Thánh Khư

Chương 3109: Nghìn đời sau còn ai đứng nơi đó? (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
"Ta thật không nghĩ tới, Vô Thượng sẽ ra ngoài!" Cẩu Hoàng thở dài, đây là chuyện nằm ngoài dự đoán. Nó đã nghiên cứu Hồn Hà rất lâu, tưởng rằng sẽ không có con nào to như thế xuất hiện.
Đương nhiên, nó cũng không sợ, khi thật sự đến thời khắc mấu chốt, đòn sát thủ sẽ tự khởi động, mang những người thuộc phe mình đi, an toàn biến mất khỏi nơi đây.
Không vui được bao lâu, nó lại ủ rũ xuống. Lần này nó không giả vờ, cũng không lừa gạt ai, mà là thương cảm thật sự. Nó ôm Tiểu Thánh Viên, nói: “Hầu tử chết rồi."
Xác thối vỗ vỗ đầu vai của nó, nói: “Chuyện này không trách ngươi được, hắn vốn chỉ còn lại chút tàn niệm, còn chân thân đã chết từ rất rất lâu rồi. Nếu có hy vọng sống, dù chỉ còn chút xíu bản nguyên hay chỉ một tia hồn quang thì đã không trở thành như thế."
Cẩu Hoàng gật đầu, dù Hầu Tử chỉ là di hài, hay là có một chút hồn quang nào, đòn sát thủ của nó cũng sẽ tự khởi động và mang mọi người nhanh chóng rời đi.
“Ngươi nói xem, có khi nào Hầu Tử không chết mà thật ra vẫn còn sống không?” Xác thối bỗng nhiên mở miệng, nói: "Không biết vì sao, ta luôn cảm thấy có chút không đúng. Không chỉ hắn mà ngay cả với thân xác thối rữa của ta, ta cũng có điểm nghi ngờ. Cũng không biết nguyên nhân là gì.”
"Được rồi, rời chỗ này đã rồi nói sau!” Cẩu Hoàng lên tiếng.
Sau đó, “Ầm” một tiếng, bên bờ Hồn Hà sau lưng bọn họ truyền đến tiếng vang ầm ầm. Đôi bàn chân rời khỏi bình đài, bước trên hư không, theo dọc bờ sông đi về hướng vùng đất Chung Cực.
Cả nhóm người trợn mắt há mồm, Cửu Đạo Nhất càng là run rẩy, đây là có chuyện gì?!
Vị kia thế mà lại cử động!
Cẩu Hoàng và xác thối bỗng thấy không muốn rời đi nữa, chỉ muốn ở lại nhìn xem đôi bàn chân này sẽ làm ra chuyện gì, lẽ nào muốn san bằng Hồn Hà ư?!
Ầm ầm!
Từng dấu chân vàng óng in ra giữa hư không theo từng nhịp bước, giống như hoa văn Đại Đạo, thần thánh và lấp lánh, được tô điểm bởi một màn mưa ánh sáng, in dấu đậm ngay giữa hư không.
Những nơi mà đôi bàn chân đi qua đều để lại dấu chân khó phai khó mờ, thoáng chốc đã tiến vào vực sâu.
Không ngờ đôi bàn chân kia lại vào vực sâu thật, Cửu Đạo Nhất rung động, vậy chẳng phải là muốn san bằng nơi đây à?
Lúc này, mấy người đều không thấy được, đôi bàn chân kia tiến thẳng vào trong vực sâu đen tuyền, đi qua hỗn độn, hướng đến khu vực không thể tiếp cận trong truyền thuyết.
“Hắn… Vào thật rồi ư?!” Cẩu Hoàng rung động.
"Vậy chúng ta thì sao?" Nam tử đầu trọc hỏi.
“Chúng ta vẫn nên rút lui trước, rời xa nơi đây. Cuối cùng sẽ phải xảy ra chuyện!” Xác thối rất nghiêm túc.
"Đúng!" Cửu Đạo Nhất cũng gật đầu.
Lúc này, Sở Phong bọc hậu đằng sau đã đi tới. Hắn cảm thấy người mình run lẩy bẩy, bởi vì luôn có cảm giác giống như mình cõng ai đó ra cùng!
Sau lưng hắn hiện lên vầng sáng màu đỏ ngòm, sau đó từ từ thu nhỏ lại, nhưng sương mù thì vẫn còn, cả sinh vật mơ hồ kia dường như cũng vẫn còn đó, hơn nữa còn giống như đang nằm trên lưng hắn, khiến hắn cảm thấy rét lạnh đến thấu xương, tựa như đang vác một xác chết trên lưng vậy.
“Đợi chút đã, các ngươi nhìn xem trên lưng của ta có gì không?” Sở Phong thật sự không nhịn được nữa bèn mở miệng nói với mấy người kia.
“Không thấy rõ lắm, giống như ngươi bị sương mù bao vây rồi. Ngươi… rốt cuộc là ai?!” Cẩu Hoàng hỏi.
Cửu Đạo Nhất, Lê Đà cũng lộ vẻ ngờ vực. Võ Hoàng, Thái Nhất cũng đang nhìn hắn, đều muốn biết thân phận của hắn.
Xác thối thậm chí còn mở miệng bảo hắn để lộ dung mạo thật.
Sở Phong có chết cũng không muốn để lộ dung mạo thật. Đến lúc đó, con chó kia chắc sẽ phát điên lên mất. Lúc trước nó từng gặp gỡ hắn rồi, cũng từng nói với hắn là phải giúp nó đi tìm người, giúp nó hái thuốc, không thì sẽ hạ chú cho hắn.
Hắn chẳng muốn có liên quan gì đến con chó này, hắn luôn cảm thấy con chó đen ấy rất không đáng tin, hôm nay còn điên cuồng thái quá nữa!
Mặt khác, hắn cũng muốn “kính nhi viễn chi” (1) với Cửu Đạo Nhất. Lão quái vật kiểu này thật sự quá dọa người, lai lịch thì phức tạp, nhìn thử xem lão ta đã làm ra những chuyện gì? Hắn không muốn tiếp xúc quá thân cận.
(1) Kính nhi viễn chi: Kính trọng nhưng không gần gũi.
Về phần Lê Đà, tên này quá đen, ngay cả lão Cổ kết bái huynh đệ cũng bị giày vò đến mức khóc cũng không được mà không khóc cũng không xong, quả thực là chết đi sống lại, vẫn nên né đi thì hơn.
Còn Võ Phong Tử thì càng đừng nên gặp lại!
Sở Phong vừa khoắng hết cái tổ chim của ông ta, lại thêm mối thù cũ trước kia. Nếu Võ Phong Tử biết được đầu đuôi mọi chuyện thì chắc sẽ ăn tươi nuốt sống hắn mất!
Trên thực tế, nếu không phải hắn còn chưa hoàn toàn khống chế được sức mạnh khủng khiếp kia, cộng với hiện giờ Võ Phong Tử đang ở cùng phe với hắn, hơn nữa ban nãy ông ta cũng biểu hiện rất tốt, thì Sở Phong đã chẳng nín được cơn xúc động muốn diệt ông ta.
Thôi được rồi, con người ta hay mềm lòng, hôm nay bỏ qua hết mọi chuyện, sau này nếu có thù đứng ở phe đối lập thì tính sau! Sở Phong thầm nói trong lòng.
Thấy hắn im lặng, mấy người cũng không tiện hỏi lần nữa. Bọn họ vẫn khá là kiêng kị hắn, dù sao đây cũng có thể là một cao thủ Vô Thượng thần bí.
Chẳng qua, mấy người họ vẫn thi thoảng liếc nhìn Sở Phong vài lần, bởi vì luôn cảm thấy hắn hơi lạ.
Đáng tiếc, lớp sương mù thần bí kia che khuất tất cả, lại thêm phù văn màu vàng của lọ đá che giấu cho Sở Phong nên dù không cách quá xa nhưng mấy người họ vẫn không phát hiện ra Sở Phong là ai.
Võ Hoàng luôn cảm thấy giống như mình đã bỏ sót gì đó, bèn lén liếc nhìn Sở Phong một lần, sau đó lắc đầu quay đi, không dám quá mạo phạm, một lần nhìn như vậy đủ rồi.
Rốt cuộc là ai vậy nhỉ? Ông ta luôn cảm thấy có điểm gì đó là lạ.
Sau đó, Võ Phong Tử nhìn về phía Cẩu Hoàng, đồng thời đòi lại đạo cốt của sư phụ mình.
Cẩu Hoàng lầu bầu nói: "Đây là ta nhặt được, thế mà muốn ta khơi khơi tặng lại cho ngươi à. Ngươi không muốn chuộc về hả?!”
Từ xưa đến nay, đồ đã rơi vào trong miệng nó, nó không bao giờ muốn nhả ra.
Nhưng hôm nay nó thấy tên nhãi già này thể hiện rất tốt, vô cùng cố gắng tận lực, cho nên nó hơi ngượng. Không đưa cho người ta thì thật không còn gì để nói.
Võ Hoàng rất muốn đấm một cú vào cái mặt chó của nó, hỏi nó rằng ngươi rảnh quá hay sao mà đi đến đại trường của ta nhặt đạo cốt? Còn nói đến chuyện chuộc lại nữa?!
"Thật nhỏ mọn, lát nữa sẽ đưa ngươi!” Cẩu Hoàng nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá