Thánh Khư

Chương 3163: Công lớn hơn trời (4)

Lúc đi tìm Vũ Thượng Thiên Tôn ở chiến trường ba bên, Sở Phong chỉ có thể khôi phục thành gương mặt của Tào Đức mới phù hợp.
Lúc trước Sở Phong đánh chết Thái Võ, càn quét Hắc Đô, sau đó lại hùng hổ tìm đến đạo tràng của sư tỷ Thái Võ, chỉ năm sáu quyền đã đấm chết một vị Thiên Tôn nổi tiếng.
Bây giờ hắn ba quyền đánh chết cường giả Nguyên tộc đã khiến cho vị Đại Thiên Tôn này liên tưởng đến là hắn, nhưng rõ ràng hắn lại mạnh hơn một chút rồi!
"Các ngươi thật sự là to gan lớn mật, lương tâm cũng cho chó ăn rồi? Thiên Đế thủ hộ các tộc, để bảo vệ Chư Thiên không hề hấn gì, Thiên đế đã phải bỏ ra bao nhiêu? Biết bao đệ tử môn phái đầu rơi máu chảy, thế mà các ngươi đang làm gì vậy, không cầu các ngươi hồi báo nhưng đừng máu lạnh làm ra những chuyện tuyệt tình không bằng súc sinh như vậy, các ngươi lại còn muốn giết hậu duệ của Thiên Đế, diệt sạch huyết mạch của Thiên Đế, đây là chuyện mà con người có thể làm sao?!"
Sở Phong trách cứ, lửa giận tràn ngực.
"Bây giờ mà còn nói tới Thiên Đế, ngươi không cảm thấy lỗi thời sao? Ngươi xem trời đất giờ cũng thay đổi rồi, đều nhuốm máu rồi, ai sẻ xưng bá Chư Thiên đây? Ngươi tới mà xem!"
Đại Thiên Tôn mở miệng, lão ta dùng ngón tay chỉ về phía chân trời, chỗ đó có ba thứ đang lơ lửng, bên ngoài vòm trời bị thủng một lỗ lớn còn thấp thoáng hiện ra tế địa, trông vô cùng áp bách.
Tiếp theo, lão ta lại nói: "Ta khuyên ngươi cũng sớm từ bỏ ý định đi, không thì kết cục sẽ rất đáng buồn, mất hết xương cốt còn coi như khá khẩm, chỉ sợ ngươi sẽ hóa thành ngu ngơ, trở thành con rối cho người khác, như vậy càng thê thảm hơn."
Trong nháy mắt Sở Phong đã hiểu, sở dĩ Nguyên tộc không biết sợ mà dám bá đạo làm những việc như vậy, muốn tiêu diệt hậu duệ của Thiên Đế bởi vì đã nắm chắc trong tay, đã sớm đầu quân cho kẻ đó nên trong long mới không có chướng ngại gì!
"Các ngươi thật đáng chết!" Sở Phong thở dài, loại người này đúng là loại đáng xấu hổ và đáng hận nhất.
Rất rõ rang, chỉ vì sự sống của mình, thậm chí dùng máu rửa cả dương gian cũng có thể làm được.
Cái này là một đám bè phái dẫn đường, thậm chí còn từng vung đao vào chính người trước đó đã từng thuộc phe mình!
Đồng thời hắn nghĩ tới, gia tộc này xưa nay cứ không nhanh không chậm bức bách Vũ Thượng, chưa chắc là không có ý định dẫn dắt Cẩu Hoàng và đám người xác thối xuất hiện.
Dù sao phía sau bọn họ còn có chỗ dựa kinh khủng hơn.
May mắn ấn ký của Thiên Đế chính là độc nhất vô nhị, chỉ cần có người có ý niệm mưu đoạt ở trong đầu thôi thì sẽ tự động nổ bung, Thiên Đế là người không thể qua mắt được!
Mãi cho tới hôm nay, bọn hắn cũng bị ép tới mức tức giận nóng nảy rồi, nên mới định to gan hành động, lợi dụng ấn ký chưa vững mà dùng bảo vật trong gia tộc để mưu đoạt lấy nó.
"Các ngươi muốn chết như thế nào?!" Sở Phong hỏi.
Càng nói chuyện càng thừa thãi nên hắn vốn không muốn nói gì nữa, chỉ muốn tàn sát toàn bộ, một ngày nào đó mang theo Yêu Yêu tiêu diệt hết Nguyên tộc, báo thù cho tộc của Vũ Thượng.
"Chết như thế nào, chỉ lời ngươi nói mà được à? Đừng tưởng rằng Hằng Vương Đạo Quả là vô địch, lão tử là Đại Thiên Tôn, cũng không phải cái danh không, ta sẽ tiêu diệt ngươi!"
Nguyên tộc Đại Thiên Tôn quát lên, ba Đại Thiên Tôn xung quanh cũng chuẩn bị kỹ càng muốn ra tay cùng lúc, giúp đỡ đại nhân vật của tộc mình giết chết Sở Phong.
"Đại Thiên Tôn thì sao, ta vẫn đánh chết được. Đúng rồi, quên nói cho các ngươi biết, hiện tại ta là Song Hằng Vương Đạo Quả!" Sở Phong lãnh đạm nói.
Cái gì? Song Hằng Vương Đạo Quả... Chưa từng nghe nói qua!
Nhưng mà điều này không khỏi làm cho lưng người nghe toát mồ hôi lạnh, bọn họ đều hiểu được ý hắn. Cái này… Chết tiệt… Cũng quá nghịch thiên rồi, căn bản chưa từng nghe qua sự kinh khủng của Đạo Quả này.
Cách đó không xa Quân Đà vẫn nằm sấp trên mặt đất như cũ, trợn to hai mắt thầm nghĩ khả năng của lão phu với tên đó còn cách nhau bao xa? Nghĩ đến lời nói lúc xuất quan, “Tu đạo ba ngàn năm, ta trên đỉnh Thần đạo”… Quả thực là xấu hổ vô cùng.
"Ngươi..." Đại Thiên Tôn hít một hơi khí lạnh, há hốc mồm, đồng tử co rút lại, nhưng cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể xông lên tử chiến.
Hắn ta chủ động xuất kích, chiếc gương treo lơ lửng trên đầu đúng là bảo vật hiếm có, phát ra hàng tỉ tia sáng, đây là bảo vật cấp Đại Năng, trực tiếp dùng chùm tia sáng chiếu rọi để tiêu diệt kẻ địch, đang đánh về phía Sở Phong.
Sở Phong hừ lạnh, Kim Cương Trác trên cổ tay sáng lên, ầm ầm đập tới.
Răng rắc!
Tấm gương vỡ nát ra nổ thành hơn mười mảnh, bay ra bốn phương tám hướng.
"Đồ giẻ rách mà cũng cất giữ à." Sở Phong tiếc nuối.
Cả cơ thể Đại Thiên Tôn đều run rẩy, muốn mắng hắn nghiệp chướng, đã được tiện nghi còn khoe mẽ, hủy luôn bảo bối của ta, phải giết chết hắn!
Ầm ầm!
Hai người đụng vào nhau kịch liệt chém giết. Không thể không nói Đại Thiên Tôn rất mạnh, vượt xa những Thiên Tôn khác, sức mạnh cũng đủ để quét sạch những cường giả kỳ cựu, gần như không có đối thủ.
Nhưng mà, hắn ta cũng vỏn vẹn dừng ở mức này mà thôi.
Mỗi một quyền đánh ra đấu với quyền ấn của Sở Phong, phần thịt giữa ngón cái và ngón trỏ của hắn ta chảy máu ồ ạt, cả cơ thể tê liệt và gần như không thể chịu nổi lực mạnh tới vậy.
Đây là một con quái vật! Hắn ta đánh giá Sở Phong, quả thực không thể ngăn cản, hắn ta đã tu đạo mấy nghìn năm, sớm đã trở thành Đại Thiên Tôn, nếu không có khoảng chững lại thì đã bước lên cấp Đại Năng rồi.
Người như hắn ta cũng xem như một người ưu việt rồi nhưng bây giờ lại đánh giá Sở Phong như một con quái vật, có thể thấy được hắn ta đang run rẩy tới mức nào.
"Quái vật!"
Miệng và mũi của hắn ta đều dính đầy máu, bị quái lực của Sở Phong làm chấn động, cánh tay như muốn nổ tung vì nấm đấm vô cùng đáng sợ ấy, căn bản không thể ngăn cản được.
Hắn ta là sinh linh đứng trên vùng cao ngất, tuyệt đối có thể có thể trở thành Đại Năng, hơn nữa là tuyệt đỉnh cường giả, chẳng qua còn chưa tiến lên được vì đang trong giai đoạn tích lũy.
Hắn ta làm như vậy là để tương lai ngày càng mạnh hơn nữa, để một ngày nào đó mạnh đến mức không thể diễn tả!
Hiện tại, hắn ta đã hối hận, tích lũy lâu như vậy làm cái gì, quái vật trước mắt đánh hắn ta đến mức không còn nhìn thấy hy vọng sống, hôm nay phải chết ở chỗ này rồi.
"Sư điệt, cố chịu đựng đi!" Thiên Tôn bên cạnh hét lên.
Bọn họ tuy rằng không mạnh mẽ bằng Đại Thiên Tôn, nhưng bối phận cao hơn hắn ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá