Thánh Khư

Chương 3115: Vang dội cổ kim ai có thể địch (5)

Khó có khi nào Cẩu Hoàng không cà khịa, ngược lại an ủi Cửu Đạo Nhất, nói: "Đừng nghĩ nhiều, vị kia không sao đâu, kẻ địch của đầu nguồn quỷ dị cũng không làm gì được hắn. Hơn nữa, dù xảy ra chuyện thì đó cũng không phải chân thân của hắn.”
“Đúng, không phải là chân thân của hắn, không sao cả!" Cửu Đạo Nhất trấn tĩnh lại.
Ở phía xa, ánh mắt của sinh vật Vô Thượng nhìn qua, hư không nổ tung. Đế Chung vang lên một tiếng “Coong” giòn giã, vang vọng nơi xa. Nếu không nhờ nó bảo vệ thì e rằng mấy người ở đây đã phải chết hơn phân nửa!
Sở Phong một bước phóng ra, chắn ở đằng trước, lạnh lùng giằng co với mấy sinh vật Vô Thượng kia, im lặng không nói lời nào.
“Tiếc là vị kia không giết hết mấy quái vật này!” Nam tử đầu trọc thở dài.
Cẩu Hoàng trầm giọng nói: "Đừng suy nghĩ nhiều, chân thân của vị kia chưa trở về, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân chúng ta. Đừng mong sẽ nhặt được miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống, chuyện này căn bản không thực tế."
Lúc này, Bát Thủ Vô Thượng ngẩng tám cái đầu dữ tợn của mình lên, khí tức khủng bố ngập trời, quét sạch về hướng ngoại vực, đánh những vì sao thành bụi, khiến chư thiên đều chấn động ầm ầm như muốn sụp đổ.
Hắn ta mở miệng, âm thanh chấn động chư thiên: “Bọn ta đã khôi phục trước thời hạn, có nghĩa là rất nhiều nhân quả bị thay đổi theo. Bây giờ, kỷ nguyên mới đến, đại tế sẽ bắt đầu!"
Điều này có nghĩa gì? Các gia tộc bất diệt, đạo thống truyền thừa từ xa xưa đều hiểu, chư thiên sắp phải khóc gào, máu tươi nhuộm đỏ vạn giới, tất cả mọi người phải chết!
"Sư bá, nhìn kìa!” Nam tử đầu trọc chọc chọc Cẩu Hoàng, âm thầm dùng thần niệm truyền âm.
"Nhìn cái gì?" Cẩu Hoàng không có tâm trạng đâu mà để ý đến y.
“Trên trời có đồ rơi xuống, có khi là dĩa bánh thật ấy!” Nam tử đầu trọc phấn khởi, kích động đến run rẩy, bởi vì, y nhận ra đó là cái gì.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, có người dùng pháp lực cái thế che lấp tất cả, che mờ thần giác của Vô Thượng.
Lúc nam tử đầu trọc đang dùng thần niệm truyền âm thì có một thứ gì đó lặng lẽ đáp xuống mặt đất, sau đó bộc phát thần quang mênh mông.
Phụt! Phụt! Phụt…
Máu tươi kinh khủng bắn lên cao!
Một thứ gì đó đã giáng xuống và chém mất mấy cái đầu của Bát Thủ Vô Thượng, khiến chân huyết ngút trời!
Cùng lúc đó, hàng tỷ tia kiếm khí ngay lập tức bộc phát, quái vật trong hố chôn Thiên Đế, cường giả Vô Thượng của Cổ Địa Phủ… tất cả đều đẫm máu, thân thể bị chém ra!
Chân huyết Vô Thượng văng khắp nơi!
“Phi kiếm khổng lồ, to bằng cả một vách quan tài!” Lê Đà kêu lên.
“Không sai, quả thật to bằng vách quan tài!” Xác thối cũng kêu lên. Giờ phút này, gã đã quên mất chuyện mình bị người khác nhận làm con.
Cẩu Hoàng gào to: “Đó chính là tấm quan tài bằng đồng xanh đó có biết không hả?!”
“Thật đúng là… Tấm quan tài bằng đồng xanh!” Xác thối ngẩn ra, sau đó kinh ngạc đến ngây người!
Một tấm quan tài bằng đồng xanh rơi từ trên trời xuống, sau khi nhìn rõ thì sao gã còn không hiểu được? Xác thối nhịn không được, hai bờ môi đánh vào nhau lập bập, kích động đến mức toàn thân phát run!
“Sư phụ!” Nam tử đầu trọc gào to, lệ nóng lưng tròng. Giờ phút này, y nhịn không được mà quỳ trên mặt đất, ngửa đầu nhìn trời, tiếng gào chấn động trên trời dưới đất, rung chuyển toàn bộ dương gian!
Kiếm khí tung hoành, trảm phá vĩnh hằng khiến vô thượng sinh linh đẫm máu, đầu từng người lăn xuống, từ cường giả của Cổ Địa Phủ tới những quái vật dưới hố chôn đều bị chia năm xẻ bảy, thân thể không được lành lặn, quả là một thiệt thòi lớn.
Thực sự quá kinh người, chỉ trong một nháy mắt thôi mà vô thượng sinh linh bị hạ nhục rồi bị giết chết, thử hỏi khắp thế gian ai có thể làm được điều ấy?
Mà thật sự trước mắt đang xuất hiện những cường giả tới đồ sát vô thượng, muốn diệt bọn hắn.
Đây chính là hiện thực đẫm máu, khiến thế gian chấn kinh một hồi!
Thật sự là thần uy tái thế!
Kiếm quang đột nhiên giáng lâm, chém thẳng vô thượng sinh linh khiến cả giới chấn kinh, vô số đại lão quái vật đều đang run rẩy, nhịn không được muốn quỳ xuống dập đầu khấn bái.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, từ trước tới nay đều là những quái vật quỷ dị từ đầu nguồn quân lâm thiên hạ, uy hiếp chư thiên, hôm nay thế mà từng bước từng bước bị một nhân vật uy mãnh giết chết.
"Thiên Đế ở trên!"
Có người run rẩy, thanh âm cũng đang phát run, thấy được một khối đồng rộng lớn trên không trung, trong nháy mắt liền nghĩ ngay tới người đó.
"Sư phụ!" Nam tử đầu trọc mặt mũi tràn đầy nước mắt, quỳ trên mặt đất, lớn tiếng gọi, nhiệt huyết dâng lên, hận không thể xông qua giết, dùng chính tay đâm những sinh vật vô thượng.
Đã bao nhiêu năm còn tưởng rằng sẽ không được gặp lại, năm đó lời từ biệt chính là vĩnh biệt!
Hôm nay thế mà lại được gặp ở đây, chính chiếc quan tài đồng này sao có thể quên, năm đó chính sư phụ hắn huyết chiến để di dời quan tài đó đi mà.
Năm đó có thể nói Thiên Đế hết, quan tài đồng bị mang đi phiêu bạt ở ngoại vực, từ táng ở nơi vĩnh hằng nào cũng không biết, rốt cuộc đi không thể trở về.
Khi đó vô số người khóc lóc đau khổ, vì sự tiễn đưa đó mà trời đất cũng trở nên bi ai.
Trước kia là thời khắc khiến con người ta thương cảm và tuyệt vọng, nhưng một khắc này chính là dấu ấn lưu lại bên trong tâm trí của từng người.
Rất nhiều người đều già đi, chết trận, điêu linh, toàn bộ đại thế chói lọi đều trở thành quá khứ, hoàng kim đã bị dập tắt.
Sau đó năm dài tháng rộng đằng đẵng, trong lòng những người còn sống đều tràn ngập vẻ lo lắng, có người đau buồn và tổn thương vô hạn, bởi vì Thiên Đế...... Chết trận.
Hôm nay, Thiên Đế lại trở về!
"Hừm!"
Nam tử đầu trọc rống to, đứng dậy, sợi tóc cũng vì thế mà tán loạn, thần quang bên trong hai mắt tăng vọt.
Năm đó Thiên Đình huy hoàng vô cùng, chỉ là trận chiến cuối lại bị đánh bại, những người còn sót lại cũng chịu cảnh lang bạt kỳ hồ, nhìn tận thế rối loạn.
Rất nhiều hàng tiểu bối thiếu niên đều cực khổ vô cùng, từ chói lọi đến ảm đạm rồi lại tới như địa ngục hắc ám, quả thật là nhân sinh thay đổi rất nhanh.
Thiên Đình như bị đóng băng, nhiều vương giả kim quang chói lọi cũng lưu lạc, đại quân tán loạn, không còn tồn tại nữa.
Trận chiến kia qua đi, chư thiên đều bị máu nhuộm đỏ.
Mà Tam Đế cũng yên lặng không thấy tăm hơi từ đó, càng làm cho cõi lòng của những người còn sống cũng không yên, nội tâm hoàn toàn u ám, sẽ không còn được gặp lại khoảnh khắc huy hoàng năm đó nữa.
Có gặp cũng chỉ là những sự tịch mịch, bộ xương khô, nhiều năm như vậy đều ngập tràn máu và nước mắt, nam tử đầu trọc thực sự đau xót trong lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá