Thánh Khư

Chương 3320: Người giữ mộ Luân Hồi (2)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Người nào đó, lĩnh vực nào đó, không thể chạm đến, không thể vứt bỏ, nếu không sẽ có nhân quả to lớn! Đây là suy nghĩ của tất cả lão quái vật.
Dù sao, ngay cả quỷ dị và bất tường cũng không muốn chủ động đụng vào mọi thứ của vị kia.
Cửu Đạo Nhất gật đầu, nói: “Nếu đã như vậy, bọn ta thương lượng đại sự, kêu đám người rảnh rỗi lui ra đi, ví dụ những quái vật ghê tởm như quỷ dị, bất tường, nếu còn đang nhìn trộm, chư vị đạo hữu cùng ra tay, giết chết!”
Tiếp theo, ông ta lại bổ sung, liếc Sở Phong một cái, nói: “Đương nhiên, người như ngươi, cũng rời đi sớm một chút đi.”
Vì sao? Sở Phong ngạc nhiên.
“Ngươi ở trong này chỉ vướng bận, cũng không giúp được gì, rất nhanh bọn ta sẽ thương nghị ra kết quả, ngươi đi lịch luyện đi!” Cửu Đạo Nhất bình tĩnh nói.
Đây là ghét bỏ hắn à, Sở Phong không nói gì, nói đến cùng hiện tại hắn không có quyền phát ngôn gì, ở đây cũng không ai để ý ý kiến của hắn.
“Không vội, ta và Yêu Yêu tỷ muốn ôn chuyện, ta và Vũ Thượng tiền bối còn có rất nhiều chuyện muốn nói, ta và Chu Hi cũng có chuyện quan trọng cần bàn, ta và u Dương Đại Long cũng có sổ phải tính, ta và lão Cổ còn phải mật nghị, ta...”
Sở Phong không muốn đi, nhưng mà trực tiếp bị Cửu Đạo Nhất cắt ngang.
“Ngươi cái gì mà ngươi, đi, ngay và luôn!” Cửu Đạo Nhất nói xong, lại nhìn về phía lão lệ quỷ đi ra từ trong đường Luân Hồi, bổ sung: “Chỉ cần bọn ta không không ngã xuống, những cái khác ngươi xem rồi làm, có thể đi đuổi giết Sở Phong, ừm, các ngươi có thể làm như vậy! Đương nhiên, cấp Chân Tiên không cho phép vươn tay lung tung, đám sinh vật Đại Vũ hư thối đừng xuống sân!”
Nghe tới những điều này, những người khác kinh dị, quả nhiên... Không hổ là đám hố to của Đệ Nhất sơn, đệ tử môn đồ đời đời dường như cũng không còn lại, chỉ có Lê Đà, còn giả chết thiên cổ, đều là chết như thế nào? Đều là bị hố chết như vậy nhỉ!
Mạch này, tên gọi tôn vinh bồi dưỡng người mạnh nhất, phải cho lịch luyện mãnh liệt nhất và đáng sợ nhất, nhưng mà, thật sự dễ dàng giảm quân số vượt xa người thường, tỉ lệ tử vong của đệ tử môn đồ quả thực hù chết người.
Nhiều năm trôi qua như vậy, người cai mạch đâu? Đều không thấy.
Có người nói, cai mạch đều chết hết rồi, cũng có người nói đệ tử cai mạch bị đưa đến một chiến trường to, đi một nơi khác chiến đấu rồi.
Sở Phong đương nhiên giống là tượng đất, rất muốn nguyền rủa, một đệ tử ký danh như mình cũng chẳng qua là trên danh nghĩa, căn bản không có ý nghĩa thực chất, không có quan hệ gì với Đệ Nhất sơn, tên hố người này lại muốn chôn hắn như vậy.
Sinh linh giống như lão lệ quỷ nhất thời nở nụ cười, nói: “Ha ha, có thể nha, ta từng nghe nói, tên này thần võ ngút trời, rất lợi hại, trên đường Luân Hồi của ta không có người khác, thiên tài nhiều là thật, ngày xưa anh kiệt nhiều như mưa, đếm không hết, đều là lịch đại tích lũy, có không ít người đều từng là người mạnh nhất thời đại, phong trần trong Luân Hồi điện vô số năm, là thời điểm thả ra rồi!”
Rất nhiều người nhất thời kinh hãi, bởi vì, mọi người nghĩ tới một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng và đáng sợ.
Lịch đại tới nay, có vài thiên tài tuyệt thế, có vài nhân vật thần thoại vô địch, biến mất khó hiểu, không phải chết già, không phải chết trận, mà là cuối cùng đột ngột mất đi bóng dáng, trở thành câu đố bí ẩn khó giải trong lịch sử, không phải là đều ngã xuống trên đường Luân Hồi chứ?!
“Các vị đại gia, nào, nào, nào, Sở đế ta một người đánh một trăm, giết một ngàn, diệt một vạn, ta Sở vô địch nhìn thiên hạ từ trên cao xuống, ai muốn tranh phong?!”
Sở Phong bị đuổi đi, bị ghét bỏ, không thể không rời khỏi chiến trường hai giới.
Trước khi đi, hắn không phục lắm, cũng không nổi giận, dựa vào cái gì không cho phép hắn ở đây.
Cho nên, hắn rất lề mề, lần lượt chào tạm biệt, chào hỏi một đám cố nhân.
“Yêu Yêu tỷ, đừng quá có ý chí, đường tiến hóa gian nguy, đừng đi đạp tử quan gì. Có ta nè, tương lai nhất định có thể kề vai chiến đấu với ngươi, giúp ngươi giết Nguyên tộc, diệt độc thủ, hoành thôi túc địch thiên đế nhất mạch!”
Mọi người cạn lời, rất muốn nói, ngươi thật tự phụ!
Không chỉ nói mấy mục tiêu to lớn, lý tưởng to lớn, đã nói muốn theo đuổi Yêu Yêu, xưa nay có mấy người?
Cô gái này trẻ tuổi như thế, nhưng mà đã gần như là sinh linh cấp Đại Vũ!
Tất cả mọi người không thể không phục, nhất là mọi người thông suốt Yêu Yêu rất có thể là truyền nhân cách một thế hệ của Nữ Đế, càng thêm coi trọng và kiêng kị đối với nàng.
Yêu Yêu phong thái hơn người, dùng nụ cười sáng lạn, hôm nay tâm trạng nàng tốt lắm, nhìn thấy người thân Vũ Thượng, loại đồng cảm tình thân này làm cho tâm trạng nàng cũng theo đó thăng hoa, thực lực tăng vọt.
“Tiền bối, ta nói tặng ngươi một người thân, không lừa ngươi chứ!” Sở Phong thật lòng vui vẻ cùng Vũ Thượng lão nhân.
“Được, được, được!” Vũ Thượng nói liên tục mấy chữ được, tâm trạng kích động, cả đời này của hắn rất đau khổ, con gái đều bị Nguyên tộc hại chết, thân là hậu nhân thiên đế, lúc tuổi già tâm hắn như tro tàn, vậy mà tự chôn cất bản thân, trước tiên chôn bản thân bên cạnh mộ quần áo và di vật của con cái, không người tiễn đưa.
Nếu không có Sở Phong đào hắn ra, lão nhân thật sự cô độc chết đi như vậy, không ai biết, không người đốt cho một mảnh chỉ, rất thê lương.
“Một mình ta, tay có thể lật ngược mọi thứ!” Yêu Yêu mở miệng, trong gương mặt tuyệt mỹ mà trắng nõn tràn ngập kiên định và tự tin.
Nàng không nói trước mặt mọi người, mà chỉ là truyền âm cho Sở Phong và Vũ Thượng lão nhân, nàng muốn trở mình tiêu diệt Nguyên tộc ở tương lai, mặc kệ có Tiên Vương hay không!
Trong nhất thời, trong cơ thể nàng giống như có đế huyết sống lại, hưởng ứng, làm cho cả người nàng đều thần thánh mông lung lên, xuất hiện một loại khí chất khó có thể nói nên lời.
Cẩu Hoàng gầm nhẹ một tiếng, nhìn đám Tiên Vương Nguyên tộc ngoài vòm trời, lộ hung quang, không thể nghi ngờ, sau khi biết xuất thân của Yêu Yêu và Vũ Thượng, cho dù như thế nào nó đều phải bảo vệ!
“Lão Cổ, ngươi phải nhanh chóng mạnh lên, tương lai chúng ta nhất định nổi danh đạt thiên hạ, ta bễ nghễ, quét ngang chư thiên địch, ngươi cũng đừng quá cản trở.”
Sau khi Lão Cổ nghe được, da mặt cũng một trận run rẩy.
Sau đó, Sở Phong lại nhìn về phía thiếu nữ, nói: “Đừng lo lắng, tương lai hết đường Sở đế lại tái tạo con đường thiên hạ vô địch, gặp phải chuyện, một lời kêu gọi, ta ắt sẽ tới trước tiên.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá