Thánh Khư

Chương 3162: Công lớn hơn trời (3)

­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­ ­
Nhưng mà bọn họ đã thấy gì? Một nhân vật thủ lĩnh của Nguyên tộc có uy tín lâu năm trong cảnh giới này lại dễ dàng bị người ta nghiền nát.
Quân Đà Cổ Thánh chui đầu xuống đất, lúc này ông ta thật sự bị dọa đến mức tè ra quần, không phải giả vờ mà thật sự bị dọa đến phát ngốc.
Ông ta rất muốn hét lên thật to, có quái vật, tên buôn người này biến thành quái vật rồi, có còn để cho người ta sống hay không? Thế này thì còn so tài cái quái gì được nữa? Ngẫm lại thì Quân Đà Cổ Thánh khi xưa tiếng tăm lừng lẫy, như bây giờ lại sợ sệt như vậy, lẽ nào sau này thật sự chỉ xứng làm đồ tẩm bổ cho kẻ khác?
Một đám người Nguyên tộc như rơi vào hố băng, ai ai cũng ngạc nhiên, không cần nói đến mấy đệ tử trẻ tuổi mà cả ba Đại Thiên Tôn còn lại cũng rất sợ hãi, chuyện này đúng là quá khủng bố.
Vừa rồi bọn họ đã ra tay nhưng kết quả cũng vô dụng. Bên ngoài cơ thể Sở Phong tỏa ra luồng ánh sáng bạc màu trắng sáng bóng, lĩnh vực Nhân Vương hiện lên tạo thành “vạn pháp bất xâm”, khiến đòn tấn công của ba Đại Thiên Tôn hoàn toàn vô dụng!
Sở Phong mở Hỏa Nhãn Kim Tinh và nhìn chằm chằm vào khoảng cách hàng vạn dặm, hắn thấy được một người rất mạnh, người đó cầm kính bảo vật trên tay và đang theo dõi nơi này.
Xoạt xoạt xoạt!
Các loại hoa văn hiện lên trên đất, vừa rồi lúc Sở Phong ra tay thật ra đã sử dụng trận vực, bây giờ khiến cho tất cả mọi người ở đây biến mất tại chỗ.
Có điều không phải hắn chạy trốn mà đang đi đến nơi có người cầm kính bảo vật.
Trước đây không lâu hắn đã từng mang theo một thành trì chắc chắn như Hắc Đô, nói chi đến một nhóm người bây giờ.
Hắn khiến cho người khác không phản ứng kịp, nhanh chóng kéo theo mọi người tới xuất hiện trước mặt người kia, rồi dùng một quyền đánh chết người đó!
Ầm!
Người kia không tránh đi, chiếc kính quý lơ lửng trên đầu, người này cũng giơ quyền đánh tới. Những phù văn chói mắt hiện lên giữa hai người, năng lượng nổ tung!
Người kia cũng không tránh, dám chống cự mạnh như vậy, rất tự tin!
Thật ra hắn ta cũng đã chặn cú đấm này của Sở Phong lại. Mặc dù bản thân lảo đảo lui về sau nhưng lại không bị xuyên thủng cơ thể, thật sự khủng bố trong lĩnh vực Thiên Tôn.
“Đại Thiên Tôn?” Sở Phong vô cùng ngạc nhiên, cuối cùng hắn cũng thấy được Tiến Hóa Giả cấp độ này, thật sự hiếm thấy.
Lúc hắn quét sạch Hắc Đô cũng từng vô tình biết được, bên trong tổ chức sát thủ Hắc Kỳ Lân trong thế giới dưới lòng đất có một Đại Thiên Tôn được xưng là Hắc Ám Đại Sư Tử.
Mà hôm nay hắn lại gặp được một người ở Nguyên tộc.
Nhưng mà nghĩ lại thì cũng bình thường, Nguyên tộc rất mạnh, sâu không lường được. Hậu duệ của Thiên Đế cũng dám vô tình hạ độc, lai lịch của gia tộc này nhất định rất lớn.
Thật ra người trong Nguyên tộc bị chấn động hơn Sở Phong nhiều, thậm chí có thể nói là kinh sợ.
Thiếu niên này còn rất trẻ, người ta có thể cảm nhận được khí tức sinh mệnh dồi dào tỏa ra từ hắn, sao hắn có thể mạnh mẽ như vậy? Chuyện này căn bản là… không hợp với nguyên tắc!
Nói theo lời của văn minh khoa học kỹ thuật thì chuyện này… thật sự không khoa học.
Đương nhiên, sự tồn tại của những người này cũng phản khoa học, nhưng không ai ngăn cản họ nghĩ như vậy được cho nên cứ cho là như vậy đi.
“Mạnh đấy, Hằng Vương Đạo Quả à?!” Vẻ mặt Đại Thiên Tôn của Nguyên tộc rất nghiêm túc. Trông hắn ta rất trẻ nhưng so với những Thiên Tôn khác thì tài năng hơn, tuổi cũng còn khá nhỏ, thật ra cũng chỉ có mấy ngàn tuổi.
Gặp được quái vật như Sở Phong, chỉ từng này tuổi đã có được Hằng Vương Đạo Quả, hắn ta cũng chỉ có thể giương mắt nhìn và không đưa ra được lời giải đáp cho sự kiện không hợp lẽ thường này.
Người bình thường tiến hóa, trước cấp Thần còn dễ nói, thế nhưng càng về sau lại càng khó, cho dù có phấn hoa mạnh nhất bày ở trước mặt thì cũng không dám tùy tiện sử dụng, sợ mất mạng.
Vì sao Đại Vũ được xưng là không thể diễn tả? Không chỉ cấp Đại Vũ dễ xảy ra vấn đề mà còn có liên quan rất lớn đến việc tích lũy góp nhặt, hấp thu phấn hoa và ăn dị quả từ ngày này qua tháng nọ.
Cho nên rất nhiều người đều đặc biệt chú ý, không dám ra sức điên cuồng tiến lên mà luôn có một quá trình tích lũy và lắng xuống.
Đồng thời, lên đến cấp độ nhất định thì mỗi một lần ăn phấn hoa trái cây đều phải thừa chết thiếu sống. Mỗi một lần bước lên một nấc thang lớn thì tỷ lệ đào thải đều ở chín mươi phần trăm trở lên!
Do đó bọn họ nhìn thấy Sở Phong còn trẻ thế này mà đã mạnh như vậy, còn có Song Hằng Vương Đạo Quả, đương nhiên là nghĩ tới… quái vật rồi!
Ầm!
Phù văn trên đất lập lòe, Sở Phong bao bọc tất cả mọi người biến mất lần nữa, lần này cứ thế vượt qua mấy châu, cách vô cùng xa, rời khỏi khu vực dãy núi kia.
Bởi vì hắn có lý do để tin tưởng, người của Nguyên tộc giám sát Vũ Thượng chỉ là quân tiên phong, chứ lão quái vật chân chính của gia tộc có thể tung hoành tại dương gian còn chưa có chạy tới đâu!
Dính đến ấn ký Thiên Đế thì cho dù là điều động Đại Năng, Thậm chí cả lão Cứu Cực cũng chẳng có gì lạ cả, bởi vì kết quả thu được là đáng giá, dù thức tỉnh cả tổ tiên cũng phải làm!
Cho nên hắn mới mang theo một đám người biến mất.
Hơn nữa lần này hắn mang nhóm người biến mất mấy lần, cuối cùng cách xa mấy chục châu, dọc theo đường đi còn để lại phù văn tự động thiêu hủy ở hiện trường, hủy diệt manh mối.
Cuối cùng bọn họ dừng lại ở một vùng thảo nguyên lớn hoang vu.
“Bây giờ chúng ta có thể sẵn tiện thảo luận một chút, cũng có thể đánh một trận sảng khoái được rồi!” Sở Phong lạnh lùng lên tiếng.
Thảo luận chuyện gì? Ngươi chết ta sống ấy à!
Mỗi một người của Nguyên tộc đều rùng mình, đồng thời vô cùng kiêng kỵ, bọn họ dè chừng hợp lại đứng chung một chỗ.
Trên thực tế, nếu như không phải vì ngăn cản Vũ Thượng Thiên Tôn củng cố ấn ký thì bọn họ sẽ không xuất hiện sớm như vậy, mà chắn chắn phải đợi lão quái vật của gia tộc giáng lâm.
Như vậy mới bảo đảm không có sai lầm, nhất định không sợ xuất hiện ngoài ý muốn.
Kết quả…lúc bọn họ ngăn cản Vũ Thượng củng cố ấn ký, quả nhiên đã xuất hiện biến số kinh khủng: Tào Đức… nghịch thiên!
“Ba quyền đánh chết một vị Thiên Tôn lâu năm của tộc ta, ngươi là… Sở Phong!” Đại Thiên Tôn mở miệng, đôi mắt lão ta như điện, không ngờ ngay lập tức đã đoán ra thân phận của đối thủ.
“Không tệ!” Sở Phong gật đầu, lộ ra gương mặt thật.
Bạn cần đăng nhập để bình luận

Dong

Cấp 2

5 tháng trước

emo cháy quá