Thánh Khư

Chương 3148: Dính líu quá sâu (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
"Ngươi!"
Sinh vật màu xám kinh hãi, bản nguyên của mình đã bị ngốn mất bốn phần, ký chủ kỳ lạ này thật quá đáng sợ, không lẽ hắn dùng vật chất bất tường làm thức ăn?
Trên bầu trời, trăng sáng treo cao, ánh sáng bạc rọi khắp rừng núi, tĩnh lặng vô cùng.
Sở Phong ngồi trên tảng đá xanh cao nhất trên đỉnh núi, thở ra một hơi thật khẽ. Trong hơi thở của hắn vẫn còn xen lẫn điện quang, Thiên kiếp còn chưa tan hết hoàn toàn.
Hiện giờ thân thể và hồn quang của hắn vẫn đang được bồi bổ bởi lôi quang và phù văn đặc thù do Thiên kiếp để lại, còn đang tiêu hóa những thứ tốt đẹp ấy.
“Tự dưng bị sét đánh, rồi vật nhỏ nhà ngươi lại chạy tới, là muốn nuốt hồn à? Xem ta có đánh chết ngươi không!”
Sở Phong đang rất bực bội. Mới đây thôi tâm trạng hắn còn đang hụt hẫng, muốn đi tìm chốn quy ẩn, cuối cùng bị sấm sét đánh cho thừa sống thiếu chết, xong còn bị sinh vật màu xám tìm đến đòi mạng.
Bốp bốp bốp!
Không cần nói nhiều, cứ đánh một trận cho hả hê đã rồi tính tiếp.
“Ông trời chết tiệt, rảnh lắm hay sao tự dưng lại phóng sét đánh ta? Ta chọc gì ông à? Ai định ra cái quy tắc khốn kiếp này thế? Không phải chỉ là tiến hóa thôi sao, còn phải chịu sét đánh nữa. Đáng hận!”
Sinh linh màu xám phẫn nộ, oán hận, cuối cùng thì hơi tuyệt vọng. Nàng ta rất muốn nói, tên khốn kiếp nhà ngươi, ngươi bị sét đánh, ngươi bị trời đánh, thì tại sao lại đánh ta? Ngươi đi đánh sét kia kìa! Đi đánh Thiên kiếp kia kìa! Dựa vào đâu mà túm lấy ta để trút giận?
Giờ phút này, sinh linh màu xám thật sự muốn phát điên, bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, thân thể rách rưới, nhiều lần bị xuyên thủng, thậm chí bị đánh đến chia năm xẻ bảy.
“Này thì đánh ta này, này thì rảnh rỗi phóng sét đánh người này! Sớm muộn gì cũng có một ngày ta cầm tia chớp đi đánh ngươi!” Sở Phong tức giận, ra tay càng mạnh bạo hơn.
Sinh vật màu xám không chịu nổi nữa, trong lúc đau đớn bèn kêu lên oai oái. Hình tượng, tự phụ, lòng kiêu ngạo gì gì đó, lúc này đều đã bị đánh cho bay biến gần hết rồi.
"Dừng tay, ký chủ, ngươi phải biết vận mệnh của mình là như nào. Ngươi làm nhục ta như vậy, tương lai sẽ vĩnh viễn rơi vào trong u tối!”
“Còn dám cãi?”
Sở Phong đánh nó lần nữa, khiến nó vỡ vụn, đồng thời hấp thu đến sáu, bảy phần vật chất bản nguyên của nó. Cứ tiếp tục thế này thì chắc chắn nó sẽ bị ăn cho bằng sạch.
“Không chịu khai đại tế là gì đúng không, được, ta giữ ngươi lại, sau này một ngày đánh ngươi mười lần, rảnh là mang ngươi ra luyện hóa, mà không rảnh thì càng phải đánh ngươi nhiều hơn!”
Sinh vật màu xám nghe hắn nói vậy bèn vội vàng ngậm miệng, gắng chịu đựng cơn đau dữ dội, không dám nói gì thêm nữa. Ký chủ này quá đáng sợ, cũng quá khốn nạn, làm vậy thì thà giết nó luôn đi cho rồi.
Hắn làm vậy có khác gì xem nó là nơi trút giận, muốn trừng phạt nó từ từ.
Lúc này, bên trên sương mù hỗn độn, ở vùng đất bí ẩn không tên, đôi mắt của nữ tử mắt xám đã lạnh như hầm băng. Nàng ta cố nhịn, ngồi bất động nơi đó. Trong lòng nàng ta biết rõ mình đang bị đánh, hơn nữa còn đánh rất thảm, vô cùng nhục nhã, không thể tưởng tượng!
Mọi tôn nghiêm, vinh quang khi làm sứ giả, địa vị hiển hách… của nàng ta, tất cả đều đang bị đả kích dữ dội, bị người ta phá vỡ. Nàng ta như vậy mà lại bị người ta xách ra đánh, khiến chân thân của nàng ta cảm nhận được rõ ràng.
Nàng ta rất tức giận, đồng thời cũng mệt tâm vô cùng. Vì sao ký chủ không giết luôn hóa thân kia đi, như vậy là xong chuyện. Hắn đang định giữ nó lại để trút giận hay sao?
Lúc nghĩ đến khả năng này, nàng ta không rét mà run.
Kỷ nguyên màu xám đến, nàng ta thân là sứ giả, tộc nàng ta là nhân vật chính của thời đại này, sao có thể bị người ta làm nhục dai dẳng như thế được?
Nếu đôi bên cứ dây dưa không ngừng, cục diện này khiến nàng ta bất an vô cùng!
Cuối cùng, Sở Phong đã đánh đủ, bèn cưỡng ép nặn sinh linh màu xám thành hình dạng một con chó, mà trông bộ dáng kia đích thị là Cẩu Hoàng!
"Ngươi có một con chó anh tên là Đại Cẩu Hoàng, vậy sau này tên ngươi sẽ là Tiểu Cẩu Hoàng.”
Sinh vật màu xám suýt thì tức đến nổ tung. Ký chủ này quá đáng chém, quá đáng hận, đây là chuyện mà con người có thể làm ra ư? Nó muốn điên rồi.
Ở ngoại vực, trong quan tài đồng, ánh mắt Cẩu Hoàng lấp lóe, luôn cảm thấy có tình huống gì đó đang diễn ra, có điểm nào đó là lạ.
"Gâu, đừng để ta biết là ai, không thì Bản Hoàng cắn ngươi thành tàn phế!” Cẩu Hoàng hung tợn kêu lên.
Quan tài đồng vẫn lao đi vun vút, mang theo bọn họ hướng về nơi nào đó không biết.
...
Tại Dương Gian, dưới ánh trăng trong sáng, trên ngọn núi rất u tĩnh.
“Ta thật sự rất muốn về nhà, làm người bình thường cũng được nữa. Ta chán chinh chiến và chém giết lắm rồi, nhưng mà… Bây giờ ta không về được.”
Sở Phong thở dài. Sau khi bình tĩnh lại, hắn ngẩng đầu nhìn trăng sáng, một bàn tay vô thức xoa lên đầu chó màu xám.
Hắn muốn quay về quá khứ, thật sự rất chán ghét cuộc sống như bây giờ.
Nhìn lại quá khứ, cuộc sống thanh thản mới là thật. Nếu có thể lựa chọn, ai muốn suốt ngày sống trong ánh đao ánh kiếm, thân tắm máu tươi, chân đạp núi thây biển xương, khắp nơi đẫm máu? Ai muốn chịu đựng cuộc sống như thế?
Tìm cô gái mà mình thích, kết hôn sinh con, rời khỏi mọi thứ quái dị nơi đây, rời khỏi thế giới Thần Ma như cơn ác mộng này… Nhưng hắn còn quay đầu được ư?
Bây giờ, hắn mà trở về Địa Cầu thì rất có thể sẽ bị kẻ thủ ác sau cùng – người đã khiến văn minh Địa Cầu rơi vào vòng luân hồi luẩn quẩn – để mắt tới, có khác gì tự chui đầu vào lưới?
Sở Phong thở dài, hắn không về được.
Hắn tự hỏi, liệu kẻ khiến văn minh Địa Cầu luân hồi có tiến thêm một bước, xem hắn như vật thí nghiệm đặc biệt hay không.
“Rốt cuộc hắn ta là ai, mạnh đến cỡ nào?!”
Đây là vấn đề mà Sở Phong rất quan tâm.
Nếu nói rằng, lúc nảy ra ý nghĩ quy ẩn, hắn còn có động lực muốn mạnh hơn cũng chỉ vì muốn sống tiếp, đề phòng kẻ thủ ác sau cùng bí ẩn kia.
“Có thể sống đến lúc đó được không, chờ ta đủ mạnh, ta sẽ đi Địa Cầu vò cái đầu chó của ngươi!” Sở Phong oán niệm vô biên. Hắn thật sự muốn có một ngày mình đủ mạnh để đối mặt trực diện với kẻ kia, để ung dung quay về Địa Cầu.
Nghe vậy, con chó nhỏ màu xám trong tay hắn lại tức tối không thôi. Quả thật nó đã trở thành nơi trút giận, không có chuyện gì cũng mang nó ra xoa xoa vò vò, thật quá khi dễ người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá