Thánh Khư

Chương 3447: Kho báu thời gian (3)

Năm đó, Minh thúc chiến đấu để bảo vệ quê hương, chiến đấu đến chết chống lại Thiên Thần tộc, Tây Lâm tộc, từng chịu đựng cực khổ và tra tấn tàn khốc.
Tuy nhiên, cuối cùng ông cũng thoát ra được và đợi cho đến khi đám người Yêu Yêu, Sở Phong nổi dậy.
Tuy bây giờ nhìn thì có vẻ như đây là những tranh chấp giữa những người tiến hóa cấp thấp, thế nhưng những ân oán tình thù với nhân tính dính dáng đến bên trong đó khiến người ta oán giận, khiến người ta lo lắng.
“Minh thúc ngài đi theo cháu đi, hiện tại Yêu Yêu ở dương gian, đều sắp thành tiên rồi, còn có Thánh Sư Diệc Trần cũng ở đây, hiện tại thành thiên sư trường vực, ngài cùng ta đi dương gian đi!”
Sở Phong kéo hắn lại, ông một mực bảo vệ Yêu Yêu, bảo vệ hậu bối này.
“Cái gì, Yêu Yêu... còn sống ư?” Minh thúc nhất thời kích động, run rẩy duỗi hai tay ra, nắm lấy hai vai Sở Phong, nghẹn ngào, mắt ông ẩn chứa nước mắt.
“Ông trời thật tốt, ban đầu ta không chăm sóc tốt cho Yêu Yêu, nàng lại vẫn sống sót, cuối cùng ông trời cũng có mắt!”
Minh thúc khóc, tóc trắng xoá, hai mắt vẩn đục, ông không nhịn được nữa.
Vào thời điểm đó, hầu hết mọi người thuộc thế hệ của ông đều chết trận, ngay cả lứa hậu bối cũng không thể thoát khỏi được.
Yêu Yêu cũng chỉ còn là một tàn hồn, thân thể rớt trong Đại Uyên, vô cùng bi thảm.
Sau đó, Yêu Yêu xuất hiện lại ở thế gian, Minh thúc thoát vây, ngay lập tức tìm được nàng.
Chỉ là, bi kịch lại một lần nữa diễn ra, cuối cùng Yêu Yêu quyết chiến với Thái Võ, lại rơi xuống Đại Uyên.
Minh thúc thế mà lại khóc lóc đau khổ không dừng được, rất lâu sau vẫn không thể bình tĩnh lại.
“Nàng còn sống, hơn nữa tình trạng tốt vô cùng, nàng còn nắm giữ một số hệ thống văn minh tiến hóa, năm đó nàng từ Đại Uyên tiến vào đại âm gian...” Sở Phong nhanh chóng nói rõ tình huống, trấn an ông.
“Tốt, tốt, tốt, đi, dẫn ta đi gặp Yêu Yêu, cũng dẫn ta đi gặp Thánh Sư!” Minh thúc môi run cầm cập, nước mắt giàn giụa.
...
Chuyện ở tiểu âm gian kết thúc, Sở Phong cùng chư Vương bắt đầu lên đường về.
Lúc trở lại, có thêm hai người, là Thạch Hồ và Minh thúc.
“Ta nói chứ các vị tiền bối, người có thân phận cao như các ngài vậy mà xin đủ loại đặc sản địa phương, ngay cả tu sĩ cấp thấp cũng bị các ngươi vơ vét tài sản à?”
Trong tinh không, Sở Phong nhìn chư Vương, bởi vì đã hiểu rõ tình hình nên những người này đều chứa không ít bình bình lọ lọ.
Cái gì mà thực đơn của tiệc Thiên Đế, cái gì mà đá xanh Thiên Đế ngồi trên năm đó, thậm chí, có người còn muốn chặt đỉnh Thái Sơn đem đi.
Tuy nhiên, cuối cùng không ai dám ra tay vì sợ dính phải nhân quả lớn gì đó.
Sở Phong nói: “Quá đáng nhất là các ngươi đi khắp nơi tìm kiếm hung thú để vắt sữa, khiến hổ bay sói nhảy. Những người không biết còn cho rằng mùa xuân đã đến, vạn vật thức tỉnh đó.”
Một lão già nói: “Đây không phải là để con cháu trong tộc chúng ta được nếm thứ sữa hung thú mà ‘vị kia’ đã từng uống à? Dù sao, ngươi nói cũng có lý, khẩu vị vị kia yêu thích, bởi vì địa cầu luân hồi nên mùi sữa do hậu duệ của những hung thú kia tiết ra sẽ không thay đổi, hẳn vẫn là nguồn sữa nguyên thủy.”
“Vì vậy mà các ngươi đi khắp thế giới vắt sữa dã thú? Thật ra tài nguyên địa cầu cằn cỗi, nhưng các ngươi tùy tiện ra tay như vậy, nếu vị kia cảm ứng được sẽ không vui đâu, các ngươi nên để lại cho địa cầu một chút cơ duyên, cũng coi như là trao đổi đồng giá.”
Sở Phong nói lời kỳ lạ như vậy, nếu như là đời trẻ, trung niên thì sẽ cười nhạt, không chút để ý nào, cũng sẽ không coi là thật.
Tuy nhiên, sắc mặt của những người lớn tuổi lại thay đổi, ở cấp độ của họ thì càng hiểu được tôn trọng, càng sợ phải gánh vác nhân quả.
Trong phút chốc, trong tay một số lão quái vật phát sáng, thật sự đánh ra từng đường thần hà, bay về phía hành tinh màu xanh nước biển phía sau.
Dương gian, Hạ châu, cung điện Thiên Đế lơ lửng giữa không trung, hoành tráng và trang nghiêm, thần hà lưu chuyển, mây tía tràn ngập.
Chư Vương trở về, tất cả đều trở lại bình thường.
Sau khi Sở Phong trở về, hắn trực tiếp hỏi xin Tân Đế Cổ Thanh cung cấp tài nguyên tiến hóa, không chỉ cho bản thân mà còn cho Hoàng Ngưu và đám người Đông Đại Hổ.
Hiện tại, hắn được gọi là Sở Vương, lại lập rất nhiều công lao, chủ yếu là trong quyết đấu với thế hệ trẻ Trời xanh, giành được không ít thể diện cho hạ giới.
Hơn nữa, hắn thật sự đã biểu hiện ra tiềm lực kinh người đáng sợ, về công hay về tư, Cổ Thanh đều sẽ không áp chế hắn, cho hắn những tài nguyên tiến hóa hắn cần.
Quả nhiên, Cổ Thanh vung tay lên, không chút do dự cho hắn tự đến bảo khố lĩnh thưởng.
“Chờ một chút, tiểu tử, có phải ngươi chuẩn bị tiến hóa, muốn đi dị vực không?” Cửu Đạo Nhất gọi hắn lại.
“Đúng!” Sở Phong gật đầu, trong hoàn cảnh như vậy, hắn còn có lựa chọn nào khác à? Đương nhiên hắn cần phải nhanh chóng tăng thực lực lên.
“Đừng vội, ta cảm thấy trước tiên nên tìm cho ngươi mấy đạo lữ, cho các ngươi thành hôn, tốt nhất là thành hôn với các đại gia tộc hùng mạnh.” Cửu Đạo Nhất nói.
“A?” Sở Phong kinh hãi, rốt cuộc là chuyện như thế nào? Lão già này lại có ý đồ gì đây?
“Ngươi biết không, một khi ngươi đạt đến cảnh giới Thiên Tôn thì sẽ rất khó có con nối dõi, cần các loại thần dược hỗ trợ mới có được, ngươi bây giờ đều đã là cảnh giới Hỗn Nguyên, cũng là đại năng trong miệng người thường, nếu như lại lên một tầng nữa, muốn có con nối dõi, vậy thì càng khó hơn.”
Cửu Đạo Nhất cực kỳ nghiêm túc nhắc nhở hắn.
“Chuyện này...” Sở Phong thực sự lấy làm kinh ngạc.
“Ta sẽ hạ chỉ chọn đạo lữ cho ngươi, tự mình chủ trì đại hôn cho các ngươi!” Cổ Thanh cũng mở miệng, ông rất coi trọng Sở Phong.
Nếu không thì với sinh linh ở cấp bậc như ông và Cửu Đạo Nhất, đừng nói đến tiếp kiến tu sĩ cảnh giới Hỗn Nguyên, ngay cả Chân Tiên, thậm chí Tiên Vương cũng không có thỉnh thoảng tiếp kiến đâu.
“Cái này thật sự cần thiết à?” Sở Phong nhìn Cửu Đạo Nhất.
“Đương nhiên, trừ khi ngươi muốn tuyệt hậu, từ nay trở đi dấn thân vào tu hành chuyên tâm tu luyện, không bao giờ nghĩ đến vấn đề dòng dõi.” Cửu Đạo Nhất gật đầu
“Ta có con trai rồi!” Sở Phong nhỏ giọng nói.
“Ngươi cảm thấy, đứa con trai kia của ngươi đáng tin cậy không? Lúc nào cũng có thể dung hợp hòa làm một với người khác, trở thành lão quái vật, đến thời điểm đó ngươi gọi hắn là con trai, hay hắn muốn ngươi gọi hắn là lão tổ?” Cổ Thanh trêu ghẹo.
Sở Phong nghĩ đến dáng vẻ kia của xác thối, cảm thấy ớn lạnh!
“Vậy... không phụ Như Lai, không phụ khanh, nữ tử chờ ta và tu hành đều không cô phụ!” Sở Phong trịnh trọng gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá