mặc áo choàng đen bị đánh vỡ không ngừng, một phần thân thể lần lượt bị nhét vào trong Thời Quang Lư.
Cuối cùng hắn cũng không nhịn được nữa, phẫn nộ gào rống, to tiếng hô cứu.
“Ta cho các ngươi giả bộ đứng đắn, tự cho là đúng, ăn trên ngồi trước. Bây giờ Sở Thiên Đế nói cho ngươi biết, giả bộ sướng nhất thời, lò hỏa thiêu nở mày nở mặt!”
“A…” Sinh vật mặc áo choàng đen rống giận, giãy giụa. Hắn chỉ còn lại non nửa cơ thể, khó khăn giãy thoát ra ngoài, lại để lại một vũng huyết nhục lớn.

“Giết!”
Phía xa, hai Đạo Tổ bộc phát, liều mạng giết đến, muốn thoát khỏi sự dây dưa của Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh.
Bọn họ cũng nhìn ra không ổn, còn tiếp tục trì hoãn, thì đồng bọn mặc áo choàng đen có thể sẽ mất mạng thật.
Cuối cùng, hai người đã giết đến nơi, vừa đại chiến kịch liệt với Cửu Đạo Nhất và Cổ Thanh, vừa xông vào khu vực của Sở Phong.
Nhưng ô lưới màu vàng đã chặn bọn họ lại, hai người khó khăn vượt qua. Lúc này mới bước vào khu vực giống như vũng bùn này.
“Hắc Hồng, ngươi thế nào rồi?” Đạo Tổ tóc bạc chém giết với Cửu Đạo Nhất, hỏi.
“Đã sắp bị hỏa thiêu rồi, ngươi nói xem ta thế nào?!” Sinh vật mặc áo choàng đen vô cùng bất mãn. Vậy mà hai đồng loại này lề mề mãi mới đến giúp, không thấy hắn thật sự nguy hiểm sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá