Thánh Khư

Chương 3104: Đại tế kỷ nguyên màu xám (1)

Vả lại, chưa chắc Hồn Hà thật sự không biết phương pháp nấu thuốc.
Dù sao, Vô Thượng của chúng năm xưa đâu chỉ có một, kẻ nào cũng đều thâm sâu không lường được, đã tiếp xúc với rất nhiều đồ vật thần bí và có đọc lướt qua các loại ghi chép.
Cẩu Hoàng đào ba cây dược thảo lên và cất đi. Có lẽ dược tính của chúng không đủ nhưng vẫn có chỗ hữu dụng, nói không chừng có thể cứu về được vài mảnh hồn quang của Đại đế.
Trong lòng có hy vọng, mọi chuyện đều sẽ đi theo hướng tốt. Nó muốn giữ lại hy vọng, chờ đợi kỳ tích.
"Đều trở về đi!" Sở Phong mở miệng. Nơi đây quá nguy hiểm, dù sao sinh vật Vô Thượng cũng đang nhìn chằm chằm.
Mặc dù sinh vật Vô Thượng trong vực sâu không thể nhìn thấy mấy người đang hái thuốc, nhưng lỡ hắn ta lộ ra sát ý thì phiền to.
"Ai dám đến Hồn Hà hái thuốc, chân thân ta đã khôi phục..."
Sinh vật Vô Thượng trong vực sâu mở miệng, lúc này hắn ta bình tĩnh hơn nhiều, cảm thấy vị trên tấm bia đá kia không phải thật sự trở về.
Nhưng chuyện bất ngờ đâu đâu cũng có, giờ phút này, khi hắn ta rốt cuộc có hành động thì ngay khoảnh khắc chân thân vừa đi lên trên vực sâu, một bàn chân to khác đột ngột rơi xuống, đạp lên bình đài phù văn trên bia đá.
Phụt!
Khóe miệng sinh vật Vô Thượng trong vực sâu chảy ra vệt máu, trên người hắn ta có vết thương cũ vô cùng đáng sợ, bây giờ do một loại khí tức không hiểu nào đó khuấy động mà khóe miệng hắn ta trào ra máu đen.
“U…”
Giờ phút này, hắn ta không do dự gì nữa, lập tức lấy là một cái tù và hai màu đen trắng, mỗi màu chiếm một nửa. Hắn ta thổi lên.
Mỗi một nơi trong chư thiên vạn giới đều nghe được.
Hắn ta đang triệu hoán Cổ Địa Phủ, kêu gọi sinh vật bên dưới Tứ Cực Phù Thổ, gọi tỉnh quái vật dưới hố chôn Thiên Đế, triệu tập Chí cường giả.
Ngoài ra, ngay dưới vực sâu Hồn Hà cũng có dị động. Một con nhộng im ắng xuất hiện, phát ra ánh sáng vô tận, bên ngoài cơ thể có mười ba mười bốn thần hoàn!
Chỉ trong thoáng chốc, sinh linh khủng bố ở các nơi đều rục rịch.
Nhưng những gợn sóng mạnh mẽ ấy đều bị một khí tức kinh người quấy nhiễu.
Trên bình đài phía trên bia đá, có một đôi chân đang ngưng thực.
Đồng thời, ở miền cao xa vô tận kia như có một đôi mắt mở ra, tựa như tia sét hỗn độn mạnh nhất nổ tung, phát ra ánh sáng kinh khủng, đè ép tất cả bất tường!
“Vẫn đừng nên giương oai thì hơn!” Dưới vực sâu, tiếng thở dài khe khẽ truyền ra từ trong kén nhộng.
“Ta không thể không thổi, mệnh ta do trời… không do ta!” Sinh linh Vô Thượng trong vực sâu mở miệng.
Sinh vật Vô Thượng trong vực sâu thở dài, cuối cùng hắn ta vẫn không buông tù và xuống, ngược lại ngửa mặt lên trời thổi dài, phát ra âm thanh rất khủng bố, tựa như đang rửa sạch cả quá khứ lẫn tương lai.
Nhưng trước khi bắt đầu, hắn ta từng thở dài một tiếng, nghe có vẻ cô đơn, bất đắc dĩ và có chút ý lạnh, quả thật bao hàm rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Một sinh vật được xưng là Vô Thượng, khắp chư thiên vạn giới này có được bao nhiêu đối thủ? Thế mà lại lộ vẻ mệt mỏi như thế, thật khiến người ta chấn kinh!
Mệnh ta do trời, không do ta!
Trong lời nói ấy cất giấu tin tức khiếp người, khiến nhóm Cửu Đạo Nhất thoáng ngẩn ra rồi ngay sau đó tê hết cả da đầu, chuyện này thật không dám tưởng tượng.
Con nhộng im lặng, tựa như đang đồng ý với một loại quan điểm nào đó.
“U…”
Tù và réo dài liên tục, tỏa ra mười ba loại thần quang, thoáng chốc vang vọng chư thiên, khuấy động Cổ Địa Phủ tĩnh lặng, nhiễu loạn sự yên ắng của hố chôn Thiên Đế, đồng thời khuấy lên cơn lốc đầy bụi trong Tứ Cực Phù Thổ.
Giờ phút này, vạn giới kinh dị.
Tù và phát ra tiếng “U u”, không hề chói tai, cũng không quá đè ép, ngược lại cảm thấy khá đặc biệt, tựa như Tiên Tổ đang ngâm nga, lại giống như Ma Tổ đang thầm thì, lúc mới nghe qua giống như muốn ngộ ra đại đạo vô thượng!
Song, chỉ một thoáng sau, âm thanh ấy trực tiếp khiến người ta muốn nổ tung, ngay cả sinh linh vô cùng mạnh mẽ cứng cỏi mà cũng đau đầu như thể muốn nứt ra, thân xác như muốn vỡ tan ngay lập tức.
Có thể nhìn thấy, giữa trời đất lần lượt hiện ra từng sợi xích trật tự đại đạo, chúng đang cót ca cót két đứt gãy, cảnh tượng vô cùng đáng sợ.
Giống như đang tận thế, các loại quy tắc đều bị mài mòn, một thời đại dường như sắp kết thúc!
Quả thực, ở biên giới phía xa, rất nhiều lão quái vật run rẩy và kinh hãi, khắp người nổi đầy da gà, run giọng nói: “Sắp bắt đầu rồi sao? Đại thế sắp trầm luân!”
Càng đừng nói đến nơi khởi nguồn của sự việc ấy, cũng chính là điểm cuối Hồn Hà, tình cảnh kinh khủng cực kỳ.
Mạnh Như Cửu Đạo Nhất, Cẩu Hoàng, xác thối… đều đang lảo đảo rút lui, suýt thì trực tiếp ngã nhoài xuống đất.
Lê Đà và nam tử đầu trọc cũng không ngoại lệ, Chủ nhân Sở nghiên cứu Hắc Huyết thậm chí còn thất khiếu chảy máu, cơ thể phát sáng tựa như đang bị hiến tế, sắp chết đến nơi.
Đây là đã nhờ có Đế Chung và chiến mâu che chở rồi, nhất là Đế Chung sứt mẻ đang ngân lên từng tiếng, phù văn đầy trời, hình thành một “Đạo Chung” lấp lánh hoàn chỉnh, ụp xuống và bao phủ tất cả mọi người bên dưới.
Cũng nhờ vậy mà rốt cuộc Chủ nhân Sở nghiên cứu Hắc Huyết thoát được bi kịch chết thảm.
Song, tiếng tù và càng vang vọng hơn, khiến Đế Chung phát ra càng nhiều tiếng ngân vang, bên trong khu vực được chiếc chuông che chở lại có người ho ra máu.
Sở Phong cất bước, việc nghĩa chẳng từ nan, đứng ngăn ở phía trước, ngăn cách nhóm người cùng với vực sâu. Hoa văn màu vàng dưới chân hắn chặn lại gợn sóng đại đạo đặc biệt do tù và chấn động tạo thành.
Ở hạ du Hồn Hà, bia đá càng lúc càng sáng chói.
Tấm bia đá không biết ở đây từ niên đại nào hiện đang tỏa ra chùm sáng rực rỡ nhất, bình đài cũng theo đó mà dần rõ nét và chân thực hơn.
Bên trên bình đài, một bóng dáng mờ ảo như chực chờ xuất hiện.
Thật ra ở đó chỉ có một đôi chân, về phần thân thể thì không nhìn thấy đâu cả, không tài nào chạm đến được, thế nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác như thể có một vị cường giả đang đứng sừng sững giữa quá khứ và tương lai, tồn tại trong các thời không!
Hắn như thật sự sắp ngưng tụ hình thể, hiện thân nơi đây!
Phụt!
Dưới vực sâu, sinh linh Vô Thượng ho ra một ngụm máu, đột nhiên ngửa đầu nhìn lên.
Vết thương cũ trên người hắn ta không ngừng nứt toác ra, miệng mũi đều đang chảy máu, thậm chí từ hai lỗ tai và hai mắt hắn ta cũng có máu đen chảy ra.
Trái tim hắn ta đập rộn, nhìn chằm chặp lên bình đài được dựng từ phù văn lấp lánh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá