Thánh Khư

Chương 3334: Ánh trăng sáng chiếu rọi thời gian (1)

Bây giờ, sau khi tới đây, Sở Phong đã nhìn thấy bước ngoặt!
Như đã thấy trước đó, những chất lỏng bí mật được chiết ra từ thi thể thì không cần nói nữa, có hiệu quả, nhưng cũng có thể sẽ tồn tại tai họa ngầm cực lớn.
Bây giờ, tiên liên khổng lồ bay xuyên qua bầu trời lại dẫn tới loại “Thiên tương” này, giúp thân thể của hắn hô hấp, những tổn thương nhổ ẩn sâu trong cơ thể đang biến đổi, đang biến dị, dần bên bỉ, có sinh khí hồi phục lại.
Sen Vạn Kiếp Luân Hồi bay cao tít trong mây, ba mươi sáu phiến lá với màu sắc khác nhau, một lá một kỷ nguyên, lúc phiến lá dao động, thì cũng như thế giới đang đong đưa, đang cộng hưởng.
Trên đỉnh ba búp hoa khổng lồ như một ngọn núi, lúc cánh hoa hơi mở ra, thì vô số nhụy quang, lao vút lên trời, động tĩnh còn lớn hơn cả lúc khai thiên lập địa.
Chính sự lay động của ba búp hoa khổng lồ đó, đã lấy đi từng tia tinh túy của trời cao núi non ở các thế giới bên ngoài, vượt qua giới hạn, hóa thành quang vũ rực rỡ rơi xuống đảo biệt lập.
Đây là đang lấy trộm thiên cơ, cướp một tia linh túy của bầu trời!
Sở Phong uống một ngụm lớn, bình đà trên người hắn cũng phát sáng, hưởng dụng loại thiên tương này.
Phương pháp hô hấp Đạo Dẫn có năng lực đáng kinh ngạc, Sở Phong không chỉ có thân thể đang hô hấp, mà đến cả tinh thần cũng như vậy, thiên tương kỳ lạ này rơi vào hồn quang, bị tìm hấp thu, liên tục bị luyện hóa, dung nhập vào thân thể và linh hồn!
Ngoại trừ điều đó ra, hắn còn rất chủ động, lấy các loại đồ đựng ra, muốn giữ nhiều thiên tương hơn.
Nhưng, trong phạm vi gần đây chỉ có bình đá mới có thể lấy được một ít.
Nhìn thiên tương dập dờn, cũng dần trong suốt trong bình đá, một cảm giác thu hoạch và thỏa mãn tràn ngập trong đầu hắn.
Sau khi gột rửa như vậy, bất kể sau này có cái gọi là kháng thuốc hay không, trước mắt cứ phải lấy trước đã rồi nói, Sở Phong vừa dùng thân thể hấp thu, vừa cố gắng dùng đồ đựng hứng lấy.
Trận thiên tương này tới nhanh đi cũng nhanh, không bao lâu sau đã ngừng lại.
Sở Phong đứng tại chỗ rất lâu, thầm lĩnh hội, hắn cảm nhận được những tai họa ngần nào đó trong thân thể có lẽ sẽ được diệt trừ tận gốc trong tương lai gần!
Cải thiện thân thể “Khốn cùng”, nuôi dưỡng thân thể “Suy kiệt” như vậy, trong quá trình đó có thể sẽ phải éo dài suốt mấy tháng trời, không phải giải quyết trong chớp mắt, mà cần phải tốn nhiều thời gian.
Nhưng, trong mấy tháng, so với thời gian hở tý là mấy nghìn năm tới hơn mươi nghìn năm của thời kỳ hạ nhiệt ban đầu mà nói, thì thực sự đã rút ngắn hết mức có thể rồi.
Điều này sao có thể không khiến người khác run sợ và kích động chứ? Thân thể của hắn cũng khẽ run lên.
Ba mươi sáu phiến lá sen Vạn Kiếp Luân Hồi đong đưa.
Như thể muốn làm rung chuyển Chư Thiên Vạn Đạo, muốn rung chuyển bầu trời, trong mơ hồ có thể thấy, con đường Luân Hồi thấp thoáng xuất hiện, như mạng nhện chi chít dày đặc, cảnh tượng dị thường này vô cùng đáng sợ!
Người tiến hóa bình thường đứng ở đây, nhất định sẽ rùng mình, sợ hãi!
Tiên liên quỷ dị đang hấp thu số thiên tương còn sót lại trong trời đất, rồi dần thu từng tia sáng lại, chỉ còn lại vài sợi lờ mờ, cuối cùng được nó tặng cho đám sinh vật trông như lệ quỷ và thây ma trên phiến lá.
Sở Phong thầm cả kinh, những người mạnh nhất thời đại này đọng trên phiến lá, quanh năm suốt tháng thu được không ít lợi ích.
Ánh mắt hắn lóe lên thần mang, có thể ra tay ở đây không? Tương lai những sinh vật này có khả năng đều sẽ là kẻ địch, sẽ tuân theo mệnh lệnh của kẻ đứng sau con đường Luân Hồi.
Nhưng hắn không dám chắc, nơi này quá quỷ quái, nhất là còn nhận được sự bảo vệ của hoa sen này, nếu hắn ra tay thì không biết sẽ dẫn tới đòn phản kích gì.
“Cứ thu hoạch thứ có lợi trước đã, trước khi đi rồi thử giết đám quái vật trên mấy con đường này xem!”
Phía xa, có một vùng thần thảo lớn như ráng chiều, có vẻ là thần thực sinh trưởng ra sau khi máu tiên nhân, máu rồng rơi xuống.
Ngoài ra, còn có nụ hoa vàng đẹp mắt, nở rộ ánh mặt trời chói chang.
Sở Phong thu thập được một đống lớn, bây giờ không biết đám thực vật này có hiệu dược gì, cứ mang về trước đã rồi nói.
Cuối cùng, hắn lại nhìn chằm chằm vào đàn đá ở rễ cây của sen Vạn Kiếp Luân Hồi, cho dù thế nào hắn cũng muốn đem thứ này đi.
Đối với loại cổ vật này, bất kể là ai thì cũng sẽ giữ thái độ kính nể, trên cư thạch đó có ghi chép, từng có sinh vật rất lợi hại đánh chủ ý lên nó, nhưng đều thất bại.
Hơn nữa ở cách đó không xa, có một cái hố to, trông như là quan tài đồng của thiên đế bị đập ra, cho dù nhìn thế nào thì nơi này cũng cực kỳ đáng sợ, có liên quan tới trận đấu của tầng cấp cao nhất!
Có lẽ, cây đàn này chính là đồ vật bị thất lạc trong trận đại chiến năm đó.
Sở Phong rất nghiêm túc, cũng rất cẩn thận, tay cầm bình đá thử chạm vào phần đầu rễ cây lộ trên mặt đất của sen Vạn Kiếp Luân Hồi, muốn tách đàn đá ra.
Đột nhiên, bình đá phát sáng lấp lánh, trực tiếp đánh văng đoạn đầu rễ sen ra, bình lại rất chủ động, khiến đàn đá đó hiện ra từ dưới bùn đất và rễ cây!
Đồng tử Sở Phong co lại, càng như vậy, thì càng chứng minh cây đàn cầm này rất đáng sợ, rất xa xưa, lại bị bình nhìn trúng, lai lịch khó tin nổi!
Đương nhiên, điều này cũng chứng minh rằng, dường như bình đá còn lợi hại hơn, thâm sâu khó lường hơn!
“Dây đàn đứt rồi ư?”
Phủi lớp đất đi, rễ cây của dị liên co lại, đàn đá hiện ra diện mạo thật, trong mấy sợi dây đàn cầm chỉ còn một dây còn nguyên vẹn, còn lại đều đứt hết, đây là cổ vật bị người khác hủy hoại sao?
Sở Phong liếc nhìn hố sâu tạo ra do quan tài thiên đế bị đập vỡ ở phía xa, sau đó lại liếc nhìn cây đàn cầm này, rồi cũng chấp nhận, trận quyết đấu của sinh vật vô địch cuối cấp, thì cái gì chẳng đánh hỏng được!
Thứ có thể mang lên cũng coi như mang lên hết rồi, thu hoạch rất phong phú, nhưng con người là sinh vật luôn không biết thỏa mãn, Sở Phong cảm thấy nếu thiên tương vừa rồi rơi xuống thêm mấy lần nữa thì quá tuyệt vời.
Nhưng, hắn cũng không biết làm thế nào, có lẽ chỉ có thể hoàn toàn dựa vào sen Vạn Kiếp Luân Hồi tự tiếp dẫn thôi.
Tay Sở Phong cầm đàn đá, thân đeo bình đá, đến gần sen Vạn Kiếp Luân Hồi, cẩn thận tỉ mỉ chạm vào thân chính của nó, mới đầu cũng không có chuyện đặc biệt gì xảy ra.
Nhưng, một lát sau, một chùm sáng như hồng hoang giang hải, như từ vũ trụ ngân hà trút xuống, hiện ra, tưởng chừng như sắp bao phủ, bóp chết hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá