Thánh Khư

Chương 3098: Vô Thượng giáng lâm (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Nhưng mà, Sở Phong lại nhíu mày, lúc ở phía dưới, ngay khoảnh khắc khi lọ đá đột nhiên chấn động, thời không đều đọng lại, trong đầu hắn từng có một khoảng không ngắn ngủi.
Loại cảm giác này thật không tốt!
Dù đầu hắn chỉ trống rỗng trong một khoảnh khắc thôi, nhưng nếu trong bóng tối có cường giả nào đó không thể tưởng tượng nổi thì một khoảnh khắc như vậy cũng đủ cho y làm ra rất nhiều chuyện!
Sở Phong hoài nghi, trong khoảnh khắc ấy, trên người hắn suýt nữa xảy ra chuyện.
Hắn có vài suy đoán, lẽ nào hắn thật sự đưa ấn ký hệ đoàn tụ nào đó của Đế thi về rồi?
Khi ấy trong đầu trống rỗng là vì ý nghĩ của Đế bám lên thân hắn nhưng bị cản lại?
Còn một khả năng nữa, đó chính là hắn bị tấn công, Hồn Hà Vô Thượng rốt cuộc ra tay!
Giây phút ấy, lọ đá đột nhiên rung lên dữ dội, chặn lại một đòn đánh giết trí mạng.
Ánh mắt Sở Phong sâu thẳm, hắn đứng yên ở đó, im lặng không nói gì.
Những gì hắn trải qua hôm nay đã vượt ra ngoài tưởng tượng của hắn, vô cùng đáng sợ và cũng hết sức phức tạp, hắn cần nghiêm túc đề phòng, tuyệt đối không được có chút sơ suất nào.
Mặc kệ khi còn sống Đế thi đáng kính nhường nào, vĩ đại nhường nào, nhưng hiện giờ rốt cuộc đã chẳng phải là hắn nữa. Sở Phong chỉ có thể ngăn tại nơi đó, yên lặng giằng co.
Lồng ngực Cẩu Hoàng phập phồng dữ dội, Đế giả vĩ đại như vậy sao lại rơi vào kết cục như bây giờ?
Nhớ lại năm xưa hắn khiến cấm khu kinh sợ, quét ngang hắc ám, trấn áp thiên cổ, bình định loạn lạc, bỏ ra quá nhiều.
Muôn đời trôi qua, nhân gian đã không còn ai biết tên hắn.
Hắn từng chiếu sáng vạn cổ, nhìn khắp chư thiên, một lòng chỉ muốn san bằng đầu nguồn quỷ dị. Hắn giết quá nhiều sinh vật bất tường, nhưng chính bản thân hắn cũng tắm máu sa trường, về với tĩnh mịch.
Hắc Cẩu già nua nghĩ về quá khứ, đôi mắt đục ngầu lập tức nhòe đi, dòng lệ nóng không kìm được mà muốn rơi xuống.
“Ta sẽ hái đại dược, để tư thế oai hùng của ngươi chiếu sáng nhân gian này, để ngươi đứng trên thiên cổ lần nữa. Trận chiến cuối cùng sao có thể không có ngươi?!” Cẩu Hoàng gào thét, nó không thể chịu nổi khi thấy Đế giả bị kìm giữ trong trạng thái này.
Xưa nay hắn vẫn luôn vô địch, đáng lẽ nên quét ngang thế gian, không có đối thủ, chứ không phải chết như vậy.
Cẩu Hoàng phát điên, lập tức phóng như bay về phía vách núi cheo leo hùng vĩ kia. Loại đại dược mà nó muốn tìm ở ngay đây thôi, nó đã ngửi thấy mùi rồi.
"Các ngươi đều đi hái thuốc đi." Sở Phong mở miệng, hắn đứng ở đó không hề động đậy, nhìn chăm chú vực sâu.
Hắn muốn bảo đảm cho sự an toàn của những người này, không thể sơ suất, ngoài ra còn phải sẵn sàng đón địch, tuyệt đối không cho phép đầu nguồn quỷ dị - sinh vật Vô Thượng làm ô uế Đế thi.
Dù vẫn chưa xác định được rốt cuộc sinh vật nào đã ra cùng mình, nhưng giờ này phút này, cuối cùng Sở Phong cũng có cảm ứng, vả lại còn hơi rùng mình. Hắn nhìn chằm chằm vực sâu, lúc nào cũng sẵn sàng trấn áp giết tới.
"Đi, cùng nhau giết qua đó, hái thuốc!" Xác thối quát.
Nam tử đầu trọc quát: "Sư bá, chờ ta, chúng ta cùng tiến lên, để những ngày tháng huy hoàng của Đại đế lại xuất hiện lần nữa!”
Lúc này bọn họ đều liều mạng. Đã có cơ hội như vậy thì sao có thể không phát điên, không ra tay cho được?
Cửu Đạo Nhất bước lên phía trước, trầm giọng nói: "Tử chiến đến cùng!"
Chợt có một tiếng thở dài vang lên, dưới vực sâu quả nhiên có thứ gì đó. Trước đây không ai có thể chính xác cảm ứng được hắn ta, bây giờ hắn ta lại im ắng hiển hóa và hiện ra!
Trong bóng tối, hắn ta phát ra ánh sáng mơ hồ, toàn bộ cơ thể rất mông lung.
Hắn ta như đang sừng sững đứng tại quê hương của thần tiên tiền sử, lại giống như đang đứng ở một nơi khác của vũ trụ, một mình ngự ở điểm cao nhất của vĩnh hằng, nhìn xuống tỷ tỷ sinh linh.
Ngay khoảnh khắc khi hắn ta vừa xuất hiện, Đế Chung lập tức vang lên, bao trùm tất cả mọi người lại, nếu không thì nhóm Cẩu Hoàng, nam tử đầu trọc đều sẽ chết hết.
Đó không phải là hành động cố ý giết chóc, mà là một loại khí tức Vô Thượng chân chính đang ngập tràn nơi đây, len lỏi vào từng ngóc ngách, người ở chỗ này chịu không được.
Trong quá trình đó, hoa văn màu vàng dưới chân Sở Phong tỏa ra thật nhanh, ngăn ở phía trước, che chở cho mọi người. Đồng thời, ảo ảnh sau lưng hắn cũng đang ngưng thực, tỏa ra năng lượng mạnh nhất.
Sở Phong đề phòng, vừa phải canh giữ cho những người bên phe mình, vừa phải phòng ngừa Đế thi bị ăn mòn!
"Các ngươi không nên tới, tự chui đầu vào lưới." Trong vực sâu, bóng dáng mờ ảo ấy phát ra tiếng nói. Hắn ta chỉ vừa mở miệng thôi mà Chư Thiên Vạn Giới đều ầm vang, muốn tan rã, muốn rơi xuống.
Hắn ta không nói thêm gì, ý của hắn ta đã rất rõ ràng rồi, không ai có thể cứu bọn họ!
Đây không phải giả bộ, mà hắn ta thật sự đang dùng con mắt bề trên để nhìn xuống, đó là sự tự tin của nhà vô địch vạn cổ.
Đột nhiên, đúng lúc này, Đế thi lại cử động, trực tiếp đứng dậy!
Chuyện này khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ, ngay cả Sở Phong cũng chấn động.
Không ngờ Đế thi lại có động thái ngay lúc này!
Ầm ầm!
Tỷ tỷ tia Thần quang tỏa ra, Đế thi ngẩng đầu mà đứng, bá đạo vạn cổ, trực tiếp ra tay, đột nhiên đánh ra một cú đấm cái thế khiến vực sâu nổ tung, đánh xuyên vĩnh hằng!
Hiển nhiên sinh vật trong vực sâu cũng không ngờ lại xảy ra tình cảnh như vậy.
Ầm!
Hắn ta nổ tung, biến mất tại chỗ, bị cú đấm cái thế kia đánh nát.
“Đại đế!” Cẩu Hoàng rưng rưng nước mắt. Đây chính là chủ nhân mà nó từng đi theo, bây giờ hắn đã thực sự trở về hay chỉ là tàn niệm xúc động, phát ra một đòn cuối cùng?!
Nó chuẩn bị sẵn tâm lý, cuộc đời của nó đã trải qua quá nhiều bi thương.
Quả nhiên, sau cú đấm cái thế ấy, thi thể đột ngột ngã xuống. Thiên Đế - người từng là cường giả vô địch, đè ép cổ kim - dù sao cũng đã chết.
Trong vực sâu, bóng hình mờ ảo kia tái tạo lại. Ngay khi mới vừa ngưng tụ ra, hắn ta thở dài: “Rất mạnh, đáng tiếc, cuối cùng không phải ngươi. Năm đó ngươi chiến tử, biến mất, rốt cuộc không về được nữa.”
"Ai nói, hắn sẽ trở về!" Cẩu Hoàng quát.
Bóng dáng mờ ảo trong vực sâu không nhìn Cẩu Hoàng mà chỉ tập trung vào Sở Phong.
“Các ngươi lùi lại!” Sở Phong mở miệng, hắn ra hiệu cho mấy người Cửu Đạo Nhất, Cẩu Hoàng lùi ra sau, còn hắn thì đứng một mình giữa trời, ngăn cản sinh vật trong vực sâu.
Cảm ứng trước đó của hắn quả không sai, thật sự đã có thứ gì đó đi theo hắn ra ngoài!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá