Thánh Khư

Chương 3194: Rưng rưng nước mắt (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Long Đại Vũ hốt hoảng, cảm thấy không lành. Từ xưa đến nay tiểu tặc này vẫn rất tùy tiện, năm đó lúc mới quen, gã đã thấy Cơ Đại Đức dùng yếu thắng mạnh, đại chiến vượt cấp. Bây giờ hắn không còn cách xa Đại Năng nữa, liệu lão huynh đệ nhà mình có chống đỡ được không?
Quái Long bất an vô cùng, cảm thấy sởn tóc gáy, sợ huynh đệ nhà mình xảy ra chuyện, sợ bị Tào Đức đánh chết.
Đúng lúc này, một luồng sóng ngầm kỳ dị truyền đến. Ở ngay bầu trời đêm bên trên, một người khoác lấy ánh trăng xuất hiện, tựa như giáng xuống từ mặt trăng.
Hiển nhiên đây là lão Cổ, ông ta thấy Đại Năng của phe kia đã xuất hiện nên không ẩn núp gì nữa, bèn phá không tới, để mình lộ ra dưới ánh trăng.
Lúc này ông ta tự “biến già”, hóa thành dáng vẻ khoảng ba mươi tuổi, bởi vì bây giờ ông ta đã là cường giả tuyệt đỉnh cấp Đại Hỗn Nguyên, hơn xa kiếp trước.
Ông ta cảm thấy, nếu mình vẫn giữ bộ dáng môi hồng răng trắng, thanh tú nhu nhược thì đúng là hơi… mất mặt, không thể hiện đúng cấp bậc, chính bản thân ông ta cũng cảm thấy không hay.
Cho nên ông ta đã khôi phục lại phong thái năm xưa, trở lại thành lão Cổ tiền sử.
Lúc này, đương nhiên ba vị Đại Năng đều cảm ứng được bèn ngẩng phắt đầu lên, lập tức nhìn thấy lão Cổ.
Một người trong đó hơi biến sắc, nói: “Ngươi... Họ Cổ phải không?”
Lão Cổ kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu nói: “Ừ.”
Ông ta không có gì phải sợ, có người nhận ra mình thì sao? Lê Đà – đại ca ông ta vẫn còn sống, bây giờ dù là lão quái vật sống lại thì muốn động vào ông ta cũng phải đắn đo ước lượng một chút.
“Ôi, có đúng là thật không? Chúng ta… Có thể là thân thích!" Vị Đại Năng kia kinh ngạc nói.
Lúc này đến lượt Quái Long kinh ngạc. Trợ lực của Sở Phong cùng với huynh đệ nhà mình là thân thích? Có lẽ có cơ hội xoay chuyển, gã sẽ bình yên vô sự.
Vừa rồi gã lo lắng muốn chết, thậm chí còn thấy sợ, nhưng bây giờ nhìn tình hình có vẻ đã chuyển biến tốt hơn.
Quái Long biết, vị lão huynh đệ này của nhà mình sống rất lâu năm rồi, là người lớn tuổi nhất trong số mấy huynh đệ trung niên kết bái với gã, lai lịch thần bí không gì sánh được, bối phận đối với người thường mà nói cao không hợp thói thường, không thể tưởng tượng.
Khi nghĩ tới đây, Quái Long nhịn không được bật cười, nam tử trung niên trên bầu trời kia ắt hẳn là con cháu của lão huynh đệ nhà mình.
Nói như vậy, hôm nay không những gã không bị nguy hiểm gì mà còn có thể khiến Sở Phong và nam tử trung niên trên bầu trời cùng gọi mình một tiếng “Trưởng bối”? Quái Long vừa rồi sợ muốn chết, nhưng bây giờ cười vui.
Thế nhưng, hiện thực lúc nào cũng tàn khốc, đi ngược lại với suy đoán của Quái Long.
"Lão phu Cổ Trần Hải!" Lúc này, lão Cổ trên bầu trời báo tên ra trước. Ông ta cũng muốn biết rốt cuộc mình gặp được người quen cũ nào.
“Hả?!” Vị lão huynh đệ kia của Long Đại Vũ nghe vậy thì kêu to một tiếng, sau đó quỳ sụp xuống, vô cùng kích động gọi: “Thúc gia!” (1)
(1) Thúc gia là em của ông nội.
“Ta… Cmn!” Không một ai biết được tâm trạng của Long Đại Vũ hiện giờ ra sao!
Lúc này, gã đã rưng rưng nước mắt.
Hai mắt Long Đại Vũ nóng rực, gã cảm thấy mình thật sự muốn khóc, không chỉ rơi vào tay Cơ Đại Đức mà lão huynh đệ của mình còn gọi bạn của tiểu tặc bằng gì? Thúc gia!
"Ta #%..." Lúc này, Long Đại Vũ thật muốn chửi thề, tại sao cứ mỗi lần trong lòng đang hiện lên cảnh đẹp khi nguyện vọng và ước mơ đạt thành thì đều bị đánh vỡ một cách vô cùng tàn nhẫn?
Ngay lúc nãy thôi, gã còn nghĩ lão huynh đệ gặp được thân thích, có thể thông qua huyết thống, thông qua quan hệ thân tình khiến nam tử trong ánh trăng kia và Cơ Đại Đức cùng gọi gã một tiếng trưởng bối cho dễ nghe.
Kết quả, bây giờ lão huynh đệ của gã lại gọi đối phương là thúc gia, bảo gã làm sao chịu nổi đây? Theo bối phận, có phải gã cũng phải gọi người kia và Sở Phong là thúc gia không?
“Ôi cuộc đời loạn lạc, bối phận thê lương, ta…” Bóng ma tâm lý trong lòng Long Đại Vũ dần lan rộng, đạt đến diện tích lớn vô cùng. Gã thật muốn hỏi trời xanh, ông muốn làm gì?!
Gã im lặng đứng đó với cục nghẹn trong họng, một câu cũng không muốn nói!
Lúc này, hai vị Đại Năng khác cũng kinh ngạc không thôi. Đại ca mà bọn họ kết bái, người lớn tuổi nhất trong số họ vậy mà lại gọi người ở giữa không trung kia là thúc gia.
Hai người kia cũng đứng ngơ ngác trong gió, lẽ nào một lão Cứu Cực vừa tới ư?!
Sở Phong cũng không còn gì để nói, sao lại trùng hợp như thế, gặp được đời sau của lão Cổ? Nhưng mà tình huống này có vẻ không tệ lắm, ngược lại còn thú vị. Hắn nhìn thoáng qua Quái Long, lát nữa làm sao xét bối phận đây?
Trên bầu trời, lão Cổ cũng bị chấn động không ít. Bao nhiên năm trôi qua, đột nhiên xuất hiện một đứa cháu?!
Ông ta là người tiền sử, theo lý thì khó mà gặp được mấy người cùng thời đại chứ đừng nói chi là người thân từng gặp năm xưa.
Có điều, ông ta cũng rất thong dong, tự trấn định lại, bộ dáng trông có vẻ càng siêu nhiên, trông như cao nhân đắc đạo, tiên phong đạo cốt.
Cứ như vậy, trăng sáng treo cao, lão Cổ khoác áo rộng bồng bềnh, giống như bay xuống từ mặt trăng, mang theo khí tức xuất thế đáp xuống mặt đất.
"Ngươi là ai? Ta không nhớ mình có người cháu nào như ngươi.” Lão Cổ bình tĩnh hỏi.
Đại Năng quỳ trên đất run giọng nói: "Ta là Kỳ Phong, từ lúc còn rất nhỏ ta từng theo gia gia của ta đến gặp ngài vài lần. Gia gia của ta là Kỳ Minh, năm ấy là bạn thân của ngài.”
"Kỳ Minh!" Lão Cổ rơi vào hồi ức xa xưa, trong lòng tự dưng thấy buồn vô cớ. Ông ta đã biết đây là cháu của ai.
Kỳ Minh quả đúng là bạn tốt của ông ta, năm ấy từng đi theo ông ta lên chiến trường, từng đi theo Lê Đà chinh chiến, là huynh đệ tốt của ông ta.
Những người năm xưa cùng với những sự kiện trong quá khứ bỗng chốc hiện về trong lòng lão Cổ, khiến ông ta chua xót không thôi, đồng thời còn ngỡ ngàng vì rất nhiều người đã chết, có chiến tử và có cả tọa hóa (1) trong năm tháng.
(1) Tọa hóa: Từ dùng trong đạo Phật, chỉ một người chết trong tư thế ngồi thiền, chết an nhiên.
"Gia gia ngươi đâu?" Lão Cổ hỏi, năm xưa sau khi Lê Đà chết, Kỳ Minh đã mang theo gia quyến đi ẩn cư, bởi vì sau đại kiếp ấy, ai cũng bàng hoàng, ngay cả người giương lên lá cờ lớn cũng chết bất đắc kỳ tử, biến mất khỏi cõi đời, có ai mà không sợ? Toàn bộ bộ hạ còn sống đều phân tán rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá