Thánh Khư

Chương 3352: Đạo Tổ (2)

“Ngươi dám!” Đạo Tổ bên trên tức giận, bàn tay to màu vàng kim bỗng nện xuống, đối kháng với tổ sư họ Mạnh.
Nhưng bây giờ bàn tay to của Mạnh tổ sư đã đánh tới trời xanh, không ngờ dao động năng lượng làm người ta sợ hãi đã huỷ diệt dương gian, làm đạo văn chư thiên tan biến.
Bây giờ, bàn tay to dò vào không chút cố kỵ, bùm một tiếng, đầu tiên là va chạm với bàn tay to màu vàng kim.
Chỉ trong phút chốc đã thấy mưa máu màu vàng kim bắn ra, không ngờ sự cường đại của Mạnh tổ sư lại lập tức đánh nát bàn tay to màu vàng kim, làm nó chia năm xẻ bảy.
Đó chính là một vị Đạo Tổ, người đặt nền móng cho một hệ thống, tuy không phải người mạnh nhất con đường này, nhưng cũng là một trong số những nhân vật nguyên lão.
“Ngươi muốn trở thành kẻ địch với trời xanh ư?” Vị Đạo Tổ của trời xanh tức giận quát.
Mạnh tổ sư đáp: “Ngươi còn chưa thể đại biểu cho trời xanh. Ngươi chỉ là người đặt nền móng cho một hệ thống trong đó, Chuẩn Tiên Đế, lĩnh vực vô hạn tiếp cận cấp Lộ Tẫn, sao dám đại diện cho trời xanh? Năm đó, chư thiên các giới cầu viện các ngươi, các ngươi không thèm quan tâm, bây giờ cũng mời ngươi… Biến mất!”
Bùm một tiếng, máu màu vàng kim của trời xanh bay tán loạn, bàn tay to kia rách nát, bị Mạnh tổ sư dùng quyền ấn đánh nát!
Đơn giản nhưng bá đạo!
Hắn không sử dụng bí thuật phức tạp gì, một đấm đấm nát bàn tay của Đạo Tổ.
“Ngươi họ Mạnh, là… Người dẫn đường của người đó!” Vị Đạo Tổ của trời xanh đó như tỉnh ngộ ra, sau đó tỏa ra kim quang, nhanh chóng đóng cánh cửa trời xanh lại.
“Người đó đâu rồi, còn nữa, ngươi đang trấn thủ thứ gì ở hạ giới?” Câu nói cuối cùng của Đạo Tổ trời xanh truyền đến.
Nhưng không có ai trả lời hắn, Mạnh tổ sư không quan tâm.
Vị Đạo Tổ trời xanh đó có vẻ như vô cùng kiêng kị, không trì hoãn nhiều đã hoàn toàn biến mất.
Thiên địa yên tĩnh, tất cả mọi người khiếp sợ.
Bàn tay to chậm rãi thu lại từ trời xanh phân giải rồi biến thành tro bụi, bay lả tả về chỗ sâu trong con đường Luân Hồi sâu thẳm.
Cảnh tượng này làm nội tâm đám người Cửu Đạo Nhất đều hoảng sợ, có dự cảm không hay.
“Tổ sư, ngài…”
“Ta không sao, ngủ say còn có thể chờ thêm vài năm.”
“Ngài sao vậy, ngài là đang đợi… Vị đó sao? Bây giờ hắn đang ở đâu?” Cửu Đạo Nhất hỏi.
Cẩu Hoàng, xác thối, Sở Phong cũng giật mình, muốn biết những bí mật đó.
Trên thực tế, không ai trong chư thiên các giới không muốn biết.
“Ta đang đợi hắn quay về, gặp lại hắn một lần.” Ở chỗ sâu trong Luân Hồi, tượng đất nói nhỏ.
Trong mắt lão nhân, dù người đó mạnh cỡ nào, đi tới lĩnh vực không thể tưởng tượng được cỡ nào cũng vẫn là một thiếu niên, vẫn là hắn của ngày xưa, vĩnh viễn là một đứa trẻ, bản chất chưa bao giờ thay đổi.
Dù cho tất cả mọi người đều nói có lẽ vị đó đã gặp chuyện không may, xảy ra chuyện, nhưng lão nhân vẫn tin rằng hắn chỉ đang đi quá xa, nhất thời không tìm thấy đường về mà thôi, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ xuất hiện.
“Có lẽ hắn quá mạnh, vùng đất hắn đi qua vượt qua hiểu biết của người đời. Thế nên dù không nhớ thương, hay nhớ mãi không quên đều không có hiệu quả, đã mất cảm ứng. Có lẽ chỉ khi tới lĩnh vực giống như ta, nhớ thương hắn mới có thể làm hắn cảm ứng được, một ngày nào đó sẽ trở về.”
Mọi người chấn động, rốt cuộc vị kia đã đi đâu, tới tầng cấp gì?
Sinh vật cấp Lộ Tấn mạnh tới cực hạn, dù thân tử đạo tiêu, chỉ cần trong thế gian còn có một người có thể nhớ, sinh vật này vẫn có thể sống lại, xuất hiện trong thế gian.
Có câu nói nhớ mãi không quên, tất có tiếng vọng!
Nhưng những điều này lại không có bất cứ tác dụng gì với “vị đó” sao?
Rốt cuộc hắn đã đi đâu, cấp bậc cao tới mức nào?
Hắn đi quá xa, cần cường giả cấp bậc như lão nhân họ Mạnh nhớ tới có thể làm hắn cảm ứng được ư?
Lão nhân kiên trì không nỡ rời khỏi thế gian chính là vì muốn tìm đường về cho hắn sao?
Hàng tỷ vũ trụ, thế giới vô biên, có thể nói là vô số vô tận. Khi tới một tầng cấp nào đó, thật sự rời khỏi đây, có lẽ chỉ cảm thấy chư thiên, chư giới phía sau chỉ là không khí trong bóng đêm, hoặc như ánh sáng của đom đóm.
Việc lão nhân họ Mạnh đang làm bây giờ chính là đốt một ánh lửa trong bóng đêm vô biên, trong dòng thời gian đáng sợ tới nỗi bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt sinh linh lĩnh vực chí cường, mong đợi tiếp dẫn vị đó tìm thấy đường về nhà, chờ hắn trở về.
Bụi bay lên, hạt ánh sáng bay đầy trời, đó là… gì? Là trạng thái hiện giờ của lão nhân sao?
Hắn không có thân thể, chỉ là hạt bụi.
Hắn… còn sống không?
Cẩu Hoàng hoảng sợ, đôi mắt xác thối co lại, trái tim lạnh lẽo, thật sự quá đáng tiếc.
Cửu Đạo Nhất sợ hãi, cảm thấy đau đớn khó có thể ngừng nghỉ. Người đặt nền móng cường đại như vậy, nhân vật cấp Đạo Tổ của một con đường cũng rơi vào kết cục này sao?
“Dù ta ra sao, ta cũng đều ở đây, dùng đạo hoả chiếu sáng hư không, chờ hắn trở về.”
Lão nhân sẽ không rời đi, dù chỉ còn lại mong nhớ. Chân thật hắn đã không còn tồn tại nữa, nhưng hắn vẫn để lại chấp niệm, đợi người trở về.
Bụi bay lên và toả ra ánh sáng dịu nhẹ, rồi sau đó rơi xuống đầy trời, tất cả quay về trong con đường Luân Hồi…
Trạng thái của lão nhân rất không tốt và đang gặp phải vấn đề vô cùng nghiêm trọng, hắn không có thân thể mà được tạo thành từ bụi bặm!
Con đường Luân Hồi biến mất, thiên địa yên tĩnh.
Dù là Cẩu Hoàng, xác thối hay đám người Sở Phong đều khó có thể chấp nhận được.
Sắc mặt của Cửu Đạo Nhất trở nên trắng bệch, trong lòng vô cùng khó chịu và thương cảm.
Mạnh tổ sư lại ở trong loại trạng thái này nhiều năm như vậy, e là chỉ để lại một sợi niệm tưởng, bình thường khó có thể sống lại.
Hắn vẫn muốn gặp lại người đó, gặp lại thiếu niên ngày xưa, nếu không phải như thế thì chỉ sợ hắn đã vĩnh tịch, biến mất từ lâu rồi!
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với thân thể của hắn?
Cửu Đạo Nhất vô cùng đau lòng, lão nhân chính là người mở đường, người đặt nền móng cho hệ thống của bọn họ, là vị sư phụ đó, vậy mà lại rơi vào hoàn cảnh thê lương như vậy.
Rốt cuộc Mạnh tổ sư đang tiến hành trận quyết đấu như thế nào? Tại sao thân thể và pháp thể đều không còn? Thảm thiết như vậy, nhưng vẫn nhớ mãi không quên, suy nghĩ vẫn phiêu bạc trong Luân Hồi.
Hắn đến từ hạt bụi, tạo thành từ cố thổ dương gian. Hắn của năm đó từng được ghép lại từ những mảnh ghép, chân thân qua đời, tình cảnh này, cách hạ màn này làm nội tâm Cửu Đạo Nhất như bị đao khoét, không thể chấp nhận được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá