Thánh Khư

Chương 3415: Kỷ nguyên Quang Hằng (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Năm đó, ở tiểu âm gian hắn bị vật chất màu xám xâm nhập, thật sự rất thảm, chỉ cần có cơ hội, đương nhiên hắn muốn báo thù.
Sinh linh quỷ dị và bất tường lại một lần đến do thám, vẫn chưa chuẩn bị khai chiến, thế nhưng lão binh què chân quá mãnh, khoảnh khắc đầu tiên đã xử lý một Tiên Vương.
Mà Sở Phong cũng cuồng dã không gì sánh được, sau khi nhìn thấy Hôi Vụ công chúa, chiến ý tăng vọt, khí nộ huyết xuyên thấu qua sọ thẳng lên trời cao, xé rách vòm trời.
Ầm!
Không có gì có thể nói, chiến đấu trực tiếp bộc phát, mấy quái vật trẻ tuổi này chưa kịp chạy thoát.
Đùng! Đùng! Đùng!
Thời gian không phải rất dài, năm nam nữ trẻ tuổi bị giết chết, hoặc là hóa thành máu đen, hoặc là hóa thành ánh sáng màu trắng bạc, còn sống hóa thành chất lỏng màu vàng.
Chỉ có Hôi Vụ công chúa thoát được một mạng, bị sinh linh thần bí xé mở không gian cứu đi. Nhưng mà, nàng lại để lại đôi chân dài, trông tuyết trắng trong suốt, bị Sở Phong khiêng trở lại.
Chỉ là, lúc trên đường, đôi chân dài đã hóa thành sương mù màu xám, bị hắn giam chặt chẽ trong tay.
Quá hung tàn, ánh mắt mọi người nhìn về phía Sở Phong đều lộ ra vẻ khác thường, tên này đánh xong Đạo Tử trời xanh, lại bắt đầu xé sinh linh quỷ dị.
Sở Phong quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau, nói: “Trở về nói cho các ngươi biết các quái vật trẻ tuổi ngọn nguồn của quỷ dị, về sau ta bao hết bọn họ, tới một người ta giết một người, đến hai người ta giết một đôi, thuận tiện hỏi một chút, có Đạo Tử bất tường hay không, có thiên kiêu quỷ dị hay không? Đều rửa sạch cổ chờ ta!”
Nói xong những lời này, hắn xoa bóp sương xám nồng đậm bị giam bên cạnh, trực tiếp luyện hóa, dùng cối xay nhỏ trong cơ thể nghiền áp thành vật chất tinh túy, vì hắn sử dụng.
“Cái này... biến thái quá, ai là bất tường, ai là quỷ dị, ai là quái vật, ta thấy tên này còn giống hơn!”
Người trời xanh còn chưa rút đi đâu, đám thế hệ trung thanh niên đều có chút không chịu nổi, không nhịn được mở miệng.
Trong lúc nhất thời, thiên hạ các nơi đều kinh ngạc, tất cả người tiến hóa thế hệ trung thanh niên chú ý chiến trường hai giới ai cũng rung động khó hiểu.
“Sở Phong quá lợi hại, không hổ là... Vô địch thật sự!” Ánh Hiểu Hiểu tộc Á Tiên vui mừng khôn xiết, vô cùng vui vẻ.
Một trận chiến hôm nay, Sở Phong đương nhiên là danh chấn thiên hạ, các nơi đều đang truyền tên của hắn, các tộc Chư Thiên nhất trí cho rằng, hắn đã đè bẹp thế hệ trung thanh niên cổ kim!
Dù sao, ngay cả Đạo Tử trời xanh cũng không áp chế được hắn, phàm là dám giao thủ với hắn đều bị hắn lộn ngược!
“Phong Đọa Lạc Tiên Vương tộc trưởng Khôn Hòa tộc thành Đọa Vương!”
“Phong Minh Thiền Cổ Phật của Phật tộc thành Phật Vương!”
“Phong Thanh Huyền lão tổ của Hằng tộc thành Hằng Vương!”
“Phong Thuỷ tổ Vũ tộc thành Vũ Vương!”
...
Ngày đó, sau khi Thiên Đế mới lập, trước chiến trường hai giới, tân đế Cổ Thanh đại phong thiên hạ, phàm là cường tộc có Tiên Vương tọa trấn đều có người được phong làm vương.
“Phong...” Cổ Thanh nhìn về phía Cửu Đạo Nhất, môi nhúc nhích, nhưng không phát ra âm thanh, bởi vì liên quan tới vị này và ba vị lão binh lai lịch quá lớn, từng đi theo Tiên Đế chân chính, là thân binh của “Vị kia”, làm sao ông dám phong?!
Cửu Đạo Nhất khoát tay áo, nói: “Không cần nhắc đến ta, ta không phong vương đã rất nhiều năm rồi.”
Mọi người: “...”
Ba vị lão binh tự nhiên cũng không cần, không muốn đi lên vương tọa như vậy.
Tiếp theo, Cổ Thanh lại nhìn về phía hai người Cẩu Hoàng, xác chết.
“Chẳng lẽ ngươi còn muốn giáng hoàng của ta thành vương, bỏ đi!” Cẩu Hoàng vung móng vuốt lớn, trực tiếp từ chối.
Ngay cả thực lực Cổ Thanh tăng vọt, trở thành sinh linh cấp Đạo Tổ, nhưng mà đối mặt với Cẩu Hoàng cũng không dám bày uy thế của Thiên Đế, bởi vì Cẩu Hoàng đi theo Tam Thiên Đế vô địch thật sự.
“Phong Lê Đà thành -- Lê Hắc Vương!”
Lúc nghe thấy phong hào này, mặt của Lê hắc thủ trực tiếp đen, thiếu chút nữa muốn cắm đại kỳ tạo phản, cuối cùng hắn khắc chế, nói: “Lê Vương là được rồi, xóa chữ Hắc!”
“Chữ Hắc không tốt sao?” Cẩu Hoàng cả người tối đen hỏi hắn.
Lê Đà không muốn nói chuyện với nó, oán thầm, chính là bởi vì con chó như ngươi dùng Hắc làm hoàng hào, ta mới không muốn làm Hắc Vương!
“Phong cổ tổ của Tước tộc Tứ Kiếp làm Tứ Kiếp Vương!”
“Phong cổ tổ của tộc Lục Nhĩ Mi Hầu làm Đấu Chiến Mỹ Hầu Vương!”
Sau khi nghe thấy phong hào này, thiếu niên Lục Nhĩ Mi Hầu Di Thiên đứng chung một chỗ với Sở Phong vò đầu bứt tai, lão tổ bộ tộc ẩn cư ở vực ngoại của bọn họ lại được phong một Vương dùng Đấu Chiến làm tiền tố.
Thẳng đến cuối cùng, Cổ Thanh nhìn về phía thế hệ trung thanh niên, nói: “Phong Sở Phong làm Sở Vương!”
Mọi người ồ lên, bởi vì trước kia vương được phong đều là Tiên Vương hàng thật giá thật, không có một ngoại lệ.
Cho đến lúc này, tân đế Cổ Thanh lại ngoại lệ phong Sở Vương cho cường giả trẻ tuổi còn không phải Chân Tiên làm vương.
Ngay cả Sở Phong đều ngẩn ngơ, thật không ngờ cuối cùng một vương vị rơi trên người hắn.
Hiển nhiên, chuyện này có quan hệ với viẹc hắn lực áp Đạo Tử trời xanh, đồng thời hơn phân nửa cũng là Cổ Thanh nể mặt Cửu Đạo Nhất và ba vị lão binh miễn cưỡng sắp xếp cho hắn một vương vị.
Nếu suy nghĩ kỹ, nguyên nhân sau càng đáng tin hơn, Cổ Thanh đang lấy lòng Cửu Đạo Nhất.
Nhưng mà, Sở Phong thật sự không muốn loại vương vị này, với hắn nó không có tác dụng gì, chỉ biết ở trên đầu sóng ngọn gió, vô duyên cớ đưa tới các loại địch ý.
Vả lại, con đường tiến hóa của hắn sau này là phải một đường đánh lên, cần gì người khác đến phong vương!
Cửu Đạo Nhất mở miệng: “Nhận hay không tùy ngươi, nhưng mà có vương vị Sở Vương này, ngươi có thể dốc hết sức hỏi tân đế về dị thổ, phấn hoa vô địch... ta nghĩ ông ta khẳng định lấy ra những lương bổng này, đảm bảo cho ngươi một đường đi đến tiến hóa.”
Trái lại có thể cân nhắc, Sở Phong suy nghĩ tới các loại chỗ tốt có khả năng lấy được.
“Eo Sở Vương thật nhỏ, hậu cung đói chết nhiều cỡ nào...” u Dương Cáp Mô nói xong đã hát lên, kết quả phịch một tiếng bị Sở Phong tát một cái đập thân thể xuống lòng đất.
...
“Thúc của ta là Sở Phong, hắn phong vương rồi, đi, đến cậy nhờ hắn đi!”
“Sở Phong, vương trẻ tuổi nhất, nếu hắn muốn mở phủ, ta là người đầu Tiên Đến cậy nhờ!”
Ngày đó, thiên hạ ghé mắt, vô số người nhiệt tình nghị luận.
Trên thực tế, ngày đó tân đế phong vương còn có một hành động rất lớn khác, muốn bình định tứ phương, làm đại nhất thống chân chính.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá