Thánh Khư

Chương 3206: Con rể tới nhà (1)

"Mở cửa chính, mời các bằng hữu của Chu Hi vào!" Chu Vân Linh, Đại Thiên Tôn mặc váy đỏ ban đầu rất hung hang và không có ấn tượng tốt với Sở Phong, lúc này mở miệng, thái độ thay đổi hoàn toàn, bà ta biết, trước kia mình trách oan Sở Phong.
"Mở cửa chính Chu gia? Ôi trời, đã bao nhiêu năm không thấy rồi!" Một vị đường huynh của Chu Hi ngẩn người, sửng sốt kêu lên.
Sau đó hắn ta ngay lập tức lao đến, giữ chặt Sở Phong, giống như là có vô tận cảm khái, nói: "Ngay cả ta đều không được đi qua cánh cửa kia đâu, cho tới bây giờ đều là đóng kín!"
Sau đó, hắn thở dài: "Huynh đệ, ban ngãy ngươi quá khiêm tốn rồi, có điều, đây cũng là cách kiêu ngạo khoe khoang tốt nhất, ngươi cố ý à?!"
Lúc này, mấy vị thiếu nữ nhìn về phía Chu Hi, vừa đố kị vừa ghen ghét, nhưng dù sao cũng là huyết thống nên đều tiến lên, thì thầm với nàng, vội vàng kéo gần lại quan hệ.
Hình như việc “Mở cửa chính” là một hình thức tiếp đãi khó lường nào đó? Sở Phong kinh ngạc.
Chẳng bao lâu sau hắn đã biết được, cửa chính Chu tộc bất phàm cỡ nào!
Bình thường cánh cửa kia là vô hình, không ai thấy được. Phải kích hoạt lên nó mới hiện ra.
Nơi đây biển cả bao la hùng vĩ, sóng lớn màu vàng nhấp nhô chập trùng, đằng trước là từng dãy tiên sơn nối liền, sương trắng lượn lờ, cảnh đẹp vô ngần, nhưng chẳng thấy được cái “cửa chính” mà người Chu gia nói.
Bây giờ, sau câu lệnh của Chu Vân Linh, mưa ánh sáng tỏa ra từ tiên sơn, tựa như trong hồng trần có Chí cường giả phi tiên, mang theo sinh cơ dào dạt và chùm sáng chói lóa.
Một cánh cửa khổng lồ đột ngột hiện ra, vật chất Đạo Tổ nồng đậm, hạt thần tính cuộn trào, mưa ánh sáng lấp lánh rơi xuống, vô cùng thần thánh.
"Mời!" Chu Vân Linh mở miệng.
Bà ta thân là Đại Thiên Tôn, thân phận không kém hơn Đại Năng trong tộc là bao, vả lại tiềm lực của bà ta rất lớn, tương lai kỳ vọng gặt hái được Đại Hỗn Nguyên Đạo quả, cho nên một lời của bà ta có uy quyền không nhỏ.
Bà ta và Chu Vân Tiên được xưng là Linh Tiên Song Kiêu của Chu tộc, là cường giả tiềm lực có hy vọng chạm đến biên giới cấp Đại Vũ.
Bây giờ bà ta tự làm chủ, chỉ đạo mọi thứ nơi đây, mấy vị Đại Năng cùng các bô lão đều không phản đối gì, tỏ vẻ tán thành.
Sở Phong không ngờ bà lão ban nãy hung hăng và tỏ ra ghét bỏ hắn nhất thì bây giờ lại đối với hắn nhiệt tình nhất, đây là kết quả mà hắn không thể ngờ tới được.
Cánh cửa khổng lồ hiện lên, mưa ánh sáng bay lất phất, phù văn Trật Tự tạo dựng ra một con đường lớn màu vàng chói, thoắt cái đã kéo dài đến gần chỗ mọi người đang đứng. Sương tiên ngập tràn, vật chất Đạo Tổ bốc hơi, con đường ánh sáng kéo dài đến dưới chân Sở Phong.
Ngoài ra, hai bên xung quanh con đường rộng lớn sáng chói này bắt đầu xuất hiện đủ loại dị tượng, ví như từng cụm sen vàng cắm rễ trong hư không, Chu Tước rực lửa và Thiên Long vàng óng bay lượn lờ, mảnh vỡ đại đạo hiển hiện, nhấp nhô lên xuống cùng với hỗn độn.
Mấy vị Đại Năng đều cất bước đi đến trước con đường này và ra hiệu cho Sở Phong bước lên.
Đương nhiên Chu Hi cũng ở đó, nàng cũng là một trong các nhân vật chính của ngày hôm nay.
Còn những thanh niên nam nữ trẻ tuổi kia, mới đầu đều rất hâm mộ ngóng nhìn, nhưng cuối cùng cũng được cho phép bước lên con đường này.
Không bao lâu sau, Sở Phong đã biết vì sao vị đường huynh kia của Chu Hi lại giật mình và đồng thời hâm mộ đến vậy.
Cửa chính này không ngờ lại ẩn chứa tạo hóa.
Lúc này, vật chất Đạo Tổ hóa thành chùm sáng chiếu rọi xuống, tẩy rửa cho những người đi qua con đường này, khiến thân thể mọi người đều nhẹ nhàng hơn.
Đồng thời còn có tiếng tụng kinh vang lên, hàng loạt ký tự tỏa ra, in dấu giữa hư không, sau đó lại rơi xuống những người đang đi trên đường.
Giờ phút này, trong lòng Sở Phong yên tĩnh đến lạ. Hắn thể ngộ được một loại đại đạo mênh mông, một loại thiên địa thánh khiết và rộng lớn, hắn như thấy được Thượng Thương.
Trong khoảnh khắc ngừng chân lại, hắn giống như ngộ đạo, sa vào một loại hoàn cảnh nào đó không hiểu.
Chỉ thoáng sau hắn đã lấy lại tinh thần, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy mà hắn đã thể ngộ ra rất nhiều thứ, giống như bế quan và ngộ đạo mấy năm.
Điều này khiến Sở Phong – người vừa tăng cấp cách đây không lâu và tiếp cận đến Song Hằng Tôn chính quả – cảm thấy rung động sâu sắc. Cảnh giới của hắn đã vững chắc hơn, tựa như đã đạt đến cảnh giới này được mấy năm rồi.
Điều này thật sự quá kinh khủng, chỉ đi qua cửa chính của Chu tộc một lần mà đã nhận được phúc lợi lớn nhường này
“Nếu không phải là khách quý của tộc ta đến thì cánh cửa này sẽ không được mở ra.” Chu Hi ở bên nhỏ giọng giải thích.
Hiển nhiên, Chu gia rất xem trọng Sở Phong, đối đãi với hắn như thể hắn là lão quái vật tuyệt đỉnh trong cấp độ Đại Năng.
Lúc này, Chu Vân Linh không còn ác liệt chỉa mũi nhọn vào hắn nữa. Mặc dù bà không nói gì trước mặt hắn, nhưng vẫn âm thầm biểu đạt sự áy náy của mình.
Bà lão này có tính cách rất mạnh, ghét ác như thù, lúc nhìn thấy ai không vừa mắt thì sẽ không che giấu mà lập tức hùng hổ lên, dùng lời nói rất ác độc để mắng người, còn khi nhìn ai vừa ý thì lại nhiệt tình quá mức.
Lúc này, Chu Vân Tiên - một vị Đại Thiên Tôn khác mỉm cười, mở miệng giải thích giùm Chu Vân Linh.
Vốn dĩ ngay từ ban đầu, Chu Vân Tiên đã đối xử với Sở Phong rất ôn hòa và đầy thiện ý.
“Tâm địa của Chu Vân Linh không xấu, nàng muốn suy xét cho tộc ta thôi. Ngươi giết Thái Võ, đối địch với Võ Phong Tử, lại đắc tội Nguyên tộc, rồi cùng Nhân Vương Mạc gia không chết không thôi. Bọn ta mà nghênh đón ngươi thì sẽ phải chịu áp lực rất lớn.”
Không cần bà nhiều lời, đương nhiên Sở Phong biết rõ tình hình đang như thế nào.
Hắn gây thù hằn không ít, mà toàn là gia tộc mạnh tuyệt đỉnh, ví như loại sinh linh như Võ Phong Tử mấy ai có thể ngăn được?
Vô luận hôm nay Chu tộc tỏ ra thái độ gì, hắn đều không cảm thấy bất ngờ.
Huống chi trên bản chất Chu tộc cũng không có ác ý gì với hắn, ban nãy còn cử hai vị Đại Thiên Tôn tới gặp hắn, xem xét con người hắn rốt cuộc ra sao, như vậy đã xem như là coi trọng lắm rồi.
Đương nhiên hắn cũng chưa nói tới việc “được ưu ái mà e ngại”, biểu hiện rất bình thản.
Trên đời này, không có tình yêu và hận thù nào đến vô duyên vô cớ, muốn lấy được sự tôn trọng thì bản thân mình phải đủ mạnh.
Nếu không, Chu tộc dám mang gì ra để mạo hiểm gánh lấy nguy cơ đắc tội Võ Hoàng, đi nghênh đón hắn?
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá