Thánh Khư

Chương 3121: Uy nghi của Thiên Đế (3)

Sinh vật đến từ vùng đất tà dị - Tứ Cực Phù Thổ - là thần bí nhất, không một ai biết rốt cuộc xuất thân của chúng ra sao, kẻ nào cũng quỷ dị tới cực điểm.
Thậm chí có lời đồn rằng, chúng là những kẻ đứng đầu trong đám quỷ dị!
Bởi vì, theo như lời đồn, muốn diệt trừ loại sinh vật này hoàn toàn thì cần phải hỏa táng thi thể sạch sẽ, có trời mới biết chúng có địa vị gì, xuất ra từ đâu!
Có người suy đoán, chắc hẳn chúng có liên quan đến vùng không gian phía trên trời xanh, là thi thể chuyển từ nơi đó xuống, muốn thiêu hủy tại vùng đất Tứ Cực Phù Thổ đặc biệt kia.
Đương nhiên, cũng có người đoán rằng, thi thể ở Tứ Cực Phù Thổ là được lén lút chuyển trở về, không phải muốn hỏa táng mà ngược lại, muốn nuôi dưỡng để chúng khôi phục lại sức mạnh vô song!
Vì vậy, sinh vật đi ra từ đây kẻ nào cũng đều tà dị, có điểm khác biệt của riêng mình, chỉ chung một điểm là tất cả đều mạnh đến mức biến thái, tướng mạo cũng quái dị và hết sức khiếp người.
Lúc này, ngay cả những sinh vật ấy cũng đang run rẩy và sợ hãi, nói rằng Thiên Đế trước mắt chúng đây có lẽ đã bước lên con đường ấy, bảo sao các sinh vật Vô Thượng khác ở đây lại không run sợ biến sắc cho được.
Trốn!
Không đánh, không liều mạng, đây là ý nghĩ duy nhất của chúng!
Cứ tiếp tục kéo dài thế này thì chúng đều sẽ chết chắc, một khi tế văn hao hết, Vô Thượng cũng chỉ có thể trở thành người chết!
Chúng thúc giục huyết dịch trong cơ thể mình, đó là chân huyết Vô Thượng, quý giá vô cùng, một giọt chân huyết hơn xa rất nhiều pháp tắc đại đạo, đây chính là bảo vật vô giá.
Nhưng bây giờ chúng không còn cách nào khác, chúng sợ mình sẽ chết ở đây nên chỉ đành phải sử dụng cách này.
Không phải chúng có tính nhu nhược, mà vì chúng cảm nhận rõ ràng mình không địch lại nổi. Nếu cứ ở đây chịu chết thì thật không đáng giá.
Cho nên lúc này chúng nghĩ đến kế bỏ chạy, dùng máu dưỡng tế văn, đốt cháy chân lực Vô Thượng của mình.
“Chân lực” này chính là chân lý của chư thiên vạn đạo, là những mẩu đại đạo hoàn chỉnh, thế mà bây giờ bị chúng chủ động tiêu hao không ít!
Ầm!
Tế văn chói sáng, giống như một trận thịnh thế lại xuất hiện!
Khí tức đại thế mênh mông không ngừng tỏa ra, mây hồng lan rộng. Đây là đại thế giới từng tồn tại năm xưa nhưng đã bị đại tế hủy đi, trở thành năng lượng cho tế văn.
Ánh sáng chiếu rọi muôn nơi, chiếu tận đến nơi vĩnh hằng không biết.
Mấy sinh vật Vô Thượng liên hợp với nhau, rốt cuộc cũng phá vỡ trói buộc ở đây và biến mất, không còn trong chư thiên, phiêu du ở bên ngoài vạn giới.
Nhưng phương pháp này bị hạn chế về mặt thời gian, chúng có thể trốn được bao lâu chứ?
Nơi chúng trốn tối tăm mù mịt, không có khái niệm không gian, không có dòng sông thời gian đang chảy, ngay cả tư tưởng của bản thân dường như cũng đông cứng lại.
Mấy sinh vật Vô Thượng như sắp hóa thành tảng đá lạnh băng, thành thi thể bị vứt bỏ. Chúng như sắp bị phân giải trở thành vật chất không có sự sống nguyên thủy nhất.
Nơi này không thể ở lâu, bởi thân thể sẽ bị thương tổn rất nặng!
Ít nhất thì đối với những sinh vật ở đẳng cấp như chúng là không ổn, nên chỉ có thể tạm thời thoát ra, khi đến thời hạn thì nhất định phải quay về, không thì sẽ phải chết ở đây!
Tại vùng hư vô này không phải là không có hài cốt của các sinh vật đẳng cấp cỡ như chúng. Tựa như ở ngay cách chúng không xa, có một đoạn xương màu vàng đã xỉn màu, chỉ còn lại một khúc nho nhỏ, còn những bộ phận khác đều bị tan biến. Hoặc như ở một nơi khác xa hơn có một đầu ngón tay đang lơ lửng, phần móng đen sì lại còn có móc câu, trông rất kinh khủng, song cũng chỉ còn mỗi thứ đó là sót lại ở nơi đây. Hay ví dụ như vũng máu tỏa ánh sáng bạc kia, mang theo khí tức Vô Thượng ngày xưa, năng lượng nồng đậm đang phóng thích, bị vùng hư vô này hấp thu.
Từng có sinh vật Vô Thượng tới đây bế quan, mộng tưởng có thể đột phá bước then chốt kia, thoát khỏi một ít trói buộc, trở thành kẻ cao cao tại thượng chân chính.
Thế nhưng, chúng đều thất bại, chết thảm ở chỗ này!
Đương nhiên, sinh vật Vô Thượng dám đến nơi này bế quan thật sự không nhiều, từ xưa đến nay, rất nhiều kỷ nguyên cộng lại cũng chỉ có từng ấy, số lượng cực kỳ có hạn.
Những “vết xe đổ” hiện rõ rành rành trước mắt khiến nhóm Bát Thủ Vô Thượng đều sởn hết da gà, thầm tính thời gian, chỉ cần thân thể bất thường là sẽ lao ra ngay lập tức.
Nếu không, chúng sẽ bị hóa đạo, thân thể biến mất, chết thảm nơi đây, vô cùng thê lương.
Nhưng ngoài kia còn có Thiên Đế đứng chặn cửa, đợi giết chúng!
Đứng giữa hai sự lựa chọn như này bảo chúng phải làm sao? Nơi này không ở lâu được, ngoài kia lại có hung thần chờ chúng ra là giết sạch.
“Đây không phải cách hay, ta không chịu nổi nữa rồi, cảm giác như có thứ gì đó đang liếm gáy ta!” Da đầu của Bát Thủ Vô Thượng căng ra đến mức sắp phát nổ, lông tóc toàn thân dự đứng cả lên.
Hắn ta là sinh linh cấp độ nào?
Hắn ta được xưng là Vô Thượng, còn là sinh vật đầu nguồn quỷ dị trong thế giới chư thiên, được xem là bất tường. Vậy mà bây giờ ngay cả hắn ta cũng sợ hãi, nghe mà như đùa.
Rốt cuộc đây là đâu? Sao có thể khiến yêu tà cỡ này cũng run sợ!
Mấy sinh vật Vô Thượng thấp thỏm không yên, nơi đây không phải vốn rất tĩnh à? Lẽ ra phải tĩnh mãi cho đến điểm cuối của tương lai mới đúng chứ? Vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện cảm giác quái dị này? Khiến sinh vật Vô Thượng đều run rẩy, khí lạnh bốc lên, khiến chúng rét run từ đầu đến tận lòng bàn chân.
“Sau lưng ngươi không có gì hết, bọn ta cũng không nhìn thấy bất cứ thứ quái dị nào!” Mấy tên khác đáp lại.
Mặc dù cứng miệng nói vậy, nhưng sắc mặt chúng cũng thay đổi. Đây là nơi nào, vốn dĩ rất tà môn, có lẽ thật sự đã xảy ra chuyện gì đó.
Đồng thời, bọn chúng cũng cho rằng, Bát Thủ Vô Thượng sẽ không ăn nói lung tung, nơi này đã xảy ra vấn đề lớn.
Bát Thủ Vô Thượng bị chém mất bốn cái đầu, nhưng bây giờ vẫn còn bốn cái, có nghĩa là hắn ta có bốn cái cổ, mà bây giờ cả bốn đều đang bị… liếm!
“Nữa rồi, thật sự có thứ gì đó!” Sắc mặt Bát Thủ Vô Thượng thay đổi kịch liệt, lông tóc dựng đứng, bốn cái đầu đều đang run bần bật, không thể né tránh.
Dù hắn ta di chuyển sang nơi khác vẫn không né ra được, vẫn có thứ gì đó bám sát sau lưng!
Mặc dù nơi này khiến tư tưởng người ta đông cứng, khiến người ta gần như biến thành tảng đá lạnh ngắt vô tri, đóng băng ở đây, nhưng chúng vẫn có thể có cảm giác, có thể đưa ra lựa chọn.
Vụt!
Bát Thủ Vô Thượng bỏ chạy, kích hoạt tế văn, thoát khỏi nơi đây, quay về trong thế giới hiện thực. Hắn ta thật sự rất sợ, có thể nói là kinh hoảng hãi hùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá