Thánh Khư

Chương 3189: Đại hiệp cõng nồi sắp điên (1)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
"Cho nên bây giờ ta phải đi giết Nguyên tộc trước, tiêu diệt lần lượt từng kẻ một, hành động lặng lẽ thần không biết quỷ không hay, sau đó mới đi lấy dị thổ của Long Đại Vũ?” Sở Phong xoa cằm suy nghĩ.
Vậy là lại phải cho Long Đại Vũ leo cây. Hắn thấy, Quái Long chắc sẽ vì vậy mà tức chết, đối với hắn oán khí ngập trời.
Nhưng Sở Phong dám khẳng định, dù bây giờ hắn cho Quái Long leo cây thì lần ước hẹn tới, gã vẫn sẽ đồng ý đi gặp hắn tiếp.
Tất cả đều do oán niệm của Quái Long đối với hắn lại sâu thêm một phần nữa.
“Thật ra cũng không có gì quá phiền, cho con Quái Long kia leo cây lần nữa cũng chẳng sao, cứ treo mồi ngay trước miệng hắn như thế, đợi ta xuất quan rồi, hai ta sẽ đi cùng với nhau, vấn đề gì cũng có thể giải quyết." Lão Cổ nói, tràn đầy tự tin.
Ông ta sắp tiến vào lĩnh vực Đại Năng, muốn Sở Phong hộ pháp cho mình và đợi thêm một thời gian nữa.
"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Nhỡ đâu con Quái Long này thật sự có thể diện và quyền hạn cao, thủ đoạn thông thiên, một lượt mời được ba, bốn, thậm chí năm vị Đại Năng đến, như vậy với tình hình bây giờ, ta còn chưa phải Song Hằng Tôn đạo quả chân chính thì có khi sẽ bị lật thuyền trong mương thật.”
Bây giờ Sở Phong rất tỉnh táo, cũng không vì mình tăng cấp mà lơ là bất cẩn. Hắn tự nhìn nhận lại bản thân và nghiêm túc hơn, quyết định đi cùng lão Cổ một chuyến.
Sở Phong thầm nghĩ, Quái Long, xin lỗi ngươi, ngươi ngồi đó tức giận đi nhé. Mặc kệ là tức đến giơ chân hay giận đến nôn ra máu thì tạm thời đều không liên quan đến ta!
Thế là Quái Long lại bị cho leo cây lần nữa!
Lúc này gã còn đang hết sức phấn khởi kêu gọi huynh đệ cũ của mình.
Tình hình quả thật hệt như dự đoán của lão Cổ cùng Sở Phong, là tình huống xấu nhất.
Quái Long kêu gọi hết toàn bộ người quen cũ của mình trong kiếp trước, đến được bao nhiêu người thì gã không chắc nhưng chắc chắn sẽ không ít hơn ba, bốn người.
“Thằng chó, lần này ngươi chắp cánh cũng khó thoát. Ta không tin không xử lý ngươi được! Không nghĩ lại xem Long gia ta là ai, có thù tất báo, từ trước tới giờ không chịu thiệt thòi, ngươi nhất định phải chết!"
Gã vốn không biết mình lại vồ hụt lần nữa rồi, tên Đức này sẽ tiếp tục thất hẹn. Nếu gã biết thì chắc chắn sẽ tức đến mức phun ra một ngụm máu.
“Đi nữa hả?!”
“Lần này không bị người ta trêu nữa chứ?”
“Đại Long, quên đi, nghe ca, đừng trêu chọc tên kia nữa. Ta luôn cảm thấy bất an, đây không phải là cây đèn cạn dầu đâu.”
Có ba người lập tức đáp lại lời gọi của Long Đại Vũ, đây đều là bạn chí cốt của gã. Trong lần hẹn đầu tiên, ba người họ đều từng đi cùng gã. Kết quả, họ đợi đến tận khuya mà ngay cả cọng lông của người kia cũng chẳng thấy đâu.
"Yên tâm, lần này hắn đã khẳng định là sẽ tới, với lại không có vấn đề gì đâu, ta hẹn thêm mấy người nữa, nếu họ cũng tới thì ta cảm thấy ngay cả lão Cứu Cực ta cũng chọc được ấy chứ, thậm chí có thể chiếm được vài danh sơn!”
Long Đại Vũ nói chém đinh chặt sắt để họ yên tâm.
Sau đó gã tắt máy truyền tin, nghiêm túc đi chuẩn bị.
Thời gian dần trôi, lại một buổi tối nữa đã đến, Long Đại Vũ đến đúng giờ hẹn.
Trăng sáng treo cao, ánh trăng dịu dàng trong sáng chiếu xuống ngọn núi xinh dẹp, khiến toàn bộ ngọn núi đều mông lung, tựa như khoác lên một tấm áo bạc thần thánh.
Long Đại Vũ chuẩn bị một cái ghế nằm, tư thái vô cùng tự đắc. Gã đến sớm, nằm dựa người ở đó và hát khẽ, háo hức mong chờ Sở Phong xuất hiện.
Không lâu sau, tổng cộng có năm bóng hình hiện ra, loáng cái đã đến, đều chào hỏi gã trong bóng tối.
Năm vị Đại Năng!
Nếu chuyện này truyền ra thì chắc chắn sẽ gây nên sóng to gió lớn. Chỉ một ngọn núi hoang tầm thường mà một đêm có đến năm vị Đại Năng cùng tới, đây là sự kiện lớn!
Có thể tưởng tượng, mạng lưới giao thiệp của Quái Long mạnh cỡ nào.
“Các vị huynh đệ, ta chắc chắn sẽ đền bù. Ta dám lấy nhân cách của ta ra đảm bảo, trên người hắn có bí mật rất lớn, không thì không thể nào mạnh lên nhanh đến vậy, trở thành Hằng Vương."
Quái Long dám ra giá cao để mời các lão huynh đệ đến không hoàn toàn chỉ để trút giận, mà gã còn muốn vơ vét thật nhiều. Dựa vào bản năng và trực giác của mình, gã cho rằng trên người Sở Phong có điểm rất lạ, có giấu bí mật lớn.
Giữa đêm trăng sáng, tiếng thông reo rì rào, suối chảy róc rách qua khe đá, cảnh đẹp như tranh vẽ.
Có thể nói rằng tâm trạng của Long Đại Vũ đang rất tốt, gã yên lặng chờ Sở Phong tự chui đầu vào lưới.
Sau đó...
Không có sau đó!
Gã chờ một mạch đến tận bình minh, các lão huynh đệ đều không còn gì để nói, im lặng rời đi từng người một, cuối cùng cũng không gặp tên Đức kia xuất hiện!
"A..."
Long Đại Vũ thét dài đầy tức tối, gã cảm thấy máu mình sôi sùng sục như muốn vọt cả ra ngoài! Mẹ nó chứ, làm người sao có thể vô sỉ đến vậy! Sở Phong lại cmn cho gã leo cây!
Gã thực tâm nghĩ mãi mà không rõ, tên Đức chết tiệt kia có cái thú vui quái quỷ gì thế? Thật sự là cố ý mang gã ra làm trò tiêu khiển ư? Không thú vị gì đâu nhé!
Long Đại Vũ muốn điên rồi, nếu gã nhìn thấy Sở Phong, tuyệt đối phải đánh chết hắn!
Chuyện khiến gã xấu hổ nhất chính là, một người sao có thể ngã vào trong cùng một cái hố tận hai lần?
Rất không may, gã chính là người như vậy, hai ngày liên tiếp bị lừa đến vùng dã ngoại hoang vu ăn sương hóng gió. Tên Đức đáng chết kia! Đây là chuyện mà con người có thể làm ra à?
Chuyện khiến gã thấy nhục nhã nhất là, mặc dù mấy vị lão huynh đệ không nói gì, chỉ im lặng rời đi, nhưng tầm ảnh hưởng thì vô cùng nghiêm trọng, họ sẽ có cái nhìn thế nào về gã?
“Mấy kẻ tên Đức không kẻ nào tốt, cmn chứ, Long gia ta sắp điên rồi!" Long Đại Vũ thật muốn ho ra máu, trước mắt biến thành màu đen, rất muốn đi giết người.
Đúng lúc này, máy truyền tin của gã vang lên.
Gã vừa thấy cái tên hiện lên trên đó thì hai mắt lập tức đỏ bừng, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, hận không thể bóp nát máy truyền tin.
Nhưng cuối cùng gã vẫn nhịn lại và bấm nút kết nối. Gã muốn xem thử Tào Đức còn nói được gì, thật sự là khinh người quá đáng!
Nhưng mà chỉ một câu của Sở Phong đã khiến gã suýt bùng nổ, cơn tức bị đẩy đến cực hạn.
"Đại Vũ, ta là Đại Đức ca của ngươi đây!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá