Thánh Khư

Chương 3112: Vang dội cổ kim ai có thể địch (2)

“Đã bao năm trôi qua rồi mà chưa bao giờ nhận được tin gì của hắn, điều này không được bình thường cho lắm. Ta nghi ngờ có lẽ hắn đã chết tại nơi kinh khủng nằm phía trên chư thiên kia rồi. Ta cho rằng, rất có thể hắn không còn trên đời này nữa, trạng thái bây giờ của hắn rất lạ."
Thậm chí, y cho rằng, sở dĩ chỉ có một đôi chân, đó là bởi vì, vị kia chắc đã chết trận!
Cuối cùng, chỉ có một đôi chân không bị mài mòn đi hết, thất lạc ở ngoài chư thiên.
Vì vậy, kết quả là từ đầu đến cuối chỉ có một đôi chân hiện ra, in dấu chân vàng óng giữa hư không.
Những kẻ khác nghe vậy, đầu tiên là hít một hơi khí lạnh, sau đó con mắt đều híp lại sâu thẳm!
Chúng lập tức an tâm không ít, nếu vậy thì thật không thể tốt hơn.
Trong kén nhộng truyền ra tiếng nói: “Hắn chết ư? Ta vẫn cảm thấy tình trạng của hắn rất quái lạ, tại sao hình ảnh của hắn lại phai nhạt dần trong lòng ta và ngươi một cách rõ rệt như thế, ngay cả quá khứ của hắn mà chúng ta cũng quên dần. Nếu không nhờ dấu vết của một vài vật cổ xưa để lại làm minh chứng, thì không chừng tất cả mọi thứ liên quan đến hắn đều bị quên đi hết, không còn một chút ký ức nào.”
Điều này thật sự rất đáng sợ. Chúng là sinh linh cấp độ nào cơ chứ? Tất cả đều là Vô Thượng! Ấy vậy mà ngay cả ký ức về một người cũng không lưu giữ được, chuyện này thật sự vô cùng kỳ lạ và dị thường.
“Bây giờ nghĩ lại, công pháp của hắn đặc biệt, điểm xuất phát của hắn rất quái lạ, mà quan trọng nhất là, có lẽ… hắn đã chết!” Bát Thủ Vô Thượng nói nhỏ.
Nói xong lời cuối cùng, hai mắt hắn ta chớp lóe, càng tỏa ra nhiều lực lượng hơn.
“Không sai, có lẽ hắn đã bị sinh vật nào đó đánh giết, đồng thời mài mòn đa số dấu vết liên quan đến hắn, cưỡng ép loại bỏ khỏi chư thiên vạn vũ, khiến hắn vĩnh viễn không thể xuất hiện được nữa, chết hoàn toàn.”
Trời đất tĩnh lặng, mấy sinh vật Vô Thượng càng lúc càng tin tưởng vào khả năng này. Người kia đã xảy ra vấn đề!
Ắt hẳn hắn đã chết thật rồi.
Quái vật trong hố chôn Thiên Đế mở miệng, nói: “Sinh linh vĩ đại đến mấy cũng đều phải chết, thật không ngờ kẻ được xưng là “xưa nay vô địch” rất có thể đã chết từ lâu. Phía trên trời xanh quả thật đáng sợ!”
Ầm!
Nhưng trong lúc chúng còn đang to nhỏ chuyện trò, âm thầm hưng phấn thì đằng xa bỗng truyền đến tiếng nổ đùng đoàng.
Trong ánh mắt kinh hãi của chúng, vùng đất mờ ảo nơi chúng đang trú ngụ dần rạn nứt và tan rã ra, sắp nổ tung!
Đôi chân kia đang làm gì vậy, rốt cuộc nó mạnh đến mức nào?
Đôi chân ấy đã đạp xuyên qua vùng thời không không chân thực này, muốn băng qua và đi xa hơn.
“Hắn vẫn muốn đến vùng đất Chủ tế?!”
Điều khiến chúng không ngờ được là đôi chân này mạnh đến mức không còn gì để nói. Sức mạnh ấy không thể dùng đại đạo để ước lượng được nữa, thực sự quá đáng sợ.
Mấu chốt nhất chính là, cặp kia chân đang không ngừng phóng to lên, chỉ trong khoảnh khắc đã đè ép lấp đầy toàn bộ vùng đất mờ ảo, không chừa cho chúng bất cứ chút thời gian nào để phản ứng, cứ thế bao trùm tất cả ở phía dưới bàn chân.
Đây là muốn giết toàn bộ bọn chúng ư?!
Trước kia không để ý, bây giờ muốn giết sạch?
“Mau, kích hoạt phù văn tế địa trong máu!” Có người quát lên.
Nếu không, không một ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đôi chân này quá kinh khủng, rất khó tính ra đẳng cấp năng lượng của nó một cách chuẩn xác. Dưới đôi bàn chân này, đại đạo đều ảm đạm, đều bị dấu chân vàng óng đốt sạch.
Ầm ầm!
Đôi chân hạ xuống, mấy người phai mờ dần và biến mất, trong hư không chỉ còn sót lại mấy bãi máu, đều là sinh vật Vô Thượng lưu lại.
Đôi chân ấy băng qua vùng đất mờ ảo và biến mất không thấy đâu nữa!
Nơi này chỉ còn lại một dãy dấu chân màu vàng, tỏa ra ánh sáng thần thánh.
Ở phía sau của vùng đất mơ hồ, tại nơi nằm ngoài thời không, trong khu vực không biết tên ấy vẫn xuất hiện từng dấu chân màu vàng nhàn nhạt và đang đi xa dần!
Điều này quá đáng sợ, quả thật như sinh vật Vô Thượng nói, vị kia hướng thẳng đến vùng đất Chủ tế, một mình đi đến nơi không thể ước đoán ấy, đây là đang vượt ải theo kiểu tự sát.
Trời đất yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào. Vùng đất mờ ảo vỡ nát tan tành.
Không biết qua bao lâu, một con nhộng xuất hiện, toàn thân đều là vết rách, thậm chí chảy ra từng giọt chân huyết Vô Thượng. Nó đi ra từ một nơi nào đó không biết.
Sau đó, Bát Thủ Vô Thượng cũng đầy thân vết máu, chật vật hiện ra.
Cách đó không xa, những con quái vật khác cũng đều trở về, đều bị thương chảy máu.
Hoặc nên nói rằng, vết thương cũ của chúng bị rách ra, toàn bộ thương tích của chúng trong trận đại chiến năm đó đều đang phát tác.
“Mục đích của hắn không phải là giết chúng ta. Dường như hắn không có ý thức, mà chỉ muốn đến vùng đất Chủ tế.”
“Lẽ nào chúng ta đoán sai rồi, nếu một người bị giết chết, chỉ còn lại một đôi chân thì sao lại mạnh đến thế được. Hơn nữa còn khăng khăng muốn xông vào vùng đất Chủ tế?”
“Vậy trạng thái hiện tại của hắn là gì? Một bộ phận của chân thân ư?!”
Chúng hết sức nghiêm túc, vì việc này vô cùng quan trọng.
Nếu không nhờ chúng kích hoạt phù văn tế địa trong máu, giúp chúng tạm thời thoát khỏi chư thiên, trốn ra bên ngoài một lát, vậy thì không biết vừa rồi sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Lúc này, trên thân thể chúng đều đang tỏa ra đủ loại vật chất khác nhau.
Có kẻ là vật chất màu xám, vô cùng đậm đặc, vẽ ra hoa văn thần bí.
Có sinh vật Vô Thượng thì là vật chất hắc huyết, chảy ồ ạt ra khắp người, tựa như tế văn nguyên thủy.
Ngay cả con nhộng, trên thân nó cũng đầy những hoa văn màu bạc, thoạt nhìn có vẻ rất rực rỡ nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác hết sức lo ngại, vô cùng khiếp người.
Đây chính là vật chất quỷ dị mà chúng tự tích lũy được, tương ứng với bối cảnh kinh khủng của từng kẻ trong số chúng, và đại biểu cho nguồn gốc của đủ loại bất tường!
“Không phải là chân thân của vị kia!” âm thanh phát ra từ trong con nhộng.
“Nhưng sao lại mạnh thế?” Bát Thủ Vô Thượng chất vấn, vậy rốt cuộc đôi chân ấy là cái quái gì?
“Năm xưa hắn vốn rất mạnh, vượt xa tầm hiểu biết của mọi người, hơn nữa công pháp của hắn đặc biệt, quả thực rất khó chống lại.” Con nhộng nói.
Lúc này, quái vật trong hố chôn Thiên Đế cũng mở miệng, bọt máu trong miệng rơi xuống tí tách, trông dọa người hơn bao giờ hết. Nó cũng đưa ra suy đoán: “Năm xưa, trước khi đi, hắn sở hữu lực chiến đấu vô song, từng đi tìm đến đầu nguồn Hồn Hà, khai quật Cổ Địa Phủ, sau đó xuyên qua thời không, xuất hiện tại các thời đại, để lại các hạt năng lượng. Đây chính là hạt năng lượng, là dấu vết đại đạo mà hắn để lại, hôm nay mới ngưng tụ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá