Thánh Khư

Chương 3523: Chôn cất một thế hệ (1)

“Nghe thấy những lời này của huynh muội đã rất vui vẻ rồi, nhưng mà muội không hy vọng như vậy, huynh vẫn nên… rời đi đi, chờ muội… không có ở đây, huynh hãy trở lại.” Cảm xúc của Ánh Hiểu Hiểu trở nên sa sút.
“Muốn huynh rời đi cũng được, muội cũng có thể đi xa, đây là phù Cẩu Hoàng để muội rời khỏi dương gian!” Sở Phong nói.
“Muội…” Ánh Hiểu Hiểu rối rắm, nàng không nỡ.
“Muội yên tâm, huynh sẽ không chết già, sẽ sống mãi trên thế gian, khi huynh đủ mạnh huynh sẽ đi tìm muội!” Sở Phong nói, như vậy thì về sau còn có thể gặp lại.
Cuối cùng, Ánh Hiểu Hiểu rơi lệ, lưu luyến không rời, biến mất trong hào quang.
Sở Phong rất lâu sau vẫn không thể ngủ say, đến khi trời gần sáng hắn mới ngủ thiếp đi, vốn dĩ người tiến hóa đến cấp độ này như hắn thì không cần ngủ.
Trong giấc ngủ say, hắn lại tiến vào cảnh trong mơ, mơ thấy Chu Hi, mơ thấy bọn họ có một đứa bé, cuối cùng lại mơ thấy Ánh Hiểu Hiểu, nàng cũng ôm một bé trai, sau đó hắn tỉnh giấc.
Không phải ác mộng mà là giấc mơ rất nhẹ nhàng rất ấm áp, khiến hắn nằm rất lâu không muốn tỉnh dậy.

Non sông vỡ vụn, núi lớn sừng sững bị san phẳng, mấy năm này toàn bộ đất đai dương gian trở nên hoang vắng, đất nứt nẻ cằn cỗi khắp nơi, thường xuyên có đất cằn ngàn dặm, không thấy bóng người.
Dương gian lạnh lẽo giá rét, hơn 80 90 phần trăm sinh linh của các tộc đều đã chết, thời đại Mạt Pháp đột ngột giáng lâm, rất nhiều lão tu sĩ miễn cưỡng sống sót đều chết đột ngột gần đây.
Đặc biệt là thời đại Mạt Pháp lại bắt đầu chuyển sang thời đại Tuyệt Linh, ngay cả những người tiến hóa là thanh niên trai tráng cũng gặp phải nguy cơ to lớn, xuất hiện khổ nạn.
Con đường tiến hóa của cả một thế hệ đã bị kết thúc một cách tàn nhẫn, hoàn toàn cắt đứt.
Vốn dĩ trận chiến năm đó đã khiến Chư Thiên suy bại, dương gian càng gần như hủy diệt, máu chảy thành sông, sinh linh của các tộc thương vong vô số, hiện tại lại sắp bước vào thời đại Tuyệt Linh, người tiến hóa cũng sẽ khó sinh ra trên thế gian này.
Đây là bi kịch của một thời đại, lịch sử đang chảy máu, non sông đang khô cạn, toàn bộ thế giới rộng lớn tan vỡ, nạn lớn qua đi không phải là sự sống mới, mà là thời kỳ dài dằng dặc khó khăn hơn.
Sở Phong không đành lòng chứng kiến cảnh đó, hắn nhìn thấy quá nhiều khó khăn trong nhân gian, nghĩ đến thế giới rộng lớn huy hoàng ngày xưa, lại nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn lạnh lẽo trước mắt, trong lòng hắn lại đau buồn.
Những người tiến hóa thế hệ trước còn sót lại lần lượt tọa hóa trong mấy năm nay, có người sụp đổ, có người mất đi tinh khí thần, cũng có người khô cạn tâm huyết, trong quá trình tiến tới thời đại Tuyệt Linh, ánh sáng linh hồn nhanh chóng vụt tắt.
“Đưa các bậc tiền bối, đưa các vị đạo hữu, đưa các vị tiền bối, thời đại trước kia đã kết thúc!” Sở Phong cảm thấy cay mũi, có vô tận cay đắng.
Hắn cũng nhìn thấy những gương mặt quen thuộc ngày xưa, dù không quen thân nhưng cũng đã từng gặp mặt, nhưng mà bây giờ bọn họ đã già rồi, tóc trắng xoá, chết bởi thời đại Tuyệt Linh.
Người của cả một thế hệ mất đi như vậy, mà đời mới thì lại không có người có thể tu hành!
Sở Phong rời đi ba năm, hắn tiến bước đi tới, còn muốn chạy từng tấc đất, tìm kiếm một nhóm lão tu sĩ tọa hóa cuối cùng trong non sông khô cạn để tiễn đưa.
Tất cả người tiến hóa tuổi già đều chết, đó là bi thương của thời đại này, hắn bật khóc.
Nhìn dương gian đang cạn kiệt, hắn cảm nhận được vô tận mỏi mệt, không còn hy vọng với thời đại này, rốt cuộc những thiếu niên kia không thể tiến hóa được nữa.
Đây là một thời đại khiến người ta tuyệt vọng, đặc biệt là những người đến từ thế giới rộng lớn kia đã trực tiếp trải qua, những thế gia, đạo thống không tầm thường, những chủng tộc ngày xưa cũng vô lực nhìn lên trời, sắc mặt tái nhợt, từ đó về sau, thế hệ trước bị diệt vong, tất cả đều qua đời, thế hệ sau trẻ tuổi sẽ đi về đâu đây?
Bọn họ trải qua và biết được những chuyện xưa này, nhưng bây giờ bọn họ cầm cuốn kinh trong tay nhưng không thể tu luyện, từ đó không có lực lượng siêu phàm mà sẽ giống như người thường, sẽ chịu đau khổ trong cõi phàm trần, đời người cũng không vượt quá trăm năm!
Trong ba năm liên tiếp, Sở Phong vẫn đang ở trên vùng đất tàn tạ đổ máu, cũng không thể đuổi theo tìm cõi trần cuồn cuộn ngày xưa, tất cả đều suy bại quá mức mạnh mẽ.
Hắn nhìn thấy nỗi khổ của thế giới hoang tàn, càng giữ vững niềm tin muốn đạt được bất tử trong thời đại không thể tu hành!
Hắn muốn trở nên mạnh hơn, muốn thay đổi tất cả!
Đột nhiên, trong lòng hắn hồi hộp, có loại cảm giác ngạt thở, như thể sinh mệnh sắp kết thúc.
Sở Phong dựng tóc gáy, loại cảm giác này…có vẻ quen thuộc, cực kỳ giống ngày thế giới tan vỡ, có loại cảm giác tuyệt vọng khi tận thế đến.
Thậm chí còn dữ dội hơn lần trước rất nhiều!
Vì sao lại như vậy?
Chư Thiên lật đổ, sinh linh của một thời đại đều bị chôn cất, các tộc tàn lụi, cho đến ngày nay, ngay cả một người sống cũng không còn, vậy phải làm thế nào đây?
Trong thời đại hoang tàn bi thương này, chẳng lẽ còn có chuyện gì đáng sợ hơn sắp xảy ra?
Cũng may loại linh cảm bất tường này của Sở Phong chỉ duy trì trong chốc lát, rất nhanh đã biến mất, tinh thần của hắn hơi hoảng hốt, từ từ khôi phục lại.

Nơi sâu nhất Ách Thổ, phần cuối của cao nguyên, ánh sáng mờ tối, những bóng người ngồi xếp bằng trên mười cỗ quan tài cổ đồng loạt mở mắt ra, toàn bộ Tổ Địa run rẩy, bên ngoài rất nhiều vũ trụ Hắc Ám nổ vang, có vài sao trời đang rạn nứt.
Trải qua gần trăm năm suy diễn, Mười đại thủy tổ dần dần xác định phương hướng rõ ràng, tìm được từng manh mối quan trọng trong dòng sông thời gian!
“Một chiếc lá che trời, thế nhưng… còn một biến số nữa, là Diệp Thiên Đế mà người tiến hóa của các tộc Chư Thiên nhắc tới à? Hắn cũng hóa thân để đi và chiến đấu quyết tử bên ngoài, chân thân ở cùng một chỗ với chủ thân của Hoang!”
“Trải qua suy diễn, người này đã vô cùng mạnh mẽ từ trước đây rất lâu, ở trên một kỷ nguyên nên cũng không cách chúng ta quá xa, hắn ở ẩn một đời này, có lẽ là thành tựu của hắn đã gần với chúng ta, cũng có lẽ càng sâu hơn!”
Hiển nhiên đây là một tin tức khiến người kinh ngạc, thế nhưng có hai biến số!
“Vị Nữ Đế kia cực mạnh, trưởng thành rất nhanh, mạnh đến mức khó tin, hẳn là mầm tai họa, nhưng mà chân thân nàng chém giết ở bên ngoài, đây là đang yểm trợ đối thủ họ Diệp kia à?”
Mười đại thủy tổ xuất thế, không sợ đối thủ mạnh, Thập Tổ hợp lại thì làm gì có ai không thể bị bọn họ giết?!
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá